Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 793: Hạt Giống Này Có Thể Cộng Thêm Tuổi Thọ



Hi Bối Kỳ chạy vào chính sảnh lướt qua Lỵ Lỵ, sau đó lập tức thắng gấp, quay đầu chạy trở về.

Đôi mắt màu vàng óng của Hi Bối Kỳ lóe sáng, kinh ngạc hỏi:

- Lỵ Lỵ, tại sao ngươi lại ở đây?

- Ta có chuyện tìm Mục Lương các hạ.

Trong đôi mắt màu xanh sẫm của Lỵ Lỵ có chứa sự hâm mộ, cô không rõ tại sao cô gái Ma Cà Rồng vẫn luôn vui vẻ như vậy?

- Bắt được ngươi rồi!!

Nguyệt Phi Nhan lặng lẽ tới gần rồi ôm chầm lấy cô gái Ma Cà Rồng, không cho đối phương trốn thoát.

Hi Bối Kỳ duyên dáng thốt lên một tiếng, nóng vội nói:

- Lần này không tính, ta đang trò chuyện với Lỵ Lỵ mà!

- Ta mặc kệ, ngươi đã bị ta bắt rồi.

Nguyệt Phi Nhan bĩu môi nói.

Bang!!

Cô vươn tay tát một cái vào mông của cô gái Ma Cà Rồng.

- Đau quá! Mông bị ngươi đánh sưng lên rồi!

Hi Bối Kỳ kinh ngạc thốt lên một tiếng.

Gương mặt xinh đẹp của cô ửng đỏ, vội vàng tránh thoát cô gái tóc đỏ, hai tay xoa phía sau, ánh mắt cô u oán.

- Đáng ghét, ta chỉ vỗ mông của ngươi một chút, vậy mà ngươi lại đánh mạnh như vậy.

Hi Bối Kỳ phồng miệng, thở phì phò nói.

- Nhưng ta đâu có dùng lực nhiều.

Nguyệt Phi Nhan bĩu môi quay đầu đi.

- Không, ngươi có!

Hi Bối Kỳ hừ một tiếng.

- Không có.

Nguyệt Phi Nhan lắc đầu phủ nhận.

-...

Khóe mắt của Lỵ Lỵ nhảy lên, vừa cảm thấy hai cô gái ngây thơ vừa cảm thấy rất thú vị.

- Các ngươi đang làm gì đấy?

Một giọng nói nhàn nhạt truyền đến, Mục Lương và A Thanh đi vào cung điện.

- Mục Lương!

Hi Bối Kỳ đỏ mặt chào hỏi.

- Mục Lương, ngày mai ngươi nhất định phải mang ta theo đó!

Nguyệt Phi Nhan vội vàng lên tiếng.

Hi Bối Kỳ sửng sốt một chút, sau đó kêu la:

- Ta, ta cũng muốn đi!

Mục Lương nhướng mày nhìn hai cô gái, ôn hòa hỏi:

- Nếu các ngươi đi hết thì huấn luyện Không Quân làm sao bây giờ?

- Cái này.....

Hi Bối Kỳ và Nguyệt Phi Nhan liếc nhau.

- Ta đi.

Hi Bối Kỳ nghiêm mặt nói.

- Ta đi, năng lực của ta có thể giúp đỡ rất nhiều.

Nguyệt Phi Nhan đưa tay ra, một ngọn lửa lập tức nhảy nhót trong lòng bàn tay cô.

Hi Bối Kỳ phồng miệng thổi tắt ngọn lửa trong tay cô gái tóc đỏ, đứng chống nạnh nói:

- Mục Lương cũng biết dùng lửa, cho nên vẫn là ta đi thì tốt hơn.

- Ta..... Ta mặc kệ, ta muốn đi!

Nguyệt Phi Nhan đảo mắt một vòng nhưng mà không nghĩ ra được lý do tốt hơn.

- Không, ta đi!

-...

Mục Lương dở khóc dở cười, tùy ý cho hai cô gái tranh cãi.

Anh quay người nhìn Lỵ Lỵ vẫn luôn đứng an tĩnh một bên, nhìn thấy quả Tinh Thần cấp 10 mà cô ấy đang ôm.

- Mục Lương các hạ, thứ này là do ta nhặt được.

Lỵ Lỵ nhàn nhạt lên tiếng, giơ quả Tinh Thần tới trước.

Mục Lương tiếp nhận quả Tinh Thần, nhẹ nhàng tung hứng, đích thật là quả Tinh Thần.

- Ngươi nói xem làm thế nào mà ngươi nhặt được nó?

Anh hỏi với giọng điệu bình tĩnh.

- Là như vậy, hôm nay ta được nghỉ nên muốn đến Siêu Thị Huyền Vũ dạo chơi, đang đi thì thứ này từ trên trời rớt xuống, suýt nữa nện vào đầu của ta.

Lỵ Lỵ tóm tắt toàn bộ quá trình một cách đơn giản.

- Vậy sao.....

Mục Lương như suy nghĩ gì đó, xoay quả Tinh Thần, quan sát vị trí cuống quả, còn rất mới.

- Mục Lương các hạ, ta không có hái nó.

Lỵ Lỵ vội vàng giải thích.

- Ta biết.

Mục Lương mỉm cười ôn hòa.

Quả Tinh Thần trong tay anh vì chín nên mới rụng, cái này có thể nhận ra từ phần đứt gãy nơi cuống quả và các vệt tinh ngấn trên thân quả.

- Vậy là tốt rồi...

Lỵ Lỵ nghe vậy thở phào một hơi.

Thật ra cô có chút sợ khi đến tìm Mục Lương, nàng lo lắng sẽ bị hiểu lầm thành kẻ trộm, vậy thì không biết nên giải thích như thế nào rồi.

Mục Lương hơi dùng sức bẻ quả Tinh Thần làm đôi, lộ ra thịt quả bên trong.

Đôi mắt màu xanh sẫm của Lỵ Lỵ trừng lớn, quả Tinh Thần cứng rắn như sắt kia lại bị bổ ra một cách đơn giản như vậy?

Bên trong thịt quả màu trắng còn có từng viên hạt giống màu xanh lục lớn chừng một đốt ngón tay.

Mục Lương nếm thử một miếng thịt quả, đầu tiên là hơi chát, tiếp đến là hương trà và vị ngọt quanh quẩn trong miệng.

Cơ thể của anh lập tức trở nên ấm áp, tinh thần tỉnh táo dị thường.

- Không hổ là quả Tinh Thần cấp 10.

Mục Lương khen ngợi một tiếng.

Anh lại cầm một viên hạt giống màu xanh, vừa mới vào tay thì anh đã cảm nhận được khí tức nguyên tố sinh mệnh nhàn nhạt.

- Đây là Nguyên Tố Sinh Mệnh?

Đôi mắt màu đen của Mục Lương sáng lên.

Anh do dự một chút, sau đó cho hạt giống vào miệng, nhai một hồi rồi nuốt xuống.

Hạt giống hơi đắng, giống như đang nhai lá trà tinh thần.

Mục Lương nhắm mắt lại cảm thụ, mặc niệm mở ra giao diện thuộc tính bốn chiều.

Thuần dưỡng sư: Mục Lương.

... Xem thêm...

Tuổi thọ: 24 tuổi /15942 năm.

..... Xem thêm...

- Tuổi thọ tăng lên một năm!

Đôi mắt đen nhánh của Mục Lương trợn tròn.

Anh nhớ rất rõ, sau khi tiến hóa Sóc Lưu Ly thì tuổi thọ của bản thân chỉ có 15941 năm.

Mà bây giờ tuổi thọ của anh lại vô duyên vô cớ tăng lên một năm, biến thành 15942 năm.

- Hạt giống này có thể cộng thêm tuổi thọ sao?

Đôi mắt của Mục Lương tỏa sáng.

Nếu như đó là thật sự, vậy thì Mễ Nặc, Nguyệt Thấm Lan và những cô gái khác có thể trường thọ giống như anh rồi.

- Phi Nhan, tới nếm thử cái này.

Mục Lương cầm một viên hạt giống Nguyên Tố Sinh Mệnh đưa cho cô gái tóc đỏ.

- Đây là cái gì?

Nguyệt Phi Nhan dừng tranh cãi với cô gái Ma Cà Rồng, vội vàng tiến tới hỏi.

- Đồ ăn ngon.

Mục Lương thuận miệng giải thích một câu.

Ùm~

Nguyệt Phi Nhan không nghĩ nhiều, há miệng cắn hạt giống sinh mệnh.

- Hơi đắng.

Cô le lưỡi bình luận.

- Cảm giác thế nào?

Mục Lương quan tâm hỏi.

- Không có cảm giác gì hết!

Nguyệt Phi Nhan chớp chớp đôi mắt màu đỏ.

Mục Lương cau mày, nghi ngờ hỏi:

- Không hề có chút cảm giác nào sao?

- Không có… Hình như cơ thể ta bắt đầu ấm áp hơn rồi.

Nguyệt Phi Nhan ngạc nhiên nói, cả người cô dần dần trở nên khô nóng, hỏi:

- Mục Lương, đây chính là biến hóa mà ngươi nói sao?

- À…. Chắc là vậy.

Mục Lương cũng không quá xác định.

Rốt cuộc khi anh ăn hạt giống nguyên tố sinh mệnh thì không có xảy ra loại tình huống như trước mắt.

Một lát sau, Nguyệt Phi Nhan khôi phục bình thường, cảm giác khô nóng kia đã biến mất không thấy tăm hơi.

- Phi Nhan, ngươi không sao chứ?

Hi Bối Kỳ quan tâm hỏi.

Nguyệt Phi Nhan lắc đầu, giơ tay siết thành nắm đấm rồi vung loạn xạ, hưng phấn nói:

- Ta không sao nha, cảm giác rất tốt!

- Vậy là nó có tác dụng hay không?

Mục Lương vuốt cằm, tạm thời nhìn không ra biến hóa về phương diện tuổi thọ của Nguyệt Phi Nhan.

Anh không khỏi cảm thán, nếu có năng lực nhìn thấy tuổi thọ thì tốt quá rồi.

……….

Lỵ Lỵ cung kính thi lễ với Mục Lương, nói:

- Mục Lương các hạ, nếu không còn chuyện gì thì ta xin phép đi trước.

- Ừ.

Mục Lương đưa nửa quả Tinh Thần còn lại cho Lỵ Lỵ, nhàn nhạt nói:

- Đây là khen thưởng cho ngươi.

Hạt giống đã được anh lấy ra và cho vào bình lưu ly vừa mới ngưng tụ.

- A, cám ơn.

Lỵ Lỵ ngơ ngác nhìn nửa quả Tinh Thần trong tay mình.

Hi Bối Kỳ liếc nhìn Lỵ Lỵ, khóe miệng cô cong lên, nói:

- Không ăn thì cho ta.

- Ta ăn!

Lỵ Lỵ xoay người né tránh tay của cô gái Ma Cà Rồng.

Bạn cần đăng nhập để bình luận