Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 1474: Tiêu Diệt Toàn Bộ Tổ Chức Kim



Ngôn Băng đưa mắt nhìn sắc trời, nghiêm túc nói:

- Nhớ kỹ, cần tốc chiến tốc thắng, phải chấm dứt trước khi trời tối.

- Vâng!

Đám người Hổ Tây lần thứ hai cùng hô lớn.

- Xuất phát.

Ngôn Băng vung tay lên, thân thể tiến vào trạng thái ẩn thân.

Đám người Ny Cát Sa và Hổ Tây lần lượt tiến vào trạng thái ẩn thân, sau đó không một tiếng động trèo tường rời khỏi sân.

Hơn nửa giờ sau, Ngôn Băng đã tìm được Lợi Áo Đức ở trong xóm nghèo.

Đúng như cô suy đoán, buổi chiều hôm đó, cậu thiếu niên ấy vẫn tay không trở về, lúc này vẻ mặt hắn không còn chút máu đang chật vật đi tới lều trại cách đó không xa.

Thân thể Lợi Áo Đức run rẩy, miệng đang mấp máy một điều gì đó nhưng không phát ra âm thanh.

- Ta nên làm cái gì bây giờ?

Hai tròng mắt hắn mờ mịt, như đã mất đi toàn bộ thế giới.

Đạp đạp đạp…

Lợi Áo Đức dừng lại bên ngoài lều trại, nhìn tấm cửa gỗ che kín vết rạn kia, máy móc nâng tay lên, nhưng không có dũng khí gõ xuống.

- Dung Nhi...

Hắn nghẹn ngào một tiếng, hai hốc mắt nhuốm lệ, bàn tay run rẩy không dám gõ xuống.

Cộc cộc cộc…

Nhưng ngay sau đó, cửa gỗ trước mặt không có dấu hiệu bỗng nhiên bị gõ vang, tiết tấu là ba dài, hai ngắn, một dài.

Thân thể Lợi Áo Đức cứng đờ, rõ ràng vừa nãy hắn không hề cử động, tại sao lại có âm thanh gõ cửa?

Ken két …

Cửa gỗ bị mở ra từ bên trong, Ân Kỳ ló đầu ra, thân thể vẫn ẩn nấp vào bóng tối trong lều trại.

Hắn thấy cậu thiếu niên ngây ngốc ở bên ngoài, nhếch miệng nở nụ cười, hỏi:

- Nhóc con, ngươi đã trở lại, có thu hoạch không?

- Ta...

Yết hầu Lợi Áo Đức giật giật, sắc mặt càng ngày càng trắng.

- Không có, phải không?

Ân Kỳ ôm hai tay trước người, từ sắc mặt thiếu niên hắn đã nhìn ra được rất nhiều thứ.

Lợi Áo Đức khàn giọng nói:

- Ta muốn gặp Dung Nhi.

- Ha hả, đã tay không trở về, còn muốn gặp em gái ngươi?

Ân Kỳ cười lạnh nói.

Hắn không nhịn được bật cười thành tiếng, sau đó lập tức tàn nhẫn nói:

- Chờ khi ngươi gặp lại con bé, nó đã là một thi thể.

Hai mắt Lợi Áo Đức trừng lớn, dường như muốn nứt ra, hắn đau đớn gào lên:

- Không, không được!

Ân Kỳ ôm hai tay trước người, cười lạnh nói:

- Muốn cứu em gái ngươi không?

- Muốn!

Lợi Áo Đức dùng sức gật đầu.

Ân Kỳ khàn giọng nói:

- Vậy cho ngươi thêm một cơ hội, đem linh hồn bán cho hắc ma pháp sư, hắn sẽ cho ngươi rất nhiều kim tệ, có thể dùng số kim tệ đó để đổi em gái ngươi ra ngoài.

Lợi Áo Đức trừng lớn hai mắt, hoảng sợ nói.

Mang linh hồn bán cho hắc ma pháp sư chắc chắn sẽ chết!

- Đương nhiên, đây là dùng mạng của ngươi đổi lấy mạng của em gái ngươi.

Ân Kỳ nâng tay lên, siết chặt móng tay. Sau đó, hắn nheo mắt nhìn thiếu niên, châm chọc nói:

- Làm sao? Không nỡ à?

- Không, ta đồng ý, chỉ cần ngươi có thể để Dung Nhi rời khỏi nơi này, bảo ta làm gì cũng được.

Lợi Áo Đức dùng sức lắc lắc đầu nói.

- Tốt lắm, hắc ma pháp sư thích nhất là những người như ngươi, tự nguyện dâng ra linh hồn. Thứ đó chính là món ăn cực kỳ bổ dưỡng với bọn họ, tất nhiên, bọn họ sẽ cho ngươi rất nhiều kim tệ.

Ân Kỳ nhếch miệng cười nói.

Lợi Áo Đức cắn răng hỏi:

- Ta phải làm thế nào?

- Ăn viên thuốc này đi, ta sẽ nói cho ngươi.

Ân Kỳ móc ra một viên thuốc từ trong túi áo.

Viên thuốc có kích thước bằng quả nhãn, toàn thân tối đen như mực, tản ra một thứ hương vị tanh tưởi. Lợi Áo Đức nhăn mày, hương vị viên thuốc này thối như cứt chó vậy

Hắn vừa muốn giơ tay nhận lấy, bỗng nhiên những âm thanh bên tai lập tức biến mất, ngay cả tiếng tim đập và tiếng bản thân hắn hít thở cũng không còn nữa.

Thân thể Lợi Áo Đức run lên, nhưng hắn còn chưa kịp hiểu rõ chuyện gì đang xảy ra, thi sau lưng hắn bị thứ gì đó kéo, toàn thân lùi lại phía sau.

Đôi con ngươi của Ân Kỳ kịch liệt co rút lại, ngay sau khi tất cả thanh âm biến mất, hắn đã nhận ra có điều gì đó rất không thích hợp.

Lách cách …

Không một tiếng động, cò súng bị bóp, một viên đạn chính xác bay ra xuyên thủng trán Ân Kỳ.

Phốc…

Hắn hoảng sợ trừng lớn hai tròng mắt, nhưng sắc thái trong mắt hắn đã biến mất, sinh mạng cũng biến mất, ý thức rơi vào trong màn đêm vô tận.

Tới lúc chết đi, Ân Kỳ cũng không biết vì sao hắn lại chết, hơn nữa, đến cùng hắn đã chết trong tay ai.

Chỉ thấy thân thể hắn rơi về phía sau, đập mạnh xuống đất nhưng cũng chẳng phát ra bất kỳ âm thanh nào, chỉ có tro bụi bay lên, máu tươi xối xả phun ra.

Cả người Lợi Áo Đức run rẩy, hắn không biết đã xảy ra chuyện gì.

Vù vù hô…

Con ngươi hắn nở to, âm thanh lại một lần nữa trở về, hắn nghe thấy tiếng bản thân mình hít thở, dồn dập như muốn phá vỡ cổ họng.

- Ngươi đợi ở trong này, đừng chạy loạn.

Một âm thanh lành lạnh vang bên tai hắn.

- Ai vậy?

Lợi Áo Đức hoảng sợ hô.

Ngôn Băng lạnh lùng nói:

- Câm miệng, nếu còn dám lên tiếng, một cây thương băng sẽ xuyên qua người ngươi.

-...

Lợi Áo Đức lập tức ngậm chặt miệng, vẻ sợ hãi vẫn chưa biến mất.

- Chờ ở đó, ta sẽ đi cứu em gái ngươi.

Âm thanh Ngôn Băng dịu xuống một chút, nhưng cô vẫn giữ nguyên trạng thái ẩn thân.

- Thật ư?

Lợi Áo Đức chấn động tinh thần.

- Ngoan ngoãn đợi ở đây đi.

Ngôn Băng không nói thêm, cô cất bước đi vào bên trong lều trại.

Đạp đạp đạp …

Đám người Ny Cát Sa và Hổ Tây đi theo, tất cả bọn họ rất thuận lợi tiến vào không gian ngầm bên trong.

Ngôn Băng mở ra ống giảm thanh, cô đã vào sâu bên trong thông đạo nhưng hoàn toàn không thấy tiếng bước chân truyền ra.

Ngay khi tắt ống giảm thanh, những cô gái nghe được tiếng trò chuyện truyền tới từ phía trước.

- Hôm nay có bao nhiêu người trở về?

Âm thanh trầm thấp vang lên, là của Kim Thế Khải.

- Lão Đại, trước mắt chỉ có hai người, những người khác vẫn chưa trở về.

Một âm thanh khác hơi nịnh nọt vang lên.

Kim Thế Khải hừ lạnh một tiếng, không hài lòng nói:

- Hừ, hai mươi ba người, mới có hai người trở về, chắc chắn những kẻ còn lại không trộm được thứ chúng ta cần!

- Lão Đại xin bớt giận, không trộm được cũng đâu có sao, mang toàn bộ linh hồn của bọn chúng bán cho hắc ma pháp sư, chúng ta còn kiếm được nhiều tiền hơn.

Âm thanh nịnh nọt hồi nãy lại vang lên.

Sắc mặt Kim Thế Khải dịu đi một chút, sau đó hắn lại cười to nói:

- Ha ha ha ha, đúng vậy, không cần biết chúng trộm được hay không, tất cả đều bán hết cho hắc ma pháp sư.

- Đúng đúng đúng, đừng nóng giận.

Giọng nam âm hiểm lần thứ hai vang lên.

Trong thông đạo, Ngôn Băng lấy tay viết chữ lên tường, truyền mệnh lệnh tiến công.

Đám người Ny Cát Sa nhìn thoáng qua, sau đó vẫn duy trì trạng thái ẩn thân, cất bước đi vào thông đạo, nhanh chóng tới gần căn phòng vừa truyền ra âm thanh.

Súng bắn tỉa trong tay những cô gái đã lên nòng, ngón tay bọn họ đặt tại cò súng, chuẩn bị hành động quét sạch.

Ngôn Băng mở ra ống giảm thanh, đưa tay đẩy cửa phòng đầu tiên.

Bên trong phòng có hai người đàn ông đang ngồi, bọn chúng để trần cánh tay, cầm chén rượu uống. Tuy không nghe thấy âm thanh, nhưng nhìn hình dáng khuôn miệng khi phát âm cũng dễ dàng đoán được bọn chúng đang nói những câu chuyện tục tĩu.

Đột nhiên cửa bị đẩy ra, trong nháy mắt thanh âm đã biến mất, khiến cho hai người đàn ông bên trong chưa kịp làm ra phản ứng.

Bạn cần đăng nhập để bình luận