Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 517: Vưu Phi Nhi Đột Phá Cấp 5

Anh nhìn cô gái tóc vàng, đột nhiên hỏi:
- Dạo gần đây ngươi có ăn quả Tinh Thần không?
- Có chứ, mỗi ngày Tiểu Lan đều sẽ đưa một quả tới đây.
Vưu Phi Nhi gật đầu.
Mục Lương chậm rãi gật đầu:
- Vậy ngươi có cảm giác đột phá không?
- Có một chút, nhưng không mãnh liệt.
Vưu Phi Nhi nhắm mắt cảm thụ tình huống của cơ thể, khoảng cách đột phá vào cấp 5 chỉ còn kém một chân bước nữa thôi.
- Vậy nếu ngươi uống hết bình Huyết Độc này thì có thể đột phá không?
Mục Lương bình Huyết Độc sau khi tinh luyện.
Anh nhớ rõ cô gái tóc vàng chỉ cần ăn thuốc độc là có thể trở nên mạnh hơn.
- Chắc có thể...
Vưu Phi Nhi trả lời không quá xác định, nhìn Mục Lương, kinh ngạc hỏi:
- Ngươi không cần bình Huyết Độc này sao?
- Ừ, nó không còn tác dụng gì nữa, ngươi uống đi.
Mục Lương ôn hòa gật đầu.
- Vậy ta uống đây.
Vưu Phi Nhi vui vẻ ra mặt.
Lộc cộc lộc cộc....
Cô mở nắp bình lưu ly ra rồi uống một hơi cạn sạch bình Huyết Độc.
- Ợ!
Vưu Phi Nhi ợ một cái, sau đó đôi mắt trở nên mơ hồ, hai chân loạng choạng đứng không vững, cơ thể lung la lung lay.
- Ngươi không sao chứ?
Anh cau mày, vươn tay ôm cô gái tóc vàng vào lòng, phòng ngừa nàng té ngã.
Trạng thái bây giờ của cô giống như là uống rượu có độ cồn cao, thoạt nhìn đã say khướt.
- Ta... Không sao đâu.
- Ta muốn ngủ một chút... Như vậy mới có thể tiêu hóa và hấp thu thuốc độc.
Vưu Phi Nhi cố gắng mở to hai mắt, mê mang nhìn Mục Lương, mí mắt trên dưới bắt đầu đánh nhau.
- Vậy ngươi ngủ đi.
Mục Lương dùng tư thế ôm công chúa bế cô gái tóc vàng lên, đi về phía phòng nghỉ của Sở Nghiên Cứu.
- Vậy ta ngủ đây...
Vưu Phi Nhi lẩm bẩm một câu, đôi mắt màu vàng óng nhắm lại, hô hấp dần dần đều đặn.
Mục Lương đặt cô gái tóc vàng lên chiếc giường lớn rồi đắp chăn cho nàng.
Anh nhỏ giọng thầm thì một câu:
- Thật sự không bị độc chết chứ?
Mặc dù cô gái tóc vàng bách độc bất xâm, nhưng trạng thái bây giờ thật sự khiến anh lo lắng.
Mục Lương canh giữ ở bên giường, chờ đợi Vưu Phi Nhi tỉnh lại.
Anh cứ thế ngồi đợi từ ban ngày cho tới trời tối.
Sắc trời bên ngoài lờ mờ, nhưng mà Vưu Phi Nhi vẫn còn ngủ say.
Nếu như không phải vẫn còn nghe được tiếng hít thở và tiếng tim đập của cô, anh suýt nữa cho rằng nàng thật sự bị độc chết.
- Chẳng lẽ bị thuốc độc làm ngất xỉu rồi?
Mục Lương cau mày, do dự có nên đút cho cô một giọt Nước Mắt Thiên Sứ hay không.
- Ưm ưm...
Đúng lúc này, Vưu Phi Nhi đột nhiên phát ra vài tiếng kiều hừ.
Khí thế của cô tản mát ra ngoài, sau đó bắt đầu tăng lên liên tục.
Vốn khí thế cấp 4 đỉnh phong rất nhanh đột phá vào cấp 5, cuối cùng củng cố ở cấp 5 sơ cấp.
- Đột phá thành công!
Mục Lương thấy thế thở phào, thực lực tăng cấp có nghĩa là cô gái tóc vàng vẫn bình an vô sự.
- Ríu rít...
Vưu Phi Nhi chậm rãi mở mắt, nghiêng đầu nhìn về phía anh.
- Ngươi cảm thấy thế nào rồi?
Mục Lương quan tâm hỏi.
- Toàn thân không có tí sức lực nào cả.
Vưu Phi Nhi nhỏ giọng đáp, thoạt nhìn hết sức đáng thương, khiến người khác không khỏi đau lòng.
- Vậy thì ăn một giọt Nước Mắt Thiên Sứ đi.
Một giọt óng ánh ngưng tụ giữa đầu ngón tay của anh, đưa vào trong miệng của cô gái tóc vàng.
Nước Mắt Thiên Sứ vừa vào miệng lập tức hóa thành một dòng nước trong trôi vào cổ họng, sau đó chảy khắp toàn thân, xua tan cảm giác vô lực của cô.
Vưu Phi Nhi nhỏ nhẹ nói:
- Ta cảm thấy khá hơn nhiều rồi, nhưng vẫn còn buồn ngủ.
Mục Lương đứng dậy chỉnh sửa chăn, ôn hòa nói:
- Vậy ngươi tiếp tục ngủ đi, chút nữa ta sẽ dặn Tiểu Lan đưa thức ăn tới.
- Ừ...
Vưu Phi Nhi không chịu đựng nổi, mí mắt dần dần khép lại, rơi vào mộng đẹp.
Mục Lương đợi thêm một lúc.
Đến khi tiếng hít thở của cô trở nên đều đặn thì, hắn mới quay người rời đi, gọi tới tiểu hầu gái tới trông coi.
Sáng sớm tinh mơ, khi mặt trời vừa nhô cao.
Ầm ầm!
Rùa Đen thức tỉnh, bốn chân chậm rãi chống lên cơ thể như cao nguyên, nâng lên bước chân nặng nề, tiếp tục đi tới.
Bên trên mai rùa, Phố Buôn Bán.
A ha !
A Đát Trúc tỉnh dậy trên giường, giơ tay lên dụi dụi đôi mắt màu trắng, vẻ mơ màng trong tản đi.
Cô ta ngồi ở trên giường một hồi lâu, nghiêng đầu nhìn ra bên ngoài cửa sổ, có thể nhìn thấy cửa hàng đối diện mới xây.
- Một ngày mới bắt đầu rồi.
A Đát Trúc xoay người xuống giường, mang giày xong thì đi vào phòng vệ sinh, bắt đầu giải quyết vấn đề cá nhân.
Cô ta rửa mặt xong, mặc quần áo tử tế đi tới bên cửa sổ, đẩy cửa sổ ra thò người nhìn xuống đường phố phía dưới.
Trên đường không có người nào, chỉ có nhân viên phục vụ đang ở quét sạch Phố Buôn Bán.
Tay hắn cầm một chiếc chổi lớn và ki hốt rác, phía sau còn kéo theo hòm gỗ cao nửa thước, dưới đáy hòm gỗ trang bị hai cái bánh xe, đây là thùng rác di động.
- Thật tốt.
A Đát Trúc cảm thán một tiếng.
Nếu như không phải là bởi vì nguyên nhân lập trường, cô ta rất muốn ở lại đây sinh sống.
Cộc cộc cộc...
Cửa phòng bị gõ vang, cô gái tóc trắng không cần đoán cũng biết là ai.
Cô ta quay người mở cửa phòng, đội trưởng mặc chỉnh tề, nghiêm mặt xuất hiện ở trước mặt cô.
- Sớm, đi ra ngoài ăn sáng.
Giả Lỗ thản nhiên nói.
- Đi thôi.
A Đát Trúc trở tay đóng cửa phòng, cất bước đi xuống lầu.
Hai người ở là lầu hai, là căn phòng giá trung đẳng.
Giả Lỗ cất bước đuổi theo, đi xuống lầu tới đại sảnh tiếp khách lầu một.
- Chào buổi sáng.
Bách Biến Ma Nữ giơ tay lên chào hỏi.
A Đát Trúc và Giả Lỗ, lúc này vì Tam Tinh Lâu có không nhiều lượng khách, trước khi tới tòa thành lớn tiếp theo, tỷ lệ phòng Tam Tinh Lâu bỏ trống sẽ rất cao.
- Chào buổi sáng.
A Đát Trúc nhàn nhạt đáp lại.
- Tối hôm qua ngươi nghỉ ngơi có tốt không?
Bách Biến Ma Nữ bày ra dáng vẻ nhàm chán hỏi.
- Rất tốt.
A Đát Trúc vẫn là kiệm lời ít nói.
- Vậy là tốt rồi.
Bách Biến Ma Nữ sao cũng được mỉm cười.
Cô đã quen với thái độ này của A Đát Trúc, mỗi ngày đều sẽ chào hỏi, nhận được câu trả lời giống y đúc.
Giả Lỗ đột nhiên hỏi:
- Xin hỏi, lúc nào thành Huyền Vũ sẽ đến thành Tương Lai?
- Chắc còn phải chừng năm ngày.
Bách Biến Ma Nữ thuận miệng đáp lại.
Rùa Đen tiến hóa đến cấp chín, tốc độ tăng cấp không ít, rút ngắn thời gian đến thành Tương Lai.
Cô đảo mắt một vòng, lại tựa như tùy ý mà hỏi:
- Các ngươi muốn đến thành Tương Lai sao?
- Ừm.
Giả Lỗ gật đầu.
Không đợi Bách Biến Ma Nữ tiếp tục hỏi, hai người đã xoay người bước nhanh rời khỏi Tam Tinh Lâu.
- Vô vị.
Tuyết Cơ bĩu môi, lại không có người bên nàng nói chuyện phiếm giết thời gian, kéo ngăn kéo ra, lấy ra Hồng Hoang mượn từ Tiệm Sách, tiếp tục lật xem từ giữa.
- Nghe nói cửa hàng sắp có sách mới, tối nay khi tới trả sách nhìn lại một chút...
Giả Lỗ và A Đát Trúc rời khỏi Tam Tinh Lâu, đi trên đường phố trống trải.
Đâm đầu đi tới hơn mười người nhân viên phục vụ, bọn hắn đều mang vật liệu gỗ và các loại công cụ, đi đến hướng Viện Ca Kịch cuối Phố Buôn Bán.
- Viện Ca Kịch này, rốt cuộc là làm gì?
Trong lòng A Đát Trúc nghi ngờ, hai ngày này, cô thường thường nhìn thấy có rất nhiều người ra vào Viện Ca Kịch, không biết ở bên trong làm những gì.
Bạn cần đăng nhập để bình luận