Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 825: Bắt Hư Qủy Cấp Chín Về Cho Vưu Phi Nhi Nghiên Cứu



- Hình như là tiếng đánh nhau.

Hạ Nạp Ân trầm giọng nói.

- Mục Lương!!

Ly Nguyệt chấn động tinh thần, sau đó ôm tiểu hầu gái phóng thẳng vào sâu trong hang động.

- Chúng ta nên cẩn thận một chút…

Hạ Nạp Ân chưa kịp nói xong thì cô gái tóc bạc đã ôm tiểu hầu gái chạy mất dạng.

Hắn cắn răng, quyết định đuổi theo hai người:

- Chờ ta với!

Hơn mười phút sau, cuối hang động xuất hiện ánh sáng.

- Có ánh sáng!

Ly Nguyệt chấn động tinh thần, bước chân chậm lại.

Cô đi tới trước, khi nhìn thấy lưu ly quen thuộc mới chạy chậm lại gần.

Hạ Nạp Ân cũng tiến lên, ánh mắt xuyên qua lưu ly trong suốt thấy được không gian rộng lớn dưới lòng đất.

-.... Hư Quỷ!

Đôi mắt màu bạc của Ly Nguyệt trợn tròn.

Đây là lần đầu tiên cô nhìn thấy nhiều Hư Quỷ như vậy, có thể nói là chất thành núi, cái này khiến cho tâm thần cô rung chuyển dữ dội.

- Tất cả đều là Hư Quỷ sao?

Hạ Nạp Ân theo phản xạ lùi lại một bước, trên mặt tràn đầy vẻ sợ hãi.

- Đúng vậy.

Ly Nguyệt nghiêm túc đáp.

Đôi mắt của cô mở to, tìm kiếm bóng hình của Mục Lương.

- Ta nhìn thấy đại nhân rồi!

Diêu Nhi mừng rỡ thốt lên.

Cô bé chỉ tay về một hướng, Mục Lương lơ lửng giữa không trung, đang chụp một con Hư Quỷ có cánh xuống đất.

- Hư Quỷ có thể mọc cánh, thấp nhất cũng là cấp 7.

Ly Nguyệt lạnh lùng nói.

Thấy Mục Lương không sao, cô gái tóc bạc từ từ yên lòng, lúc này mới có tâm trạng phân tích tình huống trước mắt.

Hạ Nạp Ân nhìn hình ảnh bá khí của Mục Lương, đột nhiên rùng mình một cái.

Hắn cũng bình tĩnh phân tích và rồi nói:

- Chắc mạnh hơn cấp 7, bằng không chịu đòn vừa rồi của đại nhân Mục Lương đã chết từ lâu rồi.

- Cũng đúng.

Ly Nguyệt nhận đồng gật đầu.

Lúc này, Mục Lương đã phát hiện bọn người Ly Nguyệt.

- Tại sao các ngươi lại tới đây?

Anh bình tĩnh hỏi.

- Ta lo lắng cho ngươi.

Ly Nguyệt đáp vô cùng nghiêm túc.

Khóe miệng Mục Lương cong lên, mỉm cười nói:

- Ta không sao.

Rít rít…..

Bên ngoài Lĩnh Vực Trọng Lực, một con Hư Quỷ khác đang nhìn chằm chằm như hổ rình mồi.

- Đại nhân!

Hổ Tây tiếng kinh ngạc thốt lên.

Mục Lương vội vàng quay đầu nhìn lại, hai con Hư Quỷ cấp 7 đang tấn công vòng bảo hộ lưu ly, cô gái tóc màu quýt trốn ở bên trong run lẩy bẩy.

Vòng bảo hộ lưu ly đã có vết nứt, có thể vỡ nát bất cứ lúc nào.

- Suýt nữa thì quên mất.

Mục Lương nói thầm một tiếng.

Thân hình của anh lóe lên, chớp mắt một cái đã đứng trước mặt hai con Hư Quỷ cấp 7, sau đó anh tùy tiện tung ra hai tia chớp màu tím, hai con Hư Quỷ cấp 7 ngay lập tức trở thành tro than.

Lưu ly phân giải rồi biến mất, Hổ Tây đứng dậy rồi vội vàng trốn sau lưng Mục Lương, run rẩy hỏi:

- Đại nhân, chúng ta quay về được rồi chứ?

- Trở về thôi.

Mục Lương lên tiếng, ánh mắt lại rơi xuống Hư Quỷ cấp 9 đang bị áp chế trong Lĩnh Vực Trọng Lực.

Anh suy nghĩ, Hư Quỷ cấp 9 có thể coi như là tài liệu thí nghiệm, chắc Vưu Phi Nhi sẽ rất thích.

Mục Lương cất bước đi về phía Hư Quỷ cấp 9.

Nó còn chưa tắt thở, cặp mắt đen như mực trừng anh, giống như muốn khắc ghi dáng vẻ của đối phương vào đầu.

Mục Lương đưa tay ra, khí tức hàn băng bốc lên từ lòng bàn tay, bao trùm Hư Quỷ cấp 9.

Rít rít.......

Hư Quỷ cấp 9 phát ra tiếng kêu thê lương, cơ thể nó dần dần bị đóng băng, cuối cùng biến thành một khối băng cực lớn.

Hư Quỷ cấp 9 với vẻ mặt dữ tợn bị phong ấn bên trong lớp băng dày.

Vì lý do an toàn, Mục Lương lại bao phủ thêm một tầng lưu ly ở bên ngoài khối băng.

- Đi thôi.

Mục Lương vung tay lên, Hư Quỷ cấp 9 lơ lửng trong không khí.

- Đại nhân, ngươi muốn mang nó về sao?

Hổ Tây kinh ngạc hỏi.

- Ừ, Phi Nhi có thể dùng nó để làm nghiên cứu.

Mục Lương thuận miệng lên tiếng.

- Thành chủ đại nhân, đây chính là Hư Quỷ cấp 9.....

Khóe mắt của cô co giật, người này cũng quá ngạo mạn rồi.

Lấy Hư Quỷ cấp 9 để làm nghiên cứu, chẳng lẽ cô gái tên là Phi Nhi kia cũng là cường giả cấp 9?

- Không sao đâu.

Mục Lương trả lời không chút để ý.

Anh hơi nhúc nhích ý niệm, cơ thể của Hổ Tây bay lên rồi trôi nổi về phía cửa hang.

Rít rít.....

Đám Hư Quỷ gầm thét, bắt đầu nhào tới tấn côn Mục Lương lần nữa.

- Ồn ào quá!

Mục Lương quay người lại, tròng mắt màu đen của anh thoáng qua một tia lạnh lẽo.

Anh giơ lòng bàn tay về phía trước, khí tức hàn băng lập tức phun trào, giống như là đông lạnh cấp tốc, làm cho cả không gian dưới lòng đất nhanh chóng biến thành thế giới băng tuyết.

Từng con Hư Quỷ cấp thấp biến thành tượng băng, mà Hư Quỷ cấp cao bị hạn chế hành động, bước đi khó khăn.

Ngay sau đó, Mục Lương chạm tay vào vách động, thi triển toàn bộ năng lực, không gian dưới lòng đất bắt đầu sụp đổ.

Anh dự định chôn vùi nơi này, nhốt toàn bộ đám Hư Quỷ ở đây.

…………..

Ầm ầm!!

Không gian dưới lòng đất rung chuyển, từng tảng đá lớn từ trên cao rơi xuống.

- Đi thôi.

Mục Lương quay người lại đi tới bên cạnh Ly Nguyệt, theo sau là Hổ Tây và khối băng cực lớn.

Rít rít...

Trong tiếng nổ vang kịch liệt còn văng vẳng tiếng kêu thảm thiết của Hư Quỷ.

- Chúng ta sắp bị chôn ở chỗ này rồi, mau ra ngoài thôi!

Hạ Nạp Ân khẩn trương nói.

- Trực tiếp ra ngoài từ nơi này đi.

Mục Lương ngẩng đầu, tầng đất trên đầu tự động tách ra hai bên, tạo thành một cái giếng trời.

Mặt đất dưới chân mọi người dâng lên như một cái thang máy, nâng Mục Lương và những người khác đi qua giếng trời, thẳng tới mặt đất bên ngoài.

- Thật tiện lợi.

Hạ Nạp Ân không khỏi khen ngợi một tiếng.

Mười mấy giây sau, mọi người trở lại mặt đất, Mục Lương đưa tay ra:

- Sáng Lấp Lánh.

Năng lực được phát động, chiếu sáng phạm vi ba trăm mét xung quanh.

Ly Nguyệt nhìn bốn phía, núi đá đã cách bọn họ một rất xa.

- Mọi người lùi lại một chút.

Mục Lương dặn dò.

Ly Nguyệt không nói hai lời, nắm tay Diêu Nhi rồi quay người rút lui.

Hổ Tây nhìn Mục Lương, sau đó đi theo cô gái tóc bạc.

Anh nâng mí mắt lên, Lĩnh Vực Trọng Lực bao trùm dưới chân, đồng thời khống chế đất đá nén xuống dưới.

Nơi xa, từng ngọn núi đá sụp đổ rồi biến thành đất đá cuồn cuộn tuôn về phía Mục Lương.

Được Lĩnh Vực Trọng Lực gia cố, mặt đất dưới chân anh dần dần trở nên cứng rắn như sắt.

Đất đá vẫn vọt tới không ngừng, nhưng không thấy mặt đất dâng lên cao, ngược lại bắt đầu lún xuống.

Dưới sự khống chế của Mục Lương, không gian dưới lòng đất đã hoàn toàn bị chôn vùi.

Không chỉ là như thế, lấy không gian lòng đất làm trung tâm, đất đá phạm vi mấy ngàn mét đều bị nén lại.

Việc này tương đương với việc bao Hư Quỷ thành bánh trôi, mà sào huyệt Hư Quỷ là nhân bánh.

Đất đá tiếp tục tụ tập, dựa theo ‘hứng thú ác độc’ của Mục Lương, đất đá hội tụ thành một tấm bia đá cực lớn, trấn áp phía trên sào huyệt Hư Quỷ.

Bia đá cao ba trăm mét, có dạng hình hộp chữ nhật tương tự như bia đá ở thành Sơn.

- Lại là một tòa bia đá.

Đôi môi hồng của Ly Nguyệt khẽ nhếch, không biết anh làm vậy là có dụng ý gì.

Có khi nào sẽ khiến mọi người cảm thấy phía dưới này có bảo bối, sau đó đào lên?

Cô gái tóc bạc nghĩ tới đây không khỏi rùng mình một cái, ai thật sự đào lên sẽ rất xui xẻo.

- Giải quyết xong.

Mục Lương thở phào nhẹ nhõm.

Anh đứng tại chỗ hồi lâu, sau khi xác định không có động tĩnh nào khác thì mới yên tâm chuẩn bị rời đi.

Bạn cần đăng nhập để bình luận