Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 200: Sách Giới Thiệu Thành Huyền Vũ Cũng Bị Cướp Sạch

Một mảnh yên tĩnh, ngay tức khắc không có ai dám náo loạn, đều ngoan ngoãn nộp vũ khí lên.
- Khiêng người ra ngoài.
Tán Viêm hô to.
- Vâng.
Lập tức có mấy đội viên tiến lên, nâng người kiếm chuyện đi xuống Thiên Môn Lâu.
- Các vị, chúng ta không miễn cưỡng mọi người đưa ra lựa chọn.
Tán Viêm nhìn quét mọi người, lạnh nhạt nói:
- Nên không cần có biểu hiện nháo động, nếu không sẽ bị linh thú bảo vệ thành tấn công.
- Linh thú?
Mễ Á, Hy Bối Kỳ ngẩn người.
Hai cô gái lập tức nghĩ đến trứng lôi linh thú, không nghĩ tới ở chỗ này nhìn thấy một con linh thú.
- Người hoàn thành vòng kiểm tra thứ 2 có thể đi lên, chúc các ngươi chơi vui vẻ.
Tán Viêm chỉ vào cầu thang dẫn lên phía trên.
- Đi thôi.
Sau khi Mễ Á lấy Văn Điệp Thông Quan thông qua vòng 2.
Cô nhìn phía trên Văn Điệp Thông Quan, có một dấu ấn y chang trên tấm gỗ của bé gái tóc vàng, rất kinh ngạc.
- Sao có thể như vậy chứ?
Hy Bối Kỳ cũng có chút tò mò.
Viết tay càng không thể, không ai có thể viết ra ký tự giống nhau như đúc.
- Đi, chúng ta trước đi lên rồi nói.
Mễ Á đã dứt bỏ ý tưởng dư thừa kia ra khỏi đầu.
- Từ từ ta…
Hy Bối Kỳ chạy như bay đuổi kịp.
Cô gấp không chờ nổi muốn biết thành Huyền Vũ sẽ có bộ dáng như thế nào!
Hiện tại, có không ít người tụ tập ở trên bãi đất bằng phía trước Sơn Hải Quan. Bọn họ đều đang chờ đợi cửa thành mở ra.
Trên tường thành.
Vệ Cảnh cúi xuống thăm dò nhìn đám người trước mắt, quay đầu lại phân phó nói:
- Mở cửa thành đi.
- Vâng.
Răng rắc ! kẽo kẹt !
Cửa thành dần dần mở ra dưới tác dụng của ròng rọc và sức nước. Vệ Cảnh dẫn theo đội viên đứng chặn ở giữa lối vào thành.
Hắn nhìn quét mọi người một lượt, hô:
- Hoan nghênh chư vị tiến vào Thành Huyền Vũ.
- Chúng ta có thể đi vào được chưa?
Có người không kiên nhẫn hô lên.
- Đương nhiên có thể.
Vệ Cảnh dẫn theo đội viên tránh ra vị trí, bắt đầu đứng gác ở cửa thành.
- Nơi này chúng ta có sách giới thiệu về phố buôn bán của thành Huyền Vũ.
Một người đội viên giơ lên quyển sách nhỏ kích thước bằng bàn tay, mở miệng hô:
- Một quyển chỉ cần một viên tinh hạch hung thú sơ cấp trung đẳng, thì các ngươi có thể giảm bớt phiền toái phải tìm người hỏi thăm.
- Cho ta lấy một quyển!
Lập tức có người tiến lên mua một quyển.
- Ta lấy mười quyển.
- Giới thiệu còn rất rõ ràng mà.
Lục tục có người mua sách giới thiệu.
Để đi lên thành Huyền Vũ, bọn họ đều đã trả giá thành phí, bèn cũng không để bụng lại tốn thêm một viên tinh thạch hung thú.
- Thành Huyền Vũ này thật đúng là giỏi làm ăn, ngay cả việc tìm hiểu nơi này cũng muốn kiếm được một khoản tiền.
- Ngươi không hiểu, đối với một số người, tiết kiệm được thời gian chính là đã kiếm được tiền.
- Ngươi nói cũng đúng, những kẻ thợ săn tình báo kia, hoàn toàn có thể đi đầu cơ trục lợi tình báo.
Đến nỗi người không mua, hoặc là không biết chữ, hoặc chính là thật sự không nỡ bỏ tiền.
- Chúng ta nên mua một quyển hay không?
Hi Bối Kỳ quay lại hỏi.
- Ngươi muốn mua thì mua đi.
Mễ Á liếc nhìn đôi mắt tràn đầy hứng thú của bé gái tóc vàng.
- Vậy thì ta đi đây.
Hi Bối Kỳ cười nhe răng, lộ ra một đôi răng nanh đáng yêu. Cô chạy chậm tiến lên, mua một quyển sách giới thiệu.
- Oa! Mễ Á, ngươi lại đây nhìn một cái.
Hi Bối Kỳ cầm sách giới thiệu đồ. Cô chớp chớp đôi mắt màu vàng kim, ngạc nhiên nói:
- Không ngờ quyển sách này còn có hình vẽ.
- Hình vẽ?
Mễ Á thăm dò nhìn.
Sách giới thiệu tổng cộng có mười mấy trang, trái phải hai mặt đều có bản in hình vẽ, cùng với mấy hàng chữ giới thiệu đơn giản.
Hình vẽ là hình miêu tả phía trước cửa hàng, vài nét bút giản lược tạo thành bức vẽ, tạo cảm giác rất thú vị mới mẻ cho người lần đầu tiên nhìn thấy.
Hơn nữa, ở thời đại này, ở một số ít bộ lạc nhỏ, sách giới thiệu như này thậm chí có thể dùng như tư liệu giảng dạy.
- Ta muốn cất chứa bản sách giới thiệu này.
Hi Bối Kỳ rất yêu thích hình vẽ trong quyển sách giới thiệu ấy. Cô cảm thấy chính mình chỉ cần học một chút là sẽ có thể vẽ được bức tranh căn nhà như thế, đặc biệt là căn nhà hai ba tầng.
- Giấy này không phải da thú.
Điều mà Mễ Á càng để ý chính là tài liệu tạo nên trang giấy. Mễ Á cầm lấy quyển sách, xoa xoa trang giấy mấy cái, sau đó đặt ở dưới mũi ngửi thử, lại xé xuống một mảnh giấy bỏ vào trong miệng nhai nhai.
- Ai nha! Ngươi đừng xé!
Hi Bối Kỳ chu miệng, đoạt lấy sách giới thiệu. Cô đau lòng nhìn tờ giấy bị xé mất một góc, xoay người lại đi mua một quyển sách giới thiệu mới.
- Trang giấy làm từ thực vật?
Trên gương mặt xinh đẹp lạnh lùng của Mễ Á hiện lên một vẻ kinh ngạc.
Cô nếm thấy trang giấy có hương vị của thực vật, giống như khi ăn rễ cây cỏ lúc đi theo tới Ốc Đảo.
- Cái gì?
Hi Bối Kỳ mờ mịt chớp chớp đôi mắt màu vàng kim.
- Mau, lại đi mua thêm vài quyển sách giới thiệu.
Mễ Á thúc giục nói.
- Không có, đều đã bán hết, quyển sách này của ta là quyển cuối cùng.
Hi Bối Kỳ quơ quơ quyển sách giới thiệu trong tay vừa mới mua được.
- Không có?
Mễ Á cau mày.
- Ừm, bị những người đó cướp sạch.
Hi Bối Kỳ chỉ vào vài người đứng ở góc cửa thành.
- Bọn họ cũng nhận ra giấy này làm từ thực vật hay sao?
Đôi mắt Mễ Á hiện lên một tia kinh ngạc.
- Không phải, bọn họ đều là thợ săn tình báo, lấy để bán ra bên ngoài đó.
Hi Bối Kỳ bĩu môi.
Cô vừa rồi đi ngang qua chỗ bọn họ, nghe được một ít lời nói nhỏ, bọn họ đều đang thảo luận bán với giá cả bao nhiêu là thích hợp.
Mễ Á trầm mặc, cô vốn dĩ định mua mấy quyển sách giới thiệu mang về Ốc Đảo. Cô quay đầu nhìn về phía quyển sách giới thiệu mà bé gái tóc vàng vừa mới mua về, trong lòng cảm thấy may mắn vì lại mua một quyển trở về.
- Nếu bọn họ biết giấy này làm từ thực vật, phỏng chừng sẽ bán với cái giá càng cao.
Hi Bối Kỳ lắc đầu, quay đầu lại nhìn thấy ánh mắt của cô gái tai mèo.
- Quyển này, ta sẽ không cho ngươi.
Cô vội vàng cất quyển sách giới thiệu mới mua vào túi tiền, miễn cho cô gái tai mèo có ý tưởng gì với quyển sách giới thiệu của mình.
Khóe mắt của Mễ Á run lên, hơi xoay đầu đi:
- Thành Huyền Vũ này thật sự quá giàu có, cư nhiên dùng thực vật để chế tạo trang giấy.
- Được rồi, mau chóng đi vào thôi.
Hi Bối Kỳ cầm sách giới thiệu đi vào trong thành.
Đi qua cửa thành là một cái phố buôn bán phồn hoa, cửa hàng hai bên đường có rất nhiều người ra ra vào vào, bọn họ đều là những người vừa mới trước tiên tiến vào.
- Oa! Cái khoai nướng ấy thơm quá, lại cho ta lấy hai phần.
- Thật sự có hạt giống sao, ta lấy tất!
- Cái gì? Giới hạn số lượng mua? Ta có rất nhiều tinh thạch hung thú.
Trên đường phố ồn ào náo động đều là người, mọi người tựa như nổi điên rồi, giơ ra túi chứa đầy tinh thạch hung thú, dùng sức hô lớn.
- Thực sự tốt như vậy sao?
Hi Bối Kỳ có hơi mờ mịt, ngơ ngác nhìn đám người đang điên cuồng mua sắm. Cô quay đầu nhìn thiếu nữ tai mèo, hỏi:
- Hiện tại chúng ta làm gì?
Mễ Á cũng có chút ngạc nhiên.
Bạn cần đăng nhập để bình luận