Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 2053: Tiệm Cắt Tóc



Nhân viên bán hàng thấy Nặc Mạn tiến vào, vội vàng tươi cười chào đón:

- Hoan nghênh quý khách, quý khách muốn mua món gì vậy?

Nặc Mạn nghiêng đầu suy nghĩ một chút, nhẹ nhàng nói:

- Cho ta nửa củ khoai nướng và một bánh khoai lang viên chiên.

- Được rồi, tổng cộng là một đồng.

Nữ nhân viên mỉm cười nói.

Nặc Mạn lấy ra một đồng Huyền Vũ đưa cho nhân viên bán hàng rồi tiếp nhận túi giấy mà đối phương đưa tới, bên trong chứa nửa củ khoai nướng và một bánh khoai lang viên chiên to bằng nửa nắm tay của người trưởng thành.

Sau khi lương bổng của dân trong thành tăng lên thì giá hàng cũng tăng lên một ít.

Cô gái tóc xám rời đi cửa hàng khoai lang, đứng ở ven đường ăn khoai nướng nóng hổi, đôi mắt đẹp nhìn chằm chằm dòng người qua lại đông đúc trên đường cái.

Bây giờ, Chủ Thành rất náo nhiệt, trên đường không có rác, trời còn chưa sáng thì đã có công nhân bảo vệ môi trường quét dọn sạch sẽ.

- Cuộc sống như vậy thật tốt.....

Nặc Mạn nhỏ giọng cảm thán:

- Hy vọng mỗi ngày đều là như vậy.

Cô đến từ đại lục cũ, là người sống sót của một bộ lạc nhỏ nào đó.

Bộ lạc mà cô gái tóc xám từng ở đã bị hung thú có thực lực mạnh mẽ hủy diệt, điều này làm cho người vốn dĩ cô nhi như cô càng thêm bất lực, cuối cùng chỉ có thể đến sinh sống ở thành Huyền Vũ.

Bây giờ, cô đang đi làm ở Xưởng May, mỗi ngày đều phải ngồi xe thú rời đi Chủ Thành, buổi tối lại cưỡi xe thú trở về.

Cô có chút thất thần, cảm thấy cuộc sống bây giờ vô cùng hoàn mỹ, không cần phải lo lắng bị hung thú công kích, cũng không cần sợ hãi không có nước uống, hơn nữa cô còn có được nhà ở sạch sẽ, gọn gàng, chỉ cần làm việc là có thể ăn cơm no, đây là chuyện mà trước đây cô có mơ cũng không dám nghĩ tới.

- Ông trời phù hộ thành chủ đại nhân sống lâu vạn tuế.

Nặc Mạn xoa túi giấy ăn xong thành một đoàn rồi ném vào thùng rác ở bên cạnh.

- Bốp bốp ~~~

Cô gái tóc xám vỗ vào mặt mình, xoay người đi về phía Tiệm Cắt Tóc.

Tiệm Cắt Tóc nằm đối diện xéo Siêu Thị Huyền Vũ, mặt tiền cửa hàng rất lớn, có thể vì cô đến quá sớm nên trong tiệm vẫn chưa có khách.

Nặc Mạn đi vào Tiệm Cắt Tóc, nhân viên đang lau bàn ghế, thấy cô gái tóc xám tiến vào nên vội vàng tiến lên nghênh tiếp.

Tiệm Cắt Tóc mới khai trương được vài ngày, thợ cắt tóc vừa được bồi dưỡng không lâu cho nên chỉ biết cắt kiểu tóc đơn giản.

- Quý khách muốn hớt tóc sao?

Thợ cắt tóc mỉm cười hỏi.

- Đúng vậy, xin hỏi một lần cắt là bao nhiêu tiền thế?

Nặc Mạn cẩn thận hỏi.

Cô có xem quảng cáo về Tiệm Cắt Tóc trên báo nhưng mà vẫn chưa biết giá cả như thế nào, chỉ biết nơi này là có thể cắt tỉa và tạo kiểu tóc.

- Một lần là hai đồng, bao gội đầu và sấy khô.

Nữ nhân viên giới thiệu.

- Hai đồng à...?

Nặc Mạn do dự một chút, cuối cùng vẫn gật đầu đồng ý.

- Vậy thì mời quý khách sang bên đây để gội đầu.

Cô ấy giơ tay ra hiệu.

- A? Được rồi.

Nặc Mạn đi theo nữ nhân viên, sau đó thấy được một loạt giường gội đầu có tạo hình đặc biệt.

- Quý khách nằm trên đó, đầu gối lên nơi này.

Thợ cắt tóc nữ hướng dẫn cách sử dụng.

Trong mắt của Nặc Mạn lộ vẻ kinh ngạc, thử nằm trên giường, phần đầu được cố định trong chậu gội đầu.

Giường gội đầu dĩ nhiên là xuất từ tay Mục Lương, tổng thể giường được làm bằng lưu ly, mặt ngoài được bao bọc bởi một tầng vải lanh, như vậy thì người nằm bên trên sẽ không có cảm giác khó chịu.

- Hiện tại ta bắt đầu gội đầu.

Nữ nhân viên cuốn tay áo lên và bật vòi hoa sen, nước từ bên trong phun ra làm ướt tóc của Nặc Mạn.

Vòi hoa sen cũng được làm từ lưu ly, ống nước thì làm bằng cao su.

Lúc này, tóc của Nặc Mạn đã ướt hoàn toàn, nhân viên cắt tóc lấy một chút nước gội đầu rồi bắt đầu xoa bóp tóc của nàng.

- A, ngươi đang dùng nước gội đầu sao?

Nặc Mạn kinh ngạc hỏi.

Nước gội đầu rất đắt, nhưng cắt tóc lại chỉ cần hai đồng.

- Đúng vậy, đây là yêu cầu của thành chủ đại nhân khi chúng ta được huấn luyện.

Cô ấy nhẹ giọng giải thích.

Nặc Mạn ngạc nhiên nói:

- Vậy làm sao các ngươi có lời chứ?

Nữ nhân viên cười nói:

- Bây giờ, đang trong thời gian kinh doanh thử, cho nên giá cắt tóc chỉ lấy hai đồng, vài ngày nữa sẽ trở lại giá bình thường, một lần cắt tóc là năm đồng.

- Thì ra là như vậy.

Nặc Mạn chợt hiểu ra, sở dĩ hiện tại rẻ như vậy để cho dân trong thành thể nghiệm thử, đồng thời để cửa hàng tích lũy khách.

Thợ cắt tóc nữ mỉm cười không nói lời nào, cẩn thận xoa bóp tóc cho Nặc Mạn, có lẽ là do cả hai đều là nữ cho nên cô gội rất nghiêm túc.

- Thật thoải mái ~~~

Đôi mắt đẹp màu xám lạnh của Nặc Mạn híp lại.

- Bây giờ, ngươi cảm thấy hai đồng có đáng giá không?

Nữ nhân viên cười hỏi.

- Tất nhiên rồi, rất đáng giá.

Nặc Mạn không hề nghĩ ngợi mà gật đầu đáp.

Cô ấy mở vòi hoa sen, rửa sạch bọt trên tóc Nặc Mạn, sau đó lấy khăn lông lau khô tóc rồi bảo cô đứng dậy đi đến ghế cắt tóc.

- Thật sự rất thoải mái.

Nặc Mạn dư vị nói.

Nữ nhân viên lấy ra công cụ cắt tóc, mỉm cười nói:

- Nếu thích thì sau này có thể ghé thường xuyên.

Nặc Mạn ngồi trên ghế gỗ, trước mặt là một tấm gương làm từ lưu ly, bên trên bôi nước sơn đặc biệt rồi lại được đánh bóng để có thể phản chiếu hình ảnh.

Nước sơn là do Vưu Phi Nhi bất ngờ nghiên cứu ra được, nguyên liệu là một loại khoáng thạch đặc biệt nào đó.

Gương được chế tạo từ biện pháp này mặc dù không tốt bằng gương tráng bạc nhưng đã tốt hơn gương đồng và gương kim loại khác rất nhiều.

Ở thế giới này, gương đồng được sử dụng nhiều nhất, thứ nhì là gương kim loại.

Việc chế tạo gương kim loại rất phiền phức, phải trải qua rất nhiều lần đánh bóng và gia công, làm cho bề mặt kim loại có thể phản chiếu vật thể, có điều đa số đều cho ra hình ảnh mơ hồ và vặn vẹo.

Đôi mắt màu xám của Nặc Mạn trừng lớn, cô hơi nghiêng người tới trước để nhìn rõ bản thân trong gương hơn.

Cô giơ tay sờ soạng khuôn mặt, đuôi tóc vẫn còn nước đang nhỏ giọt, không nhịn được cảm thán nói:

- Đây là loại gương gì thế, hình ảnh quá rõ ràng.

- Đây là gương lưu ly, rất hiếm có.

Nữ nhân viên cầm kéo và lược lên, thuận miệng giải thích một câu.

Nặc Mạn cảm giác hứng thú hỏi:

- Ta có thể mua thứ này ở đâu?

Thợ cắt tóc nữ lắc đầu, nói:

- Không mua được, đây là đại nhân Thấm Lan đưa tới.

- Hóa ra là như vậy...

Trên mặt của Nặc Mạn lộ vẻ tiếc nuối.

Có lẽ sau này sẽ mua được, nhưng giá cả sẽ rất đắt đỏ?

- Ta tên là Nhu Nhi, hiện tại sẽ bắt đầu cắt tóc.

Cô ấy nở một nụ cười chuyên nghiệp, trên mặt có hai cái má lúm đồng tiền.

Nặc Mạn gật đầu nói:

- Ừ.

Nhu Nhi lấy ra một tấm vải mềm làm từ da thú, phần lông bên trên đã được cạo bỏ sau đó ngâm qua nước thuốc, trình độ mềm mại không thua kém gì vải bố.
Bạn cần đăng nhập để bình luận