Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 953: Nơi Đây Có Một Con Hung Thú Biển Cấp Tám

Từ trên cao nhìn xuống, mới có thể ngắm toàn cảnh thành Huyền Vũ có bao nhiêu cây xanh.

Khu ngoại thành, màu xanh đã bao trùm bảy thành, ba thành đất trống còn lại cũng sẽ được trồng đủ loại cây xanh trong tháng tới.

Đến lúc đó, hệ sinh thái tự nhiên của thành Huyền Vũ mới xem như phục hồi bước đầu.

- Đi hướng nào?

Mục Lương đi tới bên cạnh ba người.

- Ta xem một chút.

Na An mặt cười ửng đỏ, nhìn ra mặt nước xa xa.

Cô nhìn vào một điểm đen của thành Bắc Hải, ngón tay chỉ về phía trước bên trái nói:

- Mục Lương các hạ, dọc theo phương hướng này đi thẳng, sau khi nhìn thấy có một hải đảo hình tam giác, ta mới biết phía sau đi như thế nào.

- Bao lâu có thể nhìn thấy?

Ly Nguyệt thanh lãnh hỏi.

- Tiểu Nhạc mang theo ta bơi ba ngày mới có thể thấy được, về phần đang ở không trung.. Cũng không biết.

Khuôn mặt Na An lúng túng nói.

- Cho người khác chú ý mặt nước.

Mục Lương quay đầu dặn dò.

- Vâng.

Ly Nguyệt nhẹ giọng lên tiếng, xoay người ra lệnh cho hộ vệ khu Trung Ương.

Vù vù vù ~~~

Ưng Lửa thu được mệnh lệnh của Mục Lương, bắt đầu tăng hết tốc lực tiến về phía trước.

A Vũ khẽ mở miệng, nhìn thấy đám mây xám lạnh bên ngoài khoang thuyền Lưu Ly xẹt qua cực nhanh, có thể thấy được tốc độ phi hành của Ưng Lửa nhanh như thế nào.

- Dựa theo tốc độ như vậy, chắc chưa đầy nửa ngày là có thể nhìn thấy đảo nhỏ hình tam giác.

Na An tính ra nói.

Ny Cát Sa nghe vậy xoay người rời đi, tự mình nhìn chằm chằm thuỷ vực phía dưới, để không bỏ lỡ hòn đảo hình tam giác được sử dụng làm chỉ dẫn.

Nếu như bỏ lỡ, lấy tốc độ Ưng Lửa, sợ là sẽ phải lượn quanh bên trên một vòng lớn.

- Thật sự rất nhanh.

Bố Vi Nhân lên tiếng cảm thán.

Cô không nhịn được so sánh Ưng Lửa với Ốc Đảo, mới phát hiện căn bản không thể so sánh.

Nếu như xem tốc độ Ốc Đảo di động như đứa bé chạy chậm, như vậy Ưng Lửa chính là tốc độ người lớn toàn lực chạy nhanh.

- Nếu như có thể bảo trì tốc độ như vậy, đến Đảo Người cá chỉ dùng thời gian bốn ngày. Na An cũng bị chính kết quả tự tính toán dọa cho giật mình.

Từ thành Bắc Hải đến đảo Người cá, chỉ mất bốn ngày, đây không khỏi quá nhanh đi.....

- Bốn ngày sao, khoảng cách thật là xa.

Mục Lương cười gằn,, xoay người ngồi ở trên ghế sa lon.

Anh nhớ tới còn có 1,3 tỷ điểm tiến hóa, nếu như để Ưng Lửa tiến hóa đến cấp 10, tốc độ sẽ gấp bội, hai ngày là có thể đến đảo Người cá.

Chỉ là như vậy, tiến hóa điểm lại bị thiếu đi, khoảng cách góp đủ 10 tỷ điểm tiến hóa càng thêm xa vời. Mục Lương rất dứt khoát bỏ suy nghĩ này đi, ngược lại thời gian còn đủ dùng.

- Mục Lương các hạ, tốc độ này đã rất nhanh.

Na An nghiêm túc nói.

- Ừm, ta đã biết.

Mục Lương khoát tay, nhắm mắt lại chuẩn bị nghỉ một chút.

Vũ Phó và Diêu Nhi khéo léo đi lên trước, dựng đôi tay trên vai của hắn, nhẹ nhàng nhào nặn.

- … Thật là thú vị.

A Vũ tiểu nhỏ giọng thầm thì một câu.

Trong lòng Bố Vi Nhân tính toán khoảng cách, nghiêng đầu nhắc nhở:

- Mục Lương các hạ, đi lên trước một điểm nữa, chính là nơi thường có thú biển cấp 8 qua lại.

- Thực sự?

Mục Lương mở mạnh hai mắt.

Lúc này, mới rời thành Huyền Vũ chưa đến mười phút, là có thể gặp phải con thú biển cấp cao đầu tiên rồi hả?

- Đúng vậy.

Bố Vi Nhân nghiêm túc gật đầu.

Ly Nguyệt lạnh lùng hỏi:

- Bố Vi Nhân các hạ, con thú biển cấp tám này hình như quá gần thành Bắc Hải!

- Đúng là rất gần, nó cũng đã từng tiến công thành Bắc Hải, đều bị ta đánh lui.

Bố Vi Nhân bất đắc dĩ giải thích:

- Mặc dù thực lực của ta cao hơn nó, nhưng năng lực của ta là cận chiến, nhất thời cũng giết không được nó.

- Vậy ngươi muốn ta giúp ngươi giải quyết sao?

Mục Lương nhìn về phía nữ nhân tóc xanh lá. Con ngươi màu đen của anh trở nên thâm thúy, khiến người ta nhìn không thấu đang suy nghĩ gì.

- Mục Lương nếu như các hạ không thể giải quyết nó, ta cũng không cách nào an lòng rời khỏi thành Bắc Hải.

Bố Vi Nhân thản nhiên gật đầu

- Tiểu Huyền Vũ đang ở thành Bắc Hải, nó không dám tấn công.

Ly Nguyệt nhẹ giọng nói.

- Đúng là như vậy.

Mục Lương cười cười.

Tiểu Huyền Vũ là Man Thú Hoang Cổ cấp 10, chỉ bằng vào một hung thú cấp tám, lại làm sao dám công thành ngay trước mặt nó. Mục Lương ngồi dậy, giọng bình tĩnh nói:

- Nhưng ta rất hứng thú với thú biển cấp tám, có thể giúp ngươi chuyện này.

Nếu như tinh thạch hung thú của nó chuyển hóa thành điểm tiến hóa, có thể được bao nhiêu? Là một ngàn vạn (10.000) điểm tiến hóa?

Hay một trăm triệu điểm tiến hóa?

………….

Vù vù vù ~~~

Ưng Lửa bay lượn trên vùng nước mặn, mắt nó nhìn xuống mặt nước nhìn như tĩnh lặng.

- Xác định là vùng nước này?

Mục Lương đứng ở cạnh cửa khoang Lưu Ly, quay đầu nhìn về phía Bố Vi Nhân

- Đúng.

Bố Vi Nhân gật đầu.

Mục Lương nghe vậy nhìn về đám người Ly Nguyệt, dặn dò:

- Các ngươi chờ đợi ở đây, không cần xuống.

- Ngươi phải chú ý an toàn.

Ly Nguyệt nhẹ giọng nói.

- Ta biết rồi.

Anh cười một tiếng.

- Thành Chủ Đại Nhân, thực sự không cần chúng ta giúp một tay sao?

Thái Khả Khả quơ nắm tay, dáng dấp nhao nhao muốn thử. Ny Cát Sa giơ tay lên khoát lên vai cô ấy, thanh thúy nói:

- Đây chính là hung thú biểnc ấp tám, ngươi cũng đừng náo loạn.

- Được rồi.

Hứng thú của Thái Khả Khả bị dập tắt.

- Mục Lương các hạ, chỗ này của ta có trân châu, có thể để ngươi hô hấp dưới mặt nước.

Na An lấy ra một viên trân châu màu tím đưa cho Mục Lương.

Bố Vi Nhân hí nửa con mắt màu xanh lục liếc cô gái người cá, lần trước lúc giao dịch, không phải nói không có trân châu dị sắc sao.

Mục Lương tò mò tiếp nhận trân châu, ngón trỏ và ngón cái nắm trân châu, đặt ở trước mắt đánh giá.

- Mục Lương các hạ, trực tiếp dùng là được rồi.

Na An nhắc nhở.

- Ta thử xem.

Mục Lương lên tiếng.

Anh không nhìn ra trân châu màu tím trong tay có cái gì đặc biệt, chỉ biết vào bụng, xem xong có gì ngạc nhiên. Một lát sau, anh cảm thấy phần bụng xuất hiện một cỗ mát lạnh, sau đó mát lạnh xông lên đầu.

Mục Lương hơi nhăn mi, trong người có cảm giác mát lạnh, không có cảm giác nào khác.

- Mục Lương các hạ, để phòng ngừa lỡ như không may, ta cùng ngươi đi xuống.

Na An nhỏ giọng nói.

- Cũng được.

Mục Lương suy nghĩ một chút không từ chối.

Vùng biển phía dưới có lẽ có thứ mà anh không, để cô gái người cá theo, còn có thể giải thích nghi hoặc.

Ly Nguyệt và Ny Cát Sa liếc nhau, Mục Lương sở hữu năng lực thao túng nguyên tố nước, ở dưới biển là có thể đắc tâm ứng thủ.

- Đi thôi.

Mục Lương xoay người, bước ra khoang thuyền Lưu Ly.

Cảm giác không trọng lực truyền đến, hai chân anh rơi tự do xuống dưới, rất nhanh rơi vào biển cả.

- Ngài ấy cứ như vậy nhảy xuống?

Na An sửng sốt một chút, hiện tại đang ở ngàn mét trên cao, trực tiếp nhảy xuống?

- Tiểu thư Na An, ngươi cứ yên tâm nhảy đi.

Trên mặt Ny Cát Sa mang theo nụ cười trêu đùa.

- Ta cũng không sợ.

Na An bĩu môi.

Cô cởi da thú che nửa người dưới ra, lộ ra cái đuôi màu tím, nhất thời hấp dẫn đám người tiểu hầu gái chú ý.

- Thật đẹp.

Ny Cát Sa tán thán một tiếng.

Sau đó, Na An cũng nhảy xuống khoang thuyền Lưu Ly, nhanh chóng lộn ngược xuống.

Mái tóc màu tím của cô đón gió tản ra, cô gái người cá nửa hí con mắt màu tím, mắt mở trừng trừng nhìn mặt nước càng ngày càng gần.
Bạn cần đăng nhập để bình luận