Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 245: Thành Huyền Vũ Sẽ Rời Khỏi, Đi Đến Thành Phi Điểu

Lông mi của Ly Nguyệt chớp liên tục, khẽ lắc đầu một cái.
Cô lấy hết dũng khí ở trong lòng, xấu hổ đỏ mặt, nhón chân lên, đưa tay ôm Mục Lương một hồi.
Không đợi anh phản ứng lại, cô đã xoay người ngượng ngùng chạy đi.
Dáng vẻ ấy của cô có chút đang hốt hoảng, cực kỳ giống như thiếu nữ mắc phải sai lầm gì đó bỏ chạy.
- Ai nha nha... Ta còn chưa cảm nhận được một chút cảm giác gì.
Mục Lương nhếch miệng lên, tâm trạng vô cùng sung sướng.
Anh mỉm cười liếc nhìn Đôi Cánh Thiên Sứ, sau đó đi về phía thư phòng.
Mục Lương trở lại thư phòng vừa ngồi xuống, Vệ Ấu Lan đã mang trà nóng đến.
- Vưu Phi Nhi như thế nào?
Mục Lương nhấp miếng trà nóng, hỏi.
- Vẫn như vậy.
Giọng của Vệ Ấu Lan trong trẻo trả lời một câu.
- Hãy kêu cô ấy nghỉ ngơi nhiều hơn, chớ để cô ấy ngã bệnh.
Mục Lương dặn dò.
- Ta biết rồi.
Vệ Âu Lan nghiêm túc đã gật đầu.
- Ừm, đi xuống đi.
Mục Lương đặt chén trà xuống, suy nghĩ một hồi, sau đó lấy một trang giấy trắng ra bắt đầu viết thông báo.
Vệ Ấu Lan thả nhẹ cước bộ đi ra, nhẹ nhàng kéo cửa phòng lại.
Cộc cộc cộc!
Kẽo kẹt...
Một lát sau, lần thứ hai cửa phòng bị đẩy ra.
Nguyệt Thấm Lam ưu nhã bước vào thư phòng.
- Đang viết gì đấy?
Nguyệt Thấm Lam tay đè trên mặt bàn, gò má nhìn vào bàn đọc sách.
- Thông báo, ngươi xem một chút viết như thế nào được đây?
Mục Lương buông bút lông, cầm giấy lên đưa tới.
Nguyệt Thấm Lam nhìn qua hai lần, nhẹ giọng đọc lên:
- Sáng ngày mai, thành Huyền Vũ sẽ rời khỏi thành Thánh Dương, mục tiêu thành Phi Điểu.
Cô kinh ngạc ngẩng đầu:
- Ngày mai chúng ta phải đi sao?
- Ngày mai, khi mặt trời ngày mai mọc lên, mang cái tấm thông báo này dán ở bên ngoài.
Mục Lương giải thích.
- Được.
Nguyệt Thấm Lam chậm rãi gật đầu, đồng ý nói:
- Chính xác, chúng ta đã ở thành Thánh Dương một khoảng thời gian khá lâu. Hiện tại, Phố Buôn Bán mỗi ngày kiếm được tinh thạch hung thú càng ngày càng ít, cũng đã đến lúc chúng ta nên rời đi.
Cô lại nhìn thông báo, suy đoán nói:
- Mục đích ngươi viết phía dưới thật rõ ràng là muốn tiếp tục duy trì buôn bán?
- Không sai, chúng ta phải rời đi để tiếp tục phát triển, nhưng cũng phải tìm cách để duy trì buôn bán.
Mục Lương dùng ánh mắt tán thưởng nhìn cô gái đối diện.
Viết rõ mục đích phía dưới như vậy, những thương gia, đại gia tộc thành Thánh Dương đến lúc muốn giao dịch, biết nơi thành Huyền Vũ đi đến mà giao dịch.
- Ta đã hiểu được rồi, ngày mai ta sẽ đem dán ở bên ngoài.
Nguyệt Thấm Lam chậm rãi gật đầu.
- Ngươi hãy sao chép nhiều hơn mấy phần, một phần dán ở Thiên Môn Lâu, còn lại đưa đến Thành Thánh Dương.
Mục Lương dặn dò.
Hiện nay, truyền lại tin tức là biện pháp tốt nhất, đó chính là đi đến từng nơi dán thông báo.
- Tốt.
Nguyệt Thấm Lam lên tiếng, cầm thông báo xoay người rời khỏi.
Sáng sớm, mặt trời đã lên cao.
Trong thành Thánh Dương, phố lớn ngõ nhỏ lần lượt truyền đến âm thanh huyên náo của mọi người.
Mọi người cũng đã quen với đường phố hôi hám, nếu như là buổi tối, ai cũng không biết tiếp theo chân sẽ đạp phải thứ gì.
- Khoan, chỗ này được dán giấy từ bao giờ vậy, trên đó viết gì vậy?
Có người dừng chân ở đầu đường.
Không biết từ lúc nào, trên tường ở đầu đường có thêm một bảng thông báo, chỉ là đa số những người đi đường qua lại đều không biết chữ.
- Ta biết chữ, cho ta xem thử.
Một vị thiếu niên ốm yếu cố gắng chen lấn vào trong đám người.
Hắn phải tốn sức lắm mới chen vào trong được, vì chen lấn khiến y phục bị nhăn nhúm, trên người dính không ít mùi chua hỗn tạp.
Thiếu niên xoa mũi, ngước mắt nhìn nội dung trên thông báo, đọc lên từng câu.
- Thành Huyền Vũ sẽ rời khỏi thành Thánh Dương vào rạng sáng ngày mai, đi đến thành Phi Điểu.
- Cái gì? Thành Huyền Vũ sẽ rời đi!
Trong đám người có người kinh hô một tiếng.
- Vậy không được, ta phải đi mua một ít khoai lang chiên.
- Đi đi đi, ta cũng đi, mua thêm một ít hạt giống mới được.
- Thành Phi Điểu quá xa, hiện tại vẫn nên mua thêm một ít! Nếu không... Về sau không có để ăn.
Đám đông đang tụ tập lập tức giải tán, ai về nhà nấy để lấy tinh thạch hung thú, chuẩn bị đến thành Huyền Vũ để mua sắm.
Có hơn mười mấy trường hợp như vậy ở thành Thánh Dương, rất nhiều người đổ về thành Huyền Vũ.
Trong đó có một số ít người vẫn là lần đầu tiên đi, muốn thừa dịp ghé thăm trước khi thành Huyền Vũ rời đi.
Mấy ngày nay, bên tai bọn họ đều là tin đồn liên quan tới thành Huyền Vũ, nghe nhiều dĩ nhiên sẽ tò mò, không nhẫn nại được đã muốn đi xem.
Dù sao bỏ qua cơ hội lần này, lần sau cũng không biết khi nào mới có thể nhìn thấy một thành trì lớn thần kỳ như vậy.
- Thành Huyền Vũ sẽ rời đi?
Lý Nhị Cốt ngồi ở trên cao, bên tai là tiếng nghị luận của những người qua lại trên đường.
- Ta cũng đi mua chút khoai lang, thành Phi Điểu quá xa, có lẽ ta sẽ lười chạy đi xa lắm.
Hắn không kiên nhẫn được, đứng dậy khỏi nóc nhà rồi vội chạy đi, chuẩn bị ghé qua nhà một chuyến để lấy tinh thạch hung thú.
- Cha, ngươi vội vàng như vậy là đã xảy ra chuyện gì?
Một cô gái tóc ngắn xuất hiện ở bên cạnh hắn.
- Thành Huyền Vũ sắp rời đi.
Lý Nhị Cốt nhìn cô gái tóc ngắn, thuận miệng lên tiếng.
Đây là con gái hắn, tên là Lý Tiểu Cốt, năm nay mười chín tuổi, là cường giả cấp bốn.
- Cho nên?
Lý Tiểu Cốt trừng mắt nhìn.
Tối hôm qua, cô mới về đến thành Thánh Dương, trước kia vẫn luôn ở bên ngoài làm nhiệm vụ, đã gần một tháng không trở về.
Liên quan tới sự tồn tại của thành Huyền Vũ, cô biết được qua thủ hạ của cha mình.
Lý Nhị Cốt liếc con gái, bĩu môi nói:
- Ta muốn đi mua một ít đồ, chờ khi thành Huyền Vũ vừa đi, muốn mua cũng rất khó.
- Mua đồ gì?
Lý Tiểu Cốt hiếu kỳ hỏi, tại sao phải đi thành Huyền Vũ để mua?
- Khoai nướng, khoai lang chiên, cà chua, có rất nhiều thứ đều muốn mua.
Khóe mắt của Lý Nhị Cốt giật giật.
Cái tật tọc mạch truy hỏi đến cùng của con gái mình một chút cũng không thay đổi.
- Khoai lang chiên là cái gì?
Lý Tiểu Cốt nhăn mày lại.
Tối hôm qua, cô mới vừa về tới, chỉ biết là có thêm một thành Huyền Vũ, chi tiết khác vẫn còn chưa kịp đi tìm hiểu.
- Đừng hỏi, chờ một hồi cùng đi với ta đến Phố Buôn Bán xem thử là biết.
Lý Nhị Cốt bất đắc dĩ nói.
Lý Tiểu Cốt cười hài lòng, gật đầu nói:
- Cũng được đó.
- Mang đủ tinh thạch hung thú, thích cái gì thì có thể mua.
Lý Nhị Cốt nhắc nhở một câu.
Con gái đã có thể kiếm ra tiền, không cần hắn nuôi.
- Ta không mua đồ gì cả, sẽ chỉ đi ngắm.
Lý Tiểu Cốt lắc đầu nói.
Lý Nhị Cốt trợn mắt nhìn, không cần nghĩ cũng biết sau này, con gái hắn vẫn sẽ đoạt thức ăn của hắn.
Hắn bước nhanh hơn, trở lại đình viện, vào phòng lấy tinh thạch hung thú.
- Đi thôi.
Lý Nhị Cốt cầm theo một cái bọc nhỏ làm bằng da thú, bên trong căng phồng.
- Cần mang nhiều tinh thạch hung thú như vậy à?
Lý Tiểu Cốt kinh ngạc lẩm bẩm một câu, yên lặng đuổi theo bước chân của cha mình. Chờ hai người đến được Thiên Môn Lâu, ngoài cửa đã sớm xếp thành một hàng dài.
- Chậc chậc, đã tới chậm.
Lý Nhị Cốt ảo não thầm mắng một tiếng.
Hắn quay đầu liếc con gái, khóe miệng của hắn bất đắc dĩ giật giật, đều do con bé hỏi nhiều, làm chậm trễ không ít thời gian.
Chờ khi hai người đi vào Phố Buôn Bán, thời gian đã trôi qua sáu đống lửa.
Hôm nay, Phố Buôn Bán lại cực kỳ náo nhiệt, là một ngày náo nhiệt nhất tại thành Thánh Dương từ trước tới nay.
- Mua khoai nướng và khoai lang chiên trước, sau đó sẽ đến Mỹ Thực Lâu ăn một bữa cơm thật no nê.
Lý Nhị Cốt tự có tính toán trong lòng.
Bạn cần đăng nhập để bình luận