Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 1462: Đọc Sách Cả Đêm



Nguyệt Thấm Di chớp chớp đôi mắt, khó hiểu hỏi:

- Sách không có dinh dưỡng là cái gì?

- Chính là những quyển sách không có tác dụng.

Mục Lương thuận miệng đáp một câu.

- Ừ, hóa ra là thế….

Nguyệt Thấm Di nhỏ giọng thầm thì.

Cô xoay người tiếp tục đọc sách, có điều suy nghĩ đã bay xa, liên tục nhìn về phía Mục Lương.

- Trên mặt ta có hoa sao?

Anh cười nhìn về phía Nguyệt Thấm Di.

Nguyệt Thấm Di do dự một chút, sau đó mặt dày nói:

- Mục Lương, ta có thể nhờ ngươi một việc sao?

- Nói ta nghe xem.

Mục Lương bày ra dáng vẻ chăm chú lắng nghe.

Nguyệt Thấm Di nói với vẻ mặt tràn đầy thành khẩn:

- Ngươi đọc sách nhanh hơn ta, sau khi xem xong một cuốn thì ngươi có thể nói cho ta nội dung bên trong không?

- Như thế sẽ mất đi thú vui khi đọc sách.

Mục Lương cười đáp.

- Không có việc gì, ta chỉ muốn biết trong sách nói cái gì thôi.

Nguyệt Thấm Di nghiêm túc nói.

Cô muốn thông qua Mục Lương để sàng lọc và chọn lựa sách hữu dụng, nếu như trong sách có tin tức cô muốn biết thì cô sẽ đọc lại từ đầu.

- Được thôi.

Mục Lương nhún vai.

- Cám ơn ngươi!

Trên mặt Nguyệt Thấm Di lộ vẻ vui mừng.

- Không có gì, dù sao ngươi cũng là chị vợ của ta.

Khóe môi của Mục Lương cong lên, vươn tay cầm lấy cuốn sách tiếp theo.

- Gì cơ?

Nguyệt Thấm Di há to miệng.

- Không có gì.

Mục Lương đáp một câu qua loa lấy lệ rồi mở cuốn sách trong tay ra đọc.

Chẳng mấy chốc thì anh đã đọc xong, sau đó nhìn về phía Nguyệt Thấm Di có vẻ mặt tràn đầy khao khát.

- Bên trong viết cái gì thế?

Nguyệt Thấm Di truy hỏi.

Ánh mắt của Mục Lương có chút cổ quái, bình tĩnh nói:

- Viết về một vị quốc vương cả ngày lẫn đêm đi nơi bướm hoa, ngươi muốn biết nội dung cặn kẽ sao?

- Thôi thôi, ta không muốn biết.

Khóe miệng của Nguyệt Thấm Di co giật, lập tức không còn hứng thú mà lắc đầu.

- Ừ.

Mục Lương thả cuốn sách trong tay xuống, cầm cuốn tiếp theo lên tiếp tục đọc.

Tròng mắt của Nguyệt Thấm Di đảo một vòng, cô lặng lẽ cầm lấy cuốn sách mà Mục Lương đặt xuống rồi lật xem vài tờ, tiếp đó lại yên lặng trả lại vị trí cũ.

-...

Cô bó tay rồi, nội dung trong sách giống hệt những gì mà Mục Lương nói.

Anh nín cười, lật hết quyển sách tiếp theo, quay đầu lại đối diện ánh mắt mong chờ của Nguyệt Thấm Di.

- Cuốn này là một câu chuyện dân gian, một người tên là A Ngưu có tình cảm với quả phụ hàng xóm cách vách, kể về quá trình hai người che giấu tai mắt người khác như thế nào...

Anh nói một cách nghiêm túc.

- Ngừng ngừng ngừng, cuốn tiếp theo đi.

Nguyệt Thấm Di vội vàng xua tay nói.

Cô vạch đen đầy đầu, vì sao trong điện Tàng Thư vương cung sẽ cất giữ loại sách này?

Mục Lương cười đặt sách xuống, cầm lấy một cuốn sách khác tiếp tục đọc.

Trong lòng Nguyệt Thấm Di có chút nghi ngờ, cô cầm sách lên lật vài trang, vừa nhìn thấy cảnh miêu tả yêu đương lén lút thì cô lập tức đỏ mặt đặt sách xuống, mắng thầm mấy câu.

- Hay không?

Mục Lương quay đầu cười hỏi.

- Hừ ~~~

Nguyệt Thấm Di trợn trắng mắt.

- Ha ha ha ~~~

Anh không nhịn được bật cười.

- Cuốn sách này lại viết cái gì?

Nguyệt Thấm Di nghiến răng hỏi, khuôn mặt của cô đỏ bừng trừng Mục Lương một cái.

Anh thuận miệng giải thích:

- Viết về một chút lịch sử của vương quốc Hải Đinh, có liên quan đến sự thay đổi quyền lực nhưng cũng là sách không có dinh dưỡng.

- Cái này ta đã đọc rồi, cuốn tiếp theo đi.

Nguyệt Thấm Di xua tay như thể lao lực quá độ.

Được.

Mục Lương mỉm cười gật đầu và mở ra cuốn sách tiếp theo.

Thời gian chậm rãi trôi qua, bên trong điện Tàng Thư thỉnh thoảng truyền ra tiếng cười, đa phần đều là của Mục Lương.

Bầu trời hơi hửng sáng, thành Tát Luận yên tĩnh dần dần trở nên náo nhiệt.

- Trời đã sáng rồi.

Nguyệt Thấm Di đẩy cửa điện Tàng Thư ra và nhìn thấy bầu trời bắt đầu chuyển sang màu trắng.

- Ừ, trở về thôi.

Mục Lương duỗi lưng một cái.

Cả đêm qua anh đọc hơn một trăm cuốn sách, như vậy đã rất thỏa mãn rồi.

Nguyệt Thấm Di chần chờ hỏi:

- Tối mai ngươi có đến nữa không?

- Nếu không bận rộn thì sẽ tới.

Mục Lương bình tĩnh đáp.

Được, ta chờ ngươi.

Nguyệt Thấm Di chậm rãi gật đầu.

Mục Lương cười hỏi:

- Là chờ ta hay chờ ta đọc sách cho ngươi?

Hàng mi mảnh dài của Nguyệt Thấm Di run lên, hỏi:

- A, hai thứ này có khác nhau sao?

- Không có.

Mục Lương lắc đầu, xoay người đi ra ngoài.

Ngay sau đó, thân thể của anh lập tức biến mất không thấy gì nữa, giống như là chưa từng tới đây.

-....

Ánh mắt của Nguyệt Thấm Di lấp lóe, không biết là đang suy nghĩ cái gì.

…………

Khi Mục Lương trở lại cung điện thì Mễ Nặc và những người khác đã dậy.

Anh đi vào thư phòng và nhìn thấy một khuôn mặt giống hệt Nguyệt Thấm Di.

Nguyệt Thấm Lan ngồi ở trên long ỷ, ưu nhã nghiêng chân hỏi:

- Ngươi đọc sách cả đêm sao?

Mục Lương lưu lại tờ giấy trong thư phòng, lúc sáng cô tới xem cho nên biết anh đã tới hoàng cung.

Mục Lương gật đầu, dịu dàng nói:

- Ừ, ta gặp được chị của ngươi.

- Gặp chị của ta?

Đôi mắt đẹp của Nguyệt Thấm Lan thoáng qua một tia kinh ngạc.

- Ừ, cô ấy cũng ở trong điện Tàng Thư.

Mục Lương nhẹ nhàng ôm lấy Nguyệt Thấm Lan, tiếp đó xoay người ngồi xuống, để cô ngồi trên đùi của mình.

Anh chậm rãi kể lại chuyện xảy ra lúc trong điện Tàng Thư.

- Thì ra là như thế….

Nguyệt Thấm Lan tựa ở trong ngực Mục Lương, nói suy đoán của mình:

- Chắc chị ấy đang điều tra nguyên nhân khiến đại lục biến dị.

- Ừ.

Mục Lương lên tiếng.

- Một đêm không ngủ, ngươi có mệt không?

Nguyệt Thấm Lan ngẩng đầu lên, quan tâm hỏi.

- Không buồn ngủ, ta có thể thức mấy ngày mà không cần chợp mắt.

Mục Lương bình tĩnh đáp.

Hiện giờ, thuộc tính của anh đã khác với người thường gấp một ngàn lần, không ngủ vài ngày thì vẫn mạnh khỏe.

- Ta thì không được, không ngủ sẽ có hại cho da.

Trong đôi mắt xanh của Nguyệt Thấm Lan lộ ra ý cười.

Mục Lương bật cười, chỉ coi là cô ấy đang nói đùa.

Với thực lực hiện giờ của Nguyệt Thấm Lan, cộng với việc cô uống trà Tinh Thần mỗi ngày, không ngủ mấy ngày cũng sẽ không xảy ra chuyện gì.

- Ngươi cười cái gì chứ?

Nguyệt Thấm Lan trừng mắt nhìn Mục Lương.

- Không có gì, có lẽ đến giờ ăn sáng rồi, chúng ta đi ra ngoài thôi.

Anh nói rồi đứng lên.

- A!!

Nguyệt Thấm Lan kinh ngạc thốt lên một tiếng, vươn tay ôm lấy cổ của anh để tránh bị té ngã.

- Ha ha ha ~~~-

Một nụ cười thoáng qua trong mắt Mục Lương, anh cẩn thận đặt cô xuống đất.

- Ngươi càng ngày càng tệ.

Nguyệt Thấm Lan nói với giọng điệu sâu xa.

Mục Lương cười một tiếng, đàn ông không biến thái thì làm sao phụ nữ yêu được?

Khi hai người đến nhà ăn thì Mễ Nặc và những người khác đã ngồi tại vị trí của mình, ngay cả Vưu Phi Nhi hiếm khi xuất hiện cũng có mặt.

- Hôm nay, ngươi không ăn điểm tâm ở phòng thí nghiệm sao?

Mục Lương trêu ghẹo một câu.

- Mục Lương.

Vưu Phi Nhi ngoan ngoãn chào hỏi, đỏ mặt giải thích:

- Chị Thấm Lan nói nếu ta còn tiếp tục ở mãi trong phòng thí nghiệm thì sẽ phạt ta không thể làm thí nghiệm mười ngày.

- Ta nói được thì làm được.

Nguyệt Thấm Lan nghiêm túc nhấn mạnh.

Bạn cần đăng nhập để bình luận