Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 2258: Mục Lương, Lão Tổ Của Ta Muốn Tới Vương Quốc Huyền Vũ.



Mục Lương nghiêm túc nói:

- Ngươi chỉ có một tháng thôi, vừa phải học bơi và học nhảy cầu đối với ngươi mà nói sẽ có chút trắc trở, nếu lại còn làm việc và học biết chữ, ôm đồm nhiều như vậy cuối cùng thì hai bên đều sẽ hỏng bét, hiểu chưa?

-...Ta hiểu rồi.

Khóe môi của Lưu Tâm hơi hạ xuống, đáp với giọng ỉu xìu, do dự một chút, nói:

- Vậy ta không tham gia đại hội thể dục thể thao, ta đi làm việc.

Mục Lương kinh ngạc hỏi:

- Vì sao?

Lưu Tâm thành thực giải thích:

- Bởi vì công việc có thể giúp đỡ mọi người, nếu ta đi tham gia đại hội thì không thể giúp đỡ mọi người được nữa.

Mục Lương sửng sốt một chút, trong lòng không nhịn được cảm thán vài câu, nói:

- Nếu như ngươi bắt được một trong ba thứ hạng đầu ở môn nhảy cầu thì có thể giúp đỡ mọi người nhiều hơn nữa.

- A, thật vậy chăng?

Lưu Tâm sửng sốt một chút.

Mục Lương mỉm cười nói:

- Ừm, khi ngươi thắng giải là có thể giúp chúng ta tuyên truyền đại hội thể dục thể thao rồi, lại còn có thể kiếm được tiền thưởng.

Cô gái tóc cam đất nghe vậy đôi mắt lập tức sáng lên.

Mục Lương bình tĩnh nói:

- Cho nên hiện tại ngươi nên tập trung học nhảy cầu đi, chuyện công việc thì chờ khi nào kết thúc tranh tài lại nói.

- Vâng!

Lưu Tâm gật đầu thật mạnh.

Mục Lương quay đầu nói:

- Còn về chuyện học biết chữ thì buổi tối bảo nhóm của Tiểu Mật dạy ngươi là được rồi, không cần phải đến Trường Học.

- Vâng ~~~

Ở phòng bếp truyền ra tiếng đáp lại chỉnh tề của nhóm tiểu hầu gái.

Hai mắt của Lưu Tâm ửng đỏ, cảm kích nói:

- Cảm ơn mọi người.

Tiểu Tử ló đầu ra khỏi phòng bếp, ngọt ngào hô:

- Lưu Tâm, Lạc Nhi, các ngươi mau đến phòng bếp, chúng ta làm rất nhiều kẹo hồ lô, tới đây nếm thử đi.

- Ừ, tới ngay!

Lạc Bố Lạc Nhi nghe có ăn thì đôi mắt đẹp lập tức sáng rực, cô cung kính hành lễ với Mục Lương rồi kéo tay của Lưu Tâm chạy nhanh về phía phòng bếp.

Mục Lương nhìn hai cô gái vui vẻ chạy đi, khẽ cười rồi lắc đầu, xoay người cất bước trở về thư phòng.

Anh đang nghiên cứu Hệ Thống Phòng Ngự mới cho căn cứ trung chuyển, đó là một loại linh khí có thể tự động công kích sau khi phát hiện Hư Quỷ.

Trong đầu anh đã có ý tưởng mới, quyết định viết xuống trước rồi lại đi thí nghiệm tính khả thi.

……….

Trong thư phòng, Mục Lương cầm bút vẽ ma pháp trận trên giấy, anh muốn ghi chép lại để nghiên cứu sau.

Đây là một trận pháp ma pháp có thể nhận biết khí tức của Hư Quỷ, sau đó phát động công kích, anh chuẩn bị dùng cho hệ thống phòng ngự mới ở căn cứ trung chuyển, hiện nay vẫn còn đang trong giai đoạn nghiên cứu.

Bút trong tay của anh lưu lại từng đường cong trên giấy, sau mấy hơi thở đã vẽ được một góc ma pháp trận.

- Soạt soạt ~

Trong thư phòng rất an tĩnh, chỉ còn tiếng ngòi bút ma sát trên mặt giấy.

- Phù ~

Sau hai giờ, Mục Lương thở phào một hơi, đặt bút xuống bàn rồi cầm lấy tờ giấy vẽ ma pháp trận lên, chăm chú nhìn kỹ.

- Chỗ này không đúng rồi, phải đổi một cái.

Đôi mắt thâm thúy của anh lấp lóe, cầm bút lên bắt đầu chỉnh sửa.

- Cọt kẹt ~~~

Cửa thư phòng bị nhẹ nhàng đẩy ra, Ly Nguyệt ló đầu nhìn vào trong.

- Vào đi.

Anh lên tiếng không ngẩng đầu lên.

Lúc này, Ly Nguyệt mới đẩy cửa đi vào, dịu dàng hỏi:

- Ngươi đang bận rộn gì vậy?

Mục Lương giải thích:

- Ta đang nghiên cứu ma pháp trận mới, xem coi có thể kết hợp với linh khí hay không?!

- Hóa ra là thế, vậy ngươi cứ tiếp tục đi.

Ly Nguyệt đi tới bên cạnh anh rồi ngồi xuống.

Mục Lương ngước mắt nhìn cô gái tóc trắng, ôn hòa hỏi:

- Có chuyện gì không?

Cô cầm lấy lọn tóc màu trắng rũ xuống trước người, hỏi:

- Mục Lương, ngươi nói xem, nếu ta cắt tóc thì có dễ nhìn không?

- Tại sao đột nhiên ngươi lại nghĩ tới chuyện cắt tóc?

Mục Lương kinh ngạc hỏi.

Ly Nguyệt mềm nhẹ đáp:

- Ngày hôm nay, ta thấy có người cắt tóc ngắn, nhìn còn rất đẹp mắt.

Mục Lương quan sát cô gái tóc trắng, nói với giọng điệu chân thành:

- Lấy khí chất của ngươi thì để tóc ngắn cũng sẽ rất đẹp.

- Vậy ngươi thích tóc dài hay tóc ngắn?

Ly Nguyệt chớp chớp đôi mắt màu trắng bạc.

Anh khẽ cười nói:

- Ngươi thích mới là việc quan trọng nhất.

- Nhưng ta muốn biết cái nhìn của ngươi.

Ly Nguyệt kiên trì nói.

- Tóc dài.

Mục Lương gãi chóp mũi.

Đôi mắt đẹp của cô hiện ra ý cười, gật đầu nói:

- Vậy ta không cắt tóc, tóc dài cũng rất đẹp.

- Ừ.

Mục Lương cười một tiếng.

- Ngươi tiếp tục làm việc đi, ta đọc sách.

Ly Nguyệt cầm lấy một cuốn sách cổ trên kệ rồi bắt đầu lật xem.

Hôm nay là ngày nghỉ của cô, có thời gian nhàn rỗi để đọc sách.

Thư phòng trở nên an tĩnh lại, chí ít là trước khi Hi Bối Kỳ xuất hiện thì bầu không khí rất yên ả.

- Mục Lương, ngươi có bận gì không?

Hi Bối Kỳ còn chưa tới thì giọng nói đã truyền vào bên trong thư phòng.

- Phanh ~~~

Ngay sau đó, cửa thư phòng bị cô gái Ma Cà Rồng đẩy mạnh.

Ly Nguyệt nhẹ giọng nói:

- Hi Bối Kỳ, ngươi lại quên gõ cửa rồi.

- Xin lỗi, ta không phải cố ý.

Hi Bối Kỳ cười xấu hổ nói.

Mục Lương ôn hòa hỏi:

- Có chuyện gì mà ngươi vội vội vàng vàng thế hả?

Hi Bối Kỳ giơ tay lên vò đầu, thanh thúy nói:

- Mục Lương, lão tổ của ta muốn tới vương quốc Huyền Vũ.

- Lão tới làm cái gì?

Anh thuận miệng hỏi.

Hi Bối Kỳ ngây thơ trả lời:

- Chuyện này ta không rõ lắm, lão chỉ nói là muốn tới, hy vọng có thể ngồi phi thuyền vận chuyển qua đây.

Ánh mắt của Ly Nguyệt lóe lên, hỏi:

- Ý của Hi Đức Vưu Kỳ là muốn cho phi thuyền đến thành Dạ Nguyệt đón lão?

- A... Hình như là vậy thì phải.

Hi Bối Kỳ có chút chột dạ, nhìn khắp nơi.

- Bảo lão tự bay tới đây hoặc đến căn cứ trung chuyển rồi lên phi thuyền vận chuyển.

Mục Lương nhàn nhạt nói.

- Được rồi.

Trong mắt Hi Bối Kỳ lộ ra biểu cảm ta biết ngay mà.

Mục Lương giải thích:

- Phi thuyền còn có chuyện quan trọng hơn, không rảnh thay đổi tuyến đường đến thành Dạ Nguyệt.

- Ta cũng nói như thế với lão tổ nhưng lão vẫn bảo ta đi hỏi một chút.

Hi Bối Kỳ phồng má giận dỗi.

Mục Lương mỉm cười nói:

- Ừm, sau này lão sẽ không hỏi lại nữa.

Hi Bối Kỳ gật đầu nhận đồng:

- Đương nhiên rồi, lão tổ lại không phải người của vương quốc Huyền Vũ, chúng ta không cần đi đón, lão muốn đến thì tự đi thôi.

Mục Lương cười khẽ vài tiếng, cô gái Ma Cà Rồng hoàn toàn hướng về vương quốc Huyền Vũ.

- Ta lập tức đi nói cho lão tổ, bảo chính lão đi qua đây, nếu không thì cũng đừng tới.

Hi Bối Kỳ vội vã xoay người định rời đi thư phòng.

- Chờ một chút.

Anh đột nhiên lên tiếng gọi.

- Có chuyện gì vậy?

Hi Bối Kỳ quay đầu lại.

Mục Lương dặn dò:

- Nói cho Hi Đức Vưu Kỳ, Hư Quỷ biết giả trang thành nhân loại, bảo lão lưu ý đến biến hóa trong thành Dạ Nguyệt, miễn cho việc bị diệt thành lúc nào mà không hay biết.

- Đúng rồi, ta nhất định nhắc nhở chuyện này với lão tổ.

Hi Bối Kỳ chấn động tinh thần, vội vàng gật đầu lia lịa.

- Đi đi.

Mục Lương xua tay.

Hi Bối Kỳ chạy bước nhỏ rời đi thư phòng, nhìn bóng dáng còn vội vã hơn so với lúc tới.

Bạn cần đăng nhập để bình luận