Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 1560: Lương Thực Trân Quý, Lãng Phí Là Rất Xấu Hổ



- Lớn tiếng một chút.

Y Lệ Y khích lệ.

- Thành chủ đại nhân!!

Bé trai gầy yếu lấy dũng khí nói to hơn.

- Rất tốt, ngồi xuống đi.

Y Lệ Y hài lòng gật đầu.

Cô không chỉ muốn dạy kiến ​​thức cho bọn trẻ mà còn để chúng thay đổi một số thói quen, mặc dù hướng nội không phải là sai, nhưng một đứa trẻ hoạt bát bao giờ cũng khiến người ta thích hơn.

- Tiếu Tiếu, ngươi trả lời vấn đề cuối cùng.

Y Lệ Y giơ tay chỉ đích danh.

Vâng.

Trình Tiếu vội vàng đứng lên.

Y Lệ Y nhẹ giọng hỏi:

- Một viên tinh thạch hung thú sơ cấp hạ đẳng có thể đổi bao nhiêu đồng Huyền Vũ?

Trình Tiếu lập tức trả lời không chút suy nghĩ:

- Có thể đổi mười đồng.

Y Lệ Y lại hỏi:

- Vậy hai viên tinh thạch hung thú trung cấp hạ đẳng thì có thể đổi bao nhiêu đồng Huyền Vũ?

Trình Tiếu suy tính một chút, sau đó do dự nói:

- Có thể đổi được hai ngàn đồng?

- Đáp đúng rồi, ngồi xuống đi.

Y Lệ Y hài lòng gật đầu.

Dựa theo tỷ lệ hối đoái tiền tệ ở thành Huyền Vũ, một viên tinh thạch hung thú trung cấp hạ đẳng có thể đổi được một ngàn đồng Huyền Vũ.

- Phù phù ~~~

Trình Tiếu thở phào nhẹ nhõm một hơi.

Thời gian chậm rãi trôi qua, hai tiết học nhanh chóng kết thúc.

Y Lệ Y sửa sang cuốn sổ trong tay, nhìn bọn nhỏ rồi dặn dò:

- Tốt, tiết học buổi sáng đã kết thúc, mọi người trở về phải ôn tập.

- Vâng!

Bọn nhỏ đồng thanh hô to.

- Đúng rồi, còn có một việc ta quên nói.

Y Lệ Y dừng bước, xoay người lại dặn dò:

- Buổi chiều không có tiết, nhưng lúc hai giờ tất cả mọi người phải tập hợp đến sân tập, thư kí đại nhân sẽ đến Trường Học, cho nên tất cả không được đến trễ, có nhớ không?

Một đứa bé nhấc tay hỏi:

- Lão sư, chúng ta đến sân tập để làm cái gì vậy?

Y Lệ Y dịu dàng nói:

- Giúp các ngươi khải linh, khảo thí xem có linh tính hay không?

- Linh tính là cái gì? Khải linh là cái gì?

Trình Tiếu giơ tay lên hỏi.

- Cái này thì đợi chiều nay các ngươi sẽ biết.

Y Lệ Y lắc đầu, nghiêm túc nói:

- Nhớ kỹ, chuyện này rất quan trọng với các ngươi, tuyệt đối không thể tới trễ, nó sẽ ảnh hưởng đến tương lai một số người.

Bọn nhỏ đưa mắt nhìn nhau, trong lòng càng tò mò hơn, rốt cuộc linh tính và khải linh là cái gì?

- Được rồi, tan học thôi.

Y Lệ Y ôm tài liệu giảng dạy rồi xoay người rời phòng học.

Bọn nhỏ tụm năm tụm ba rời đi phòng học, ồn ào thảo luận.

- Thần thần bí bí, nếu nó quan trọng như thế, vậy ta không trở về.

Trình Tiếu thầm nói, rời khỏi phòng học, đi đến nhà ăn trong Trường Học để mua thức ăn.

Vài ngày trước Trường Học mở thêm nhà ăn, chỉ cần năm đồng Huyền Vũ là có thể ăn no bụng.

Khi Trình Tiếu tới nhà ăn thì đã có rất nhiều người đang xếp hàng.

Cô bé giao tiền ở cửa sổ quầy thu ngân rồi nhận một cái khay ăn làm bằng lưu ly, đi tới xếp hàng ở cửa sổ mua cơm.

Nhà ăn rất lớn, mọi việc có ba tầng, có thể chứa gần một ngàn người dùng cơm cùng một lúc.

Cửa sổ thứ nhất là quầy thu ngân, cửa sổ thứ hai là quầy món chính, cửa sổ thứ ba quầy món ăn phụ.

Phía trên cửa sổ có dán mấy chữ to: Lương thực trân quý, lãng phí đáng xấu hổ.

Trình Tiếu nhìn dòng chữ kia, nhớ tới câu thơ mà lão sư Y Lệ Y đã dạy:

- Gặt lúa giữa ban trưa, mồ hôi đổ tí tách xuống ruộng, ai biết bát cơm trong mâm, từng hạt đều là gian khổ. (Tựa thơ gốc là Mẫn Nông, tác giả Lý Thân ở thời nhà Đường.)

Trình Tiếu xếp hàng khoảng năm phút mới đi đến trước cửa sổ thứ hai.

Phía sau cửa sổ, nhân viên nhà ăn hỏi:

- Ngươi muốn ăn món gì?

Trước mặt cô bé có ba cái nồi lớn, bên trong phân biệt chứa bánh khoai, bánh mì và cơm nắm.

Bánh khoai là một loại bánh làm từ khoai lang đỏ được hấp chín và trộn với hạt bắp.

Bánh mì là một loại bánh được làm từ bột mì pha với bột gạo, cơm nắm cũng tương tự.

Sau khi thành Huyền Vũ tiến vào đại lục mới, diện tích Đồng Ruộng càng ngày càng nhiều, giá cả các lương thực chính cũng giảm rất nhiều, bây giờ thì người bình thường có thể ăn lúa mì và gạo mỗi ngày.

- Cơm nắm và bánh mì, mỗi thứ một cái.

Trình Tiếu ngoan ngoãn nói.

Được.

Nhân viên bán hàng kẹp hai cái bánh rồi đặt trong khay ăn của cô bé.

- Cám ơn.

Trình Tiếu lễ phép nói cảm ơn, bưng khay ăn đi tới cửa sổ khác.

Cửa sổ này cũng có ba cái nồi lớn, bên trong chứa thịt hầm với bắp, lá khoai lang và bắp cải xào, cuối cùng là canh cà chua.

- Cô bé, muốn ăn món gì nào?

Nhân viên nhà ăn tươi cười hỏi.

Trình Tiếu chớp mắt, ngại ngùng hỏi:

- Ta có thể lấy mỗi thứ một ít được không?

Nhân viên bán hàng cười một tiếng, gật đầu nói:

- Tất nhiên là được rồi, chỉ cần không lãng phí thì muốn ăn bao nhiêu cũng được.

- Ta biết, lãng phí là đáng xấu hổ, lão sư Y Lệ Y từng dạy ta.

Trình Tiếu nghiêm túc nói:

- Ta sẽ ăn hết tất cả.

- Đứa bé ngoan.

Nhân viên bán hàng hài lòng gật đầu, hắn cầm muôi rồi múc mỗi món đổ vào khay ăn của Trình Tiếu, giơ muôi hỏi:

- Đủ rồi chứ?

- Đủ rồi, đủ rồi.

Trình Tiếu đỏ mặt, vội vàng nói cảm ơn sau đó bưng khay ăn rời đi cửa sổ.

Cô bé ngồi ở một góc nhà ăn, cầm muỗng bắt đầu dùng bữa.

- Thơm quá, còn ngon hơn mẹ nấu nữa.

Đôi mắt đẹp của cô bé tỏa sáng, lập tức cảm thấy năm đồng mình bỏ ra cực kỳ giá trị.

- Thành chủ đại nhân thật tốt bụng, chúng ta chỉ cần tốn năm đồng là có thể ăn được nhiều đồ ăn ngon như vậy.

Đứa bé bàn bên cạnh cảm động nói.

- Đúng vậy, thành chủ đại nhân thực sự là một người rất tốt.

Bọn nhỏ phụ họa.

Trình Tiếu tán đồng gật đầu, trong lòng càng thêm sùng bái thành chủ đại nhân.

…………

Trong cung điện ở khu Trung Ương.

Cộp cộp cộp ~~

Nguyệt Thấm Lan ưu nhã bước tới thư phòng ở phía trước rồi đưa tay gõ vang cửa phòng.

- Mục Lương, ta vào đây!

Cô mở miệng nhắc nhở một câu.

Nhưng trong phòng rất yên tĩnh, không có ai đáp lời.

- Không có ở đây sao?

Nguyệt Thấm Lan hơi nhướng mày, đè xuống nắm tay cửa rồi đẩy ra.

Trong thư phòng không có một bóng người, bàn làm việc cũng rất sạch sẽ.

Ba Phù từ chính sảnh đi tới, nhẹ nhàng nói:

- Đại nhân Thấm Lan, thành chủ đại nhân đã đến thành Tát Luận rồi.

Nguyệt Thấm Lan tiếc nuối nói:

- Vậy sao, ta đang định hỏi hắn chiều này có muốn đến Trường Học với ta không.

- Có cần ta liên lạc thành chủ đại nhân để hỏi không?

Ba Phù chớp chớp đôi mắt màu xanh lục.

Nguyệt Thấm Lan phất tay từ chối:

- Không cần, ta đi với Mễ Á là được rồi.

- Vâng.

Ba Phù ngoan ngoãn gật đầu.

Sau khi dùng cơm trưa, Nguyệt Thấm Lan và Mễ Á ngồi xe thú rời đi Trung Ương, bên cạnh còn có sáu tên hộ vệ đi theo.

Khi mọi người đến Trường Học thì tiếng chuông báo hiệu hai giờ chiều vang lên.

Ở sân tập trong Trường Học, bọn nhỏ được xếp thành sáu hàng theo từng lớp, ai nấy đều đang châu đầu ghé tai trò chuyện.

Y Lệ Y và hai lão sư khác đứng ở phía trước, bên cạnh là ba chiếc bàn gỗ.

Cộp cộp cộp~~

Nguyệt Thấm Lan và Mễ Á bước xuống xe và cất bước đi tới trước mặt bọn nhỏ.

- Được rồi, thư kí đại nhân đã đến, các ngươi yên lặng lại nào.

Y Lệ Y vội vàng hô to.

Bọn nhỏ lập tức trở nên khẩn trương, nhao nhao đứng thẳng người nhìn về phía Nguyệt Thấm Lan.
Bạn cần đăng nhập để bình luận