Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 1744: Cho Nên Các Hạ Thiếu Thứ Gì, Có Lẽ Ta Có Thể Giúp Ngươi Mua Được



Cộp cộp cộp.

Chú Trương nhìn bóng lưng bốn người Mục Lương chăm chú rồi hô:

- Các hạ, chờ một chút.

Mục Lương dừng bước lại, hắn quay đầu nhìn về người áo đen đang đi theo mình.

Sau khi Tô Lâm Y Tư và chú Trương xuất hiện, Mục Lương liền lưu ý đến bọn hắn, đối với việc hai người bám theo cũng chú ý. Ly Nguyệt đi về phía trước một bước, cảnh giác nhìn chú Trương chằm chằm, rất có dáng vẻ một lời không hợp liền ra tay.

- Có chuyện gì sao?

Mục Lương bình tĩnh nhìn chú Trương chăm chú.

Chú Trương bước lên, hạ giọng nói:

- Các hạ muốn mua Thép Tím?

Lông mày Mục Lương khẽ nhếch, hắn kinh ngạc hỏi:

- Ngươi có?

Chú Trương nhìn Mục Lương chằm chằm, mặt nghiêm túc hỏi:

- Ta không có Thép Tím, nhưng có khoáng thạch Thép Tím, muốn không?

Trong lòng Mục Lương hơi lung lay, hắn bất động thanh sắc hỏi:

- Có bao nhiêu?

Chú Trương chậm rãi lắc đầu nói:

- Các hạ thấy hứng thú thì phải nói chuyện với tiểu thư nhà chúng ta.

Sau đó không lâu, hắn thấy quán rượu quen thuộc, quán rượu Đa Tư.

- Mục Lương...?

Mễ Á nghiêng đầu nhìn người bên cạnh.

- Nhìn kỹ hẵng nói.

Mục Lương hạ giọng nói.

Tô Lâm Y Tư không nói nhiều, cô trực tiếp cất bước đi vào quán rượu Đa Tư.

Đám người Mục Lương đi vào theo, một bước tiến lên lầu ba, ngồi xuống chỗ đối diện với Tô Lâm Y Tư.

Tô Lâm Y Tư ngồi cạnh cửa sổ, Trương thúc thì đứng bên cạnh cô.

Cô nhanh chóng đặt một bầu rượu và hai bàn bánh ngọt, sau khi nhân viên quán rượu rời đi mới nhìn Mục Lương và cô gái tai mèo. Tô Lâm Y Tư hỏi thẳng vào vấn đề:

- Các hạ cần bao nhiêu khoáng thạch Thép Tím?

Mục Lương nở nụ cười, lạnh lùng nói:

- Vậy phải xem ngươi có bao nhiêu?

Tô Lâm Y Tư suy nghĩ rồi ngước mắt nói:

- Khoáng thạch Thép Tím, một viên bán cho ngươi giá một viên tinh thạch ma thú cấp sáu.

- Giá tiền này hơi cao.

Mục Lương chậm rãi lắc đầu.

Thạch là đơn vị trọng lượng của thành Y Lê, một thạch bằng một tấn.

Giọng của Tô Lâm Y Tư chân thành:

- Ta cho rằng giá không cao, rất hợp lý.

Mục Lương bình tĩnh nói:

- Đây chỉ là khoáng thạch, ta mua về còn phải tự mình gia công, tốn thời gian còn phí nhân lực.

Anh tiếp tục nói:

- Theo ta được biết, giá bán một thạch Thép Tím là một viên tinh thạch ma thú cấp sáu, huống chi ngươi đây là nguyên liệu khoáng thạch.

Tô Lâm Y Tư xem thường nói:

- Đáng tiếc, các hạ không mua Thép Tím được.

- Mua không được thì ta có khác biện pháp có thể lấy được.

Mục Lương tự tin cười một tiếng.

- Biện pháp gì?

Tô Lâm Y Tư nhíu mày.

Mục Lương chỉ cười cười, không trả lời câu hỏi của cô, hỏi ngược lại:

- Ta rất tò mò, những người trong Chợ Đen tại sao không đồng ý bán Thép Tím cho ta, vì sao các hạ lại đồng ý?

- Bởi vì các hạ không phải là người thành Y Lê.

Tô Lâm Y Tư bình tĩnh nói.

Mục Lương mỉm cười lắc đầu:

- Đây là lý do sao?

- Ngươi không cần biết.

Giọng Tô Lâm Y Tư lạnh xuống.

Mục Lương không thèm để ý nhún vai, bình thản nói:

- Vậy bàn về vấn đề giá khoáng thạch, một thạch khoáng thạch Thép Tím, ta có thể ra giá một viên tinh thạch ma thú cấp năm.

- Giá quá thấp.

Tô Lâm Y Tư không chút do dự lắc đầu từ chối.

- Vậy các hạ giữ lại bán cho những người khác đi.

Mục Lương nói xong đứng dậy.

So với khoáng thạch Thép Tím, hắn càng muốn trực tiếp mua Thép Tím, có thể tiết kiệm nhân lực rèn sắt. Mễ Á và Mễ Nặc đứng dậy theo, chuẩn bị rời đi theo Mục Lương.

- Đợi một chút.

Tô Lâm Y Tư cũng đi theo cạnh.

- Còn vấn đề gì?

Mục Lương quay đầu nhìn nàng.

Dưới áo choàng đen, cô cau mày, do dự một hồi lâu mới mở miệng:

- Vậy lấy giá tiền của ngươi đi.

Mục Lương hài lòng gật đầu, lại ngồi xuống lần nữa:

- Các hạ có bao nhiêu khoáng thạch?

Tô Lâm Y Tư mở miệng nói:

- Trước mắt chỉ có mười lăm thạch (15 tấn), sau này sẽ có thêm.

Cô đánh úp bốn quặng mỏ, chỉ lấy được mười lăm thạch khoáng thạch thép có hoa văn màu tím.

- Ta muốn lấy hết...

Mục Lương giàu nứt đổ vách nói.

- Vậy ngày mai giao hàng ở ngoài thành.

Tô Lâm Y Tư lạnh lùng nói.

- Có thể.

Mục Lương hiền lành đồng ý, rồi nhìn Trương thúc, hỏi:

- Mạo muội hỏi một câu, các hạ bán những khoáng thạch Thép Tím này vì muốn mua thứ gì sao?

- Vì sao ngươi nghĩ như vậy?

Tay Tô Lâm Y Tư dưới áo choàng đen nắm chặt.

- Các hạ vội vàng bán những khoáng thạch đó, trả giá với ta cũng không kiên trì, hiển nhiên là đang thiếu tiền.

Mục Lương thản nhiên giải thích.

- Các hạ rất thông minh.

Tô Lâm Y Tư thầm than.

Mục Lương hơi nghiêng đầu, hỏi:

- Cho nên các hạ thiếu thứ gì, có lẽ ta có thể giúp ngươi mua được.

Anh không muốn thanh toán bằng tinh thạch ma thú, chỉ muốn lấy vật đổi vật, tinh thạch ma thú vẫn nên giữ lại để chuyển hóa thành điểm tiến hóa.

Tô Lâm Y Tư lạnh lùng nói:

- Ta cần thức ăn, còn có quần áo giữ ấm, cũng cần ma cụ.

Mục Lương mỉm cười nói:

- Những vật ngươi muốn ta đều có.

- Đã nhìn ra.

Tô Lâm Y Tư có suy nghĩ riêng nói.

Khôi giáp của Mễ Á đang mặc là ma cụ cao cấp, điều này đủ để chứng minh thân phận của bọn họ tôn quý biết bao nhiêu.

Mục Lương buông lỏng tay, bất đắc dĩ nói:

- Chỉ với mười lăm viên tinh thạch ma thú cấp năm thì chỉ có thể mua một bộ ma cụ trung cấp, là bình thường nhất.

Giá sau cùng của mười lăm thạch khoáng thạch Thép Tím chính là mười lăm viên tinh thạch ma thú cấp năm.

Tô Lâm Y Tư cắn môi dưới, do dự.

- Tiểu thư, bây giờ chúng ta thiếu đồ ăn và đồ mặc.

Chú Trương hạ giọng nhắc nhở.

- Ta biết.

Tô Lâm Y Tư thở dài, nhìn về phía Mục Lương, giọng cô trong trẻo vang lên:

- Ta muốn thức ăn và quần áo, thức ăn phải dự trữ được.

- Có thể.

Mục Lương hỏi tỉ mỉ:

- Thức ăn có rất nhiều, ngươi muốn tự chọn, hay ta giúp ngươi quyết định?

- Chọn ở đâu?

Tô Lâm Y Tư chợt sửng sốt.

- Thành Huyền Vũ.

Mục Lương bình thản nói.

- Thành Huyền Vũ!

Đôi mắt đẹp của Tô Lâm Y Tư mở to.

Cô biết thành Huyền Vũ, nhưng chưa từng đi tới, cũng chưa kịp hiểu rõ, chỉ biết sự tồn tại của nơi đó.

Trương thúc nghiêm túc hỏi:

- Rốt cuộc các hạ là ai?

- Giới thiệu lại lần nữa, ta tên là Mục Lương, thành chủ thành Huyền Vũ.

Khóe môi Mục Lương cong lên, trên mặt anh lộ ra nụ cười xấu xa.

………….

Đôi môi hồng của Tô Lâm Y Tư mở lớn, đôi mắt xinh đẹp dưới mũ trùm trợn tròn.

Trương thúc cũng bị giật mình, vô thức ngăn Tô Lâm Y Tư ở phía sau.

Mục Lương cười khẽ vài tiếng, bình tĩnh nói:

- Ta cũng sẽ không ăn người, không đến mức đề phòng ta như thế.

- Trương thúc, không có việc gì.

Tô Lâm Y Tư bình tĩnh lại.

Trương thúc do dự một chút, nghe lệnh, nghiêng người bước sang một bên.

Tô Lâm Y Tư lạnh lùng nói:

- Ta biết các hạ bất phàm, lại không nghĩ rằng sẽ là thành chủ thành Huyền Vũ.

Mục Lương cười cười, hỏi:

- Đã từng đến thành Huyền Vũ chưa?

Cô lắc đầu, bình tĩnh nói:

- Không có, ta ngay cả thành Huyền Vũ có hình dáng gì cũng chưa từng thấy.

Mục Lương lập tức mở lời mời:

- Vậy thử đến tham quan xem sao?

Bạn cần đăng nhập để bình luận