Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 856: Hi Bối Kỳ Đột Phá Cấp 7



- Đại nhân Mục Lương!!

Hi Bối Kỳ đột nhiên chạy ra ngăn anh lại.

- Làm sao vậy?

Mục Lương dừng chân lại, anh nghiêng đầu nhìn sang Hi Bối Kỳ

Cô gái Ma Cà Rồng chạy chậm tới gần, răng nanh nhỏ khẽ cắn môi dưới, hình như cô đang có điều gì rất khó nói lời

- Có việc gì thì cứ nói đi.

Anh lạnh nhạt nói.

- Đại nhân, lần trước máu mà ngươi cho, ta đã hấp thu xong rồi…

Hi Bối Kỳngẩng đầu, con mắt màu vàng của cô không ngừng lóe sáng, cô cất giọng nài nỉ nho nhỏ nói:

- Đại nhân, nếu không ngươi lại cho ta một giọt máu nữa được không?

- Nhanh như vậy đã hấp thu hết rồi sao?

Mục Lương kinh ngạc nhíu mày.

Hi Bối Kỳngây thơ gật đầu, rất chân thành nói:

- Vâng, hôm nay, sau khi ta rời giường mới phát hiện ra.

- Thôi được rồi, ta lại cho... Ngươi một giọt máu nữa vậy.

Mục Lương vươn tay, từ đầu ngón tay anh bắt đầu ngưng tụ ra một giọt máu màu đỏ như hồng ngọc, trong giọt máu đó như ẩn chứa một sức mạnh hồng hoang vô cùng to lớn đang thét gào giận dữ.

- Cám ơn đại nhân.

Khuôn mặt của Hi Bối Kỳ ngay lập tức lộ ra một tia vui mừng, cô há mồm tiếp được giọt máu ở đầu ngón tay Mục Lương, sau đó liếm liếm môi thoả mãn.

Mục Lương thu tay lại, đầu ngón tay dính một vệt nước lấp lánh. Anh nhìn sang đôi môi đỏ mọng cô gái, trong lòng có một chút cảm giác khác thường. Lúc này, cô gái Ma Cà Rồng đang nhắm mắt yên tĩnh lại, bắt đầu không ngừng hấp thu tinh hoa ẩn chứa trong một giọt máu của Mục Lương.

Anh không vội rời đi. Lần này, khi cô gái Ma Cà Rồng nuốt vào giọt máu của anh, do thực lực bản thân anh tăng lên cho nên lực lượng trong giọt máu này cũng cao hơn rất nhiều lần so với giọt máu cô đã từng hấp thu trước đây.

Anh cũng ngưng tụ thêm một giọt Nước Mắt Thiên Sứ cấp chuẩn bị để phòng ngừa bất cứ tình huống xấu nào có thể xảy ra.

- Ưm.

Cô kêu lên một tiếng đau đớn, máu tươi của Mục Lương ở trong cơ thể cô như bùng cháy lên, vô vàn năng lượng bắt đầu phát tán ra khắp nơi.

Hi Bối Kỳ cắn chặt răng, thân thể bắt đầu hấp thu những năng lượng dồi dào này, không lo thiếu, chỉ sợ năng lượng quá nhiều, khiến cho thân thể không kịp hấp thu.

Ngay sau đó, con ngươi màu vàng của cô biến thành màu đỏ máu, cánh từ phía sau cũng không tự chủ được mà bung xoè ra. Thân thể của cô bốc lên những hơi nóng, làn da trở nên đỏ ửng như vỏ tôm bị đun chín.

-.. Á

Cô nhịn không được đã phải phát ra một tên rên rỉ khó chịu.

- Quả nhiên, không hấp thu nổi.

Mục Lương quyết đoán ra tay, anh nhìn chằm chằm cô, chuẩn bị sẵn sàng chỉ chờ có tình huống gì không đúng, sẽ lập tức cho cô uống vào một giọt Nước Mắt Thiên Sứ.

Qúa trình cường hóa vẫn đang tiếp tục. Cô gái Ma Cà Rồng cố gắng chịu đựng đau đớn để dẫn đường cho năng lượng đi cường hoá cơ thể mình. Khí thế trên người cô càng ngày càng mạnh lên.

Lần trước, sau khi nhận được máu tươi của Mục Lương, thực lực của cô đã đạt tới cấp sáu cao cấp.

Lại qua một tháng thời gian, máu tươi còn lại trong cơ thể cô đã bị hấp thu hoàn toàn, khiến cho thực lực của cô đột phá tới cấp sáu đỉnh phong.

Hiện tại, mượn nhờ một giọt máu tươi của Mục Lương, cô đã hoàn toàn đột phá cấp sáu, trở thành cường giả cấp bảy.

Sau khi khí thế tăng mạnh, khí thế của cô đã dần dần ổn định trở lại.

Khí thế của cô gái Ma Cà Rồng dừng lại ở cấp bảy sơ cấp, chỉ còn cách cấp bảy trung cấp có một bước nhỏ nữa thôi.

- Hi Bối Kỳ lại uống máu sao?

Nguyệt Phi Nhan, Nguyệt Thấm Lan từ trong cung điện đi ra. Hai người đã bị khí thế do cô gái Ma Cà Rồng phát ra hấp dẫn.

- Đúng vậy.

Mục Lương thuận miệng lên tiếng.

- Khí thế này, cô ấy đã là cường giả cấp bảy rồi sao?

Khóe mắt Nguyệt Thấm Lan khẽ giật giật.

Thực lực của cô gái Ma Cà Rồng đã ngang bằng với cô rồi.

Nguyệt Phi Nhan duyên dáng gọi to một tiếng, ngạc nhiên nói:

- Thực lực của cô ấy tăng lên nhanh quá.

- Đây là điểm đặc biệt của chủng tộc Ma Cà Rồng.

Nguyệt Thấm Lan cảm thán một tiếng.

Cô đã được ăn quả Tinh Thần, mới đạt tới thực lực hiện tại, mà cô gái này chỉ cần xin Mục Lương một giọt máu cũng đạt tới trình độ của cô rồi.

- Thật sự khiến cho người ta hâm mộ.

Trong mắt Nguyệt Phi Nhan lộ ra vẻ cực kỳ hâm mộ. Thực lực của cô ấy giờ đã cao hơn cô một khoảng lớn rồi.

- Ngươi và cô ấy không giống nhau. Ngươi cứ tăng thực lực từ từ sẽ tốt hơn.

Mục Lương ôn hòa nói.

Nguyệt Phi Nhan dùng sức gật đầu, rất nghiêm túc nói:

- Ta phải cố gắng huấn luyện thêm mới được.

Nguyệt Thấm Lan liếc mắt nhìn con gái mình một cái, nhẹ nhàng nói:

- Hy vọng ngươi nói được sẽ làm được.

Cô hiểu rõ tính cách của con gái mình quá mà, rõ ràng đã mười bảy tuổi, nhưng lúc nào cũng như một đứa bé gái mới mười ba, mười bốn.

- Đương nhiên có thể rồi.

Nguyệt Phi Nhan quệt miệng, vô cùng chắc chắc nói.

- Ưm…

Hi Bối Kỳ mở đôi mắt xinh đẹp đã không còn sắc đỏ máu. Đôi cánh dơi thật lớn sau lưng cũng một lần nữa được cô thu vào trong cơ thể.

Mục Lương dịu dàng hỏi:

- Cảm giác thế nào rồi?

- Cảm giác cơ thể ta rất tốt.

Hi Bối Kỳ khẽ cong khoé miệng, lộ ra một chiếc răng nanh nhỏ đáng yêu. Nguyệt Thấm Lan đánh giá cô ấy, kinh ngạc nói:

- Hình như ngươi lại cao hơn rồi?

- Phải không vậy?

Trong nháy mắt, đôi mắt xinh đẹp của Hi Bối Kỳ trở nên vô cùng lấp lánh.

- Hiện tại, ngươi đã cao khoảng một mét bảy mươi hai rồi.

Mục Lương gật đầu nói.

Nguyệt Phi Nhan hơi cụp mắt nhớ lại. Lúc hai người vừa gặp mặt nhau, cô gái Ma Cà Rồng chỉ là một đứa bé con, vậy mà hiện tại đã cao bằng cô rồi.

- Đúng vậy, hiện tại nhìn mới giống một cô gái hai mươi tuổi.

Nguyệt Thấm Lan nhẹ nhàng nói.

- Oái...

Mọi người nghe vậy lập tức cười khẽ vài tiếng, thiếu chút nữa thì quên mất cô gái Ma Cà Rồng đã là một cô gái hai mươi tuổi rồi.

-....

Hi Bối Kỳ chu cái miệng nhỏ nhắn, cô lại liếc mắt nhìn Mục Lương một cái, sau đó gương mặt tươi cười bỗng nhiễm một mảnh hồng ửng.

Cô lại dùng thêm một giọt máu của Mục Lương, ngại ngùng không dám nhìn thẳng vào anh, cảm giác tim đập càng ngày càng mãnh liệt, dường như cô không kìm nén nổi cảm xúc của mình nữa rồi.

Anh nhận ra vẻ khác thường của cô gái quỷ hút máu, anh nghi hoặc hỏi:

- Ngươi làm sao vậy?

-.....

Ánh mắt Hi Bối Kỳ mơ hồ, cô không dám đối diện với anh.

- Ta... Muốn đi tìm Mễ Nặc, khoe với cô ấy chiều cao hiện giờ của ta.

Hi Bối Kỳ vẫy vẫy đôi tay bé nhỏ, cô vẫn nhớ tới Mễ Nặc hay trêu chọc về chiều cao của cô, lần này nhất định phải khoe khoang với cô ấy một trận.

-Mục Lương, vô cùng cám ơn ngươi, ta đi tìm Mễ Nặc đây.

Cô tìm được một cái cớ, sau đó vẫy tay chào một người và nhanh chóng xoay người bỏ chạy.

- Thật kỳ quái.

Nguyệt Phi Nhan nhỏ giọng nói thầm.

Trong kho hàng dành riêng cho Xưởng Linh Khí ở tầng bảy của Khu Trung Ương.

Già Lạc đang chỉ huy hai chị em Lê Nhã và Lê Tuyết, tiến hành phân loại và sắp xếp lại đống tài liệu trên người hung thú chất thành núi trong kho hàng.

Lê Nhã cầm lấy một khúc xương màu đỏ nhạt dài khoảng chừng hai mét lên, đánh giá vài lần, nhưng cô vẫn không biết nó là tài liệu trên người con hung thú nào.

Bạn cần đăng nhập để bình luận