Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 734: Năng Lực Cấp Lĩnh Vực

- Thành Huyền Vũ sắp tiến hành cải tạo lần thứ năm.

Hồ Tiên dùng chất giọng quyến rũ giải thích.

Lý Tiểu Cốt nháy mắt, nghi ngờ hỏi:

- Đây là ý gì?

- Đơn giản chính là Tiểu Huyền Vũ phải biến đổi đến mức lớn hơn.

Nguyệt Thấm Lan tao nhã nói.

- Ôi chao? Lại phải biến lớn!

Đôi mắt đẹp của Lý Tiểu Cốt tỏa ánh sáng.

Cô ấy biết Rùa Đen có thể lớn lên, ban đầu lúc ở thành Thánh Dương, Rùa Đen còn chưa lớn, lần thứ hai nhìn thấy, hình thể lại trở nên lớn rất nhiều lần.

Tùng tùng tùng...

Lúc này, tiếng chuông đúng giờ vang lên, tổng cộng có bảy tiếng.

- Các ngươi đều phải chú ý an toàn.

Mục Lương nhắc nhở một câu.

- Mục Lương, ngươi cũng thế.

Mễ Nặc quan tâm nói.

- Ừ.

Mục Lương nhắm mắt lại, sau đó hạ lệnh trong đầu:

- Hệ thống, mang Rùa Đen tiến hóa lên cấp 10.

- Keng! Rùa Đen cấp 9 tiến hóa lên cấp 10, tiêu hao một tỷ điểm tiến hóa.

- Keng! Rùa Đen tiến hóa lên cấp 10 thành công.

- Keng! Có kế thừa thiên phú: Lĩnh Vực Trọng Lực của Rùa Đen hay không?

- Lĩnh Vực Trọng Lực?

Trong lòng Mục Lương khẽ động.

Thì ra cấp 10 là tiến hóa đến năng lực cấp Lĩnh Vực sao.

Anh lẩm nhẩm một câu trong lòng:

- Kế thừa.

- Keng! Lĩnh Vực Trọng Lực đang thay đổi...Đang thích ứng... Truyền thừa hoàn tất.

Hệ thống âm thanh vừa dứt.

Trong cơ thể Mục Lương lập tức hiện ra một dòng nước ấm, nhanh chóng bọc lại cả người hắn.

Sau một khắc, cảm giác đau đớn như bắp thịt bị xé nát truyền đến, động tĩnh của lần cường hóa này so với lần đầu tiên Rùa Đen tiến hóa đến cấp 9 thì mãnh liệt hơn.

Đau nhức kịch liệt không có gì sánh bằng đánh tới, anh cảm giác như thân thể muốn chia năm xẻ bảy.

Mục Lương cắn chặt răng, máu tươi từ khóe miệng tuôn ra, cơ thể anh không ngừng run rẩy, cả người toát ra mồ hôi lạnh.

Mặt ngoài của cơ thể anh xuất hiện rất nhiều vết rạn, sau đó da hắn vỡ ra, máu tươi và mồ hôi trộn chung làm hắn biến thành người máu.

- Hừ...

Mục Lương không nhịn đau được hừ ra tiếng, nỗ lực không để mình phát ra tiếng kêu thảm.

Rõ ràng lần cường hóa của anh mạnh hơn khi so với quá khứ, ghi chép lại một lần nữa đổi mới.

Bùm bùm...

Xương cốt quanh cơ thể của Mục Lương đầu đều phát ra tiếng nổ vang, thanh thế to lớn kinh người, như đang dùng búa lớn rèn đúc xương cốt.

Tùng tùng tùng...

Mỗi một tiếng tim đập của hắn đều làm cho mọi người có khí huyết cuồn cuộn, khống chế thân thể để không khỏi sợ run.

- Mục Lương!

Mễ Nặc kinh hô một tiếng, bên trong tròng mắt màu lam tràn đầy lo lắng.

Lần biến hóa này của Mục Lương làm cho lòng nàng có điểm bất an.

Vẻ mặt Nguyệt Thấm Lan ngưng trọng, vội vàng hô:

- Lạc Già và Hồ Tiên ở lại, những người còn lại đều lui khỏi Trung Ương.

Mục Lương vô ý tản ra khí thế làm cho mọi người ở đây đều hô hấp khó khăn, người có thực lực yếu ớt thiếu chút không nhịn được mà muốn quỳ rạp xuống đất.

- Ta không chịu nổi.

Sắc mặt Lý Tiểu Cốt trắng bệch.

- Đi theo các cô ấy xuống phía dưới.

Mặt Già Lạc nghiêm túc nói.

- Mễ Nặc, rời khỏi trước.

Nguyệt Thấm Lan liền vội vàng khuyên nhủ.

Không đợi thiếu nữ tai thỏ từ chối, đôi mắt của cô khẽ đảo, dứt khoát ngất xỉu.

- Đưa Mễ Nặc xuống phía dưới.

Nguyệt Thấm Lan hô một tiếng.

Ly Nguyệt vô thanh vô tức xuất hiện, khom lưng ôm lấy Mễ Nặc, ngước mắt lo lắng nhìn Mục Lương, sau đó xoay người rời khỏi tầng tám.

Rất nhanh, khu Trung Ương chỉ còn lại Hồ Tiên, Nguyệt Thấm Lan và Già Lạc.

Già Lạc đứng trước mặt nữ nhân có đuôi hồ ly và nữ nhân ưu nhã, trợ giúp họ ngăn cản khí thế của Mục Lương.

Cô kinh hãi không thôi, bởi vì khí thế Mục Lương đang tăng vụt lên, dần dần làm cho cô không chịu đựng nổi.

- Rốt cuộc Mục Lương bị làm sao vậy?

Già Lạc kinh ngạc nói.

- Anh ấy đang mạnh lên.

Sắc mặt Nguyệt Thấm Lan nghiêm túc nói.

Già Lạc ngạc nhiên, nỉ non nói:

- Phương thức trở nên mạnh mẽ này... Đây là lần đầu tiên ta nhìn thấy, rất dọa người.

Đôi mắt màu đỏ rực của Hồ Tiên chợt lóe, nàng lên tiếng trấn an nói:

- Sẽ không có chuyện gì.

Không chỉ là Mục Lương, Rùa Đen cũng có thay đổi.

Gào gào gào...

Nó ngẩng đầu lên kêu lên thảm thiết, khí thế đang tăng lên, đồng thời thân thể cũng trở nên lớn hơn.

Tối hôm qua, anh đã trao đổi với nó, cho nên cùng lúc hình thể ở biến lớn. Lần thay đổi này cũng ở trong phạm vi khống chế...

………..

Gào gào gào.

Rùa Đen gầm to, tuy nhìn bằng mắt thường cũng có thể thây tốc độ tăng trưởng của hình thể nó, có thể tốc độ tiến hóa lại chậm lại, so với mấy lần tiến hóa trước đây thì chậm hơn.

Ầm ầm!!

Mặt đất chấn động, phòng ốc trong khu dân cư nhẹ nhàng lắc lưu.

Vẻ mặt Cầm Vũ nghiêm nghị, nếu như không phải Mục Lương đã sớm nói với cô, cho cô biết là phòng thủ nghiêm ngặt.

- Ngươi ở nơi này coi chừng, duy trì trật tự bên trong thành.

Cô nhìn Hoàn Đạt Sơn hạ lệnh xuống.

Hoàn Đạt Sơn là đã từng là trưởng hộ vệ thành Sơn.

Sau khi hắn trải qua đợt phỏng vấn tân binh, đã nhậm chức trở thành phụ tá của Phó Quân Trưởng.

- Vâng.

Hoàn Đạt Sơn nghiêm túc gật đầu.

Cầm Vũ xoay người rời khỏi khu dân cư, chạy tới Trung Ương.

Sự thay đổi của Rùa Đen làm cô rất lo lắng.

Tốc độ của cô cực nhanh, sau một phút đồng hồ đã đến trước Trung Ương, cảm nhận khí thế của Mục Lương tản ra.

Hộ vệ Trung Ương không ngăn cô, để cô thuận lợi tiến vào trong, đứng trên thang vận chuyển đi tới sân rộng trong cung điện.

Cơ thể của Mục Lương vẫn còn tiếp tục cường hóa, chỉ là vết thương bên ngoài cơ thể đã đóng vảy, không chảy máu nữa.

Cầm Vũ nhìn về phía nhóm Già Lạc đau khổ chống đỡ, sắc mặt cô ngưng trọng mà hỏi:

- Đây là thế nào?

- Mục Lương đang thăng cấp.

Hồ Tiên khàn khàn trả lời.

Cô sắp không chịu đựng nổi, nếu như không phải vì trên người có hai linh khí cao cấp thì cô không thể nào đứng được.

- Thực sự không có chuyện gì sao?

Cầm Vũ nhìn Mục Lương máu me đầm đìa, hơi hoảng sợ dưới đáy lòng.

Cô tiến lên trước, khí thế cường giả cấp tám phát ra, giúp nhóm Già Lạc giảm bớt gánh vác.

Vù.

Tiếng vù vù vang lên, cơ thể Mục Lương chấn động, khí thế quanh thân tăng mạnh lên, rất nhanh thì đạt tới một độ cao mới.

- Phốc...

Đám người Già Lạc, Hồ Tiên bỗng nhiên phun ra một ngụm máu tươi, vẻ mặt hoảng sợ.

Bỗng nhiên anh nhấc mí mắt lên, tròng mắt màu đen hiện lên ánh sao, nhanh chóng nắm ý thức trong tay, vội vã thu liễm khí thế quanh thân.

Khí thế làm người ta hít thở không thông biến mất, bốn nữ nhân ho khan kịch liệt.

- Khụ khụ...

Nguyệt Thấm Lan giơ tay lau đi nước mắt nơi khóe mắt bởi vì khó chịu mà rơi ra, quan tâm hỏi:

- Mục Lương, ngươi không sao chứ?

- Ta không sao.

Khuôn mặt của anh trắng bệch, anh đang nhanh chóng khôi phục huyết sắc.

Anh đi tới trước mặt bốn cô gái, quan tâm hỏi:

- Các ngươi không sao chứ?

- Không có việc gì, ta rất khỏe.

Đôi tai hồ ly của Hồ Tiên run lên.

- Các ngươi nghỉ ngơi trước.

Mục Lương ôn hòa nói. Anh vung tay lên, khai thông ý thức với Rùa Đen, để ý tiến hóa của nó.

-...

Miệng Cầm Vũ khô khốc, hiện tại, anh khiến cô cảm thấy kinh hãi, càng ngày càng nhìn không thấu.

Mục Lương bay lên trời, nhìn xuống toàn bộ thành Huyền Vũ.

Bạn cần đăng nhập để bình luận