Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 1738: Hoa Hắc Lệ



Một nơi cách thành Y Lê mười mấy cây số, nơi đó có núi dài liên miên.

Có ba mươi ba ngọn núi nối liền nhau, đỉnh núi cao nhất vượt qua năm ngàn mét, đỉnh núi thấp nhất chỉ có hơn bốn trăm mét.

Đây là khu mỏ quặng thuộc thành Y Lê, khoáng thạch Thép Tím ở ngay chỗ này.

Trong số ba mươi ba ngọn núi này có hơn ba nghìn mỏ lớn nhỏ, một số vẫn đang khai thác quặng Thép Tím, một số đã bị bỏ hoang.

Sâu trong núi lớn, trong một hang động quặng mỏ sát mặt đất, hàng trăm viên đá Phát Sáng được gắn trong động, ánh sáng yếu ớt tụ lại soi sáng toàn bộ nơi đây.

Phanh phanh ~~~

Sâu trong quặng mỏ, mười mấy tên nô lệ cầm cuốc sắt và thiết chùy, cặm cụi đục khoáng thạch thép có hoa văn màu tím trước mặt từng chút một.

Ở một bên còn có mấy tên tráng hán dựa vào vách động nói chuyện trời đất, bọn hắn cầm roi da và trường mâu, là giám sát viên ở nơi này.

Tên giám sát đầu trọc khàn giọng nói:

- Nô lệ càng ngày càng ít, cứ tiếp tục như vậy không được, nếu số lượng khoáng thạch tháng này quá ít thì chúng ta sẽ bị trách phạt.

- Không có cách nào, nô lệ mới còn chưa có đưa tới, chỉ dựa vào đám người này thì hiệu suất khai thác quặng đề cao như thế nào?

Một tên giám sát để râu quai nón ảo não nói.

- Hừ, muốn trách thì trách quặng mỏ số năm mươi hai bên kia, chính mình làm mất nô lệ còn đến điều đi nô lệ của chúng ta.

Một tên giám sát tức giận mắng, hắn ta chỉ có một con mắt.

Ở khu mỏ quặng, tất cả quặng mỏ đều được lấy tên bằng con số.

- Nghe nói lại là Hoa Hắc Lệ ra tay, cô ta không chỉ cướp đi nô lệ mà còn chở đi toàn bộ khoáng thạch ở quặng mỏ năm mươi hai.

Tên giám sát đầu trọc thấp giọng kể ra.

Tên giám sát một mắt tức giận nói:

- Lại là Hoa Hắc Lệ, đây đã là lần thứ tư trong năm rồi, mỗi lần đều cướp nô lệ và khoáng thạch, đến giờ vẫn chưa bắt được cô ta.

Hoa Hắc Lệ là một nữ nhân thần bí, nổi danh về việc trộm cướp khoáng thạch và nô lệ ở khu mỏ quặng này.

Bởi vì mỗi lần cô ta đều lưu lại một đóa Hoa Hắc Lệ màu đen ở hiện trường, cho nên mới có danh xưng Hoa Hắc Lệ.

Nơi sâu nhất trong quặng mỏ, nô lệ đang vung cuốc sắt nghiêng tai lắng nghe, ai nấy đều cảm thấy tò mò đối với Hoa Hắc Lệ mà các tay giám sát nói.

Trong một góc quặng mỏ có hai cô gái mười bảy, mười tám tuổi, các cô vung cuốc sắt đục khoáng thạch từng chút một, nhìn động tác như đại khai đại hợp nhưng thật ra không dùng bao nhiêu sức lực.

- Chị, ngươi nói xem vị Hoa Hắc Lệ kia sẽ đến nơi này không?

Áo Nhĩ Mạn quay đầu thấp giọng nói.

Áo Nhĩ Na xem thường nói:

- Tới đây? Là cứu chúng ta hay bắt chúng ta đi tới quặng mỏ khác?

Hai chị em cả người xám xịt, mái tóc màu xanh lam cũng bị tro bụi làm nhạt hơn phân nửa.

Áo Nhĩ Mạn thầm nói:

- Cái này thì làm sao ta biết được, nhưng có lẽ Hoa Hắc Lệ là người tốt thì sao?

Áo Nhĩ Na hờ hững nói:

- Ngươi quá ngây thơ rồi, quên chúng ta đã tới nơi này như thế nào à?

- Chưa quên.....

Áo Nhĩ Mạn rũ mắt đáp.

Hai chị em vốn dĩ ở Xóm Nghèo bên ngoài thành Y Lê, một tháng trước đến chỗ cửa thành tìm việc làm, mới vừa bắt gặp có người dán thiệp chiêu mộ, nói là đang tìm công nhân để chăm sóc vườn hoa và hồ nước cho quý tộc, lương bổng mỗi tháng là hai mươi ngân tệ.

Lương mỗi tháng của một người là hai mươi ngân tệ, hai người chính là bốn mươi ngân tệ, số tiền này đủ cho gia đình bình thường ăn cơm no.

Hai chị em thảo luận một chút rồi đi báo danh, không ngờ đó là một cái bẫy, cùng ngày cả hai đã bị hạn chế tự do, đưa đến khu mỏ quặng để khai Thép Tím.

Đi tới khu mỏ quặng, công việc hàng ngày và cuộc sống chính là khai thác quặng, dùng cái này đổi lấy đồ ăn không đến mức chết đói.

Áo Nhĩ Na quay đầu liếc nhìn nhóm giám sát viên còn đang nói chuyện trời đất, ánh mắt của cô trở nên lạnh lẽo, rất muốn dùng cuốc sắt trong tay nện vào đầu bọn hắn.

- Chị, ngươi đừng ngừng tay, sẽ bị ăn roi đó.

Áo Nhĩ Mạn giật giật ống tay áo của chị gái.

- Biết rồi.

Áo Nhĩ Na lấy lại tinh thần, tiếp tục vung cuốc sắt.

Kể từ khi hai người đi tới khu mỏ quặng thì đã gầy hai mươi cân, cả người bẩn thỉu giống dã nhân, dù sao ở đây không có điều kiện để các cô tắm rửa.

Áo Nhĩ Mạn nhỏ giọng hỏi:

- Chị, chúng ta có thể chạy trốn sao?

- Ta cũng không biết.

Ánh mắt của Áo Nhĩ Na ảm đạm, các cô ăn uống ngủ nghỉ đều ở trong hầm mỏ, cơ hội rời đi quặng mỏ cũng không có, trốn như thế nào?

Bên ngoài quặng mỏ toàn là đồi núi, cửa ra vào đều có người của quý tộc trấn giữ.

Áo Nhĩ Mạn đỏ mắt, yếu ớt nói:

- Ta muốn đi trở về, không biết mẹ thế nào rồi?

- Ta cũng muốn trở về.

Áo Nhĩ Na thở dài, nước mắt trượt xuống gương mặt, mang đi tro bụi trên mặt, nước mắt nhanh chóng biến thành vết bùn.

Trong mắt Áo Nhĩ Mạn lộ ra hi vọng:

- Cho nên ta mới hy vọng Hoa Hắc Lệ là người tốt, có thể cứu chúng ta ra ngoài.

-....

Lần này, Áo Nhĩ Na không có phản bác lời của em gái, trong lòng cô cũng hy vọng có người tới cứu các cô.

- Hai người các ngươi đang lẩm bẩm cái gì thế?

Tên giám sát đầu trọc vung roi trong tay, nhìn về phía hai chị em với ánh mắt bất thiện.

- Không có gì.

Áo Nhĩ Mạn nhỏ giọng đáp lại, tăng nhanh tốc độ vung cuốc sắt.

Tên giám sát đầu trọc thấy thế mới hài lòng, không có vung roi xuống người hai chị em, dù sao nếu là đả thương hoặc đánh chết nô lệ thì bọn hắn càng thiếu người khai thác quặng.

Tên giám sát đầu trọc quay đầu, tiếp tục nói chuyện phiếm với các tay giám sát khác.

Giám sát râu quai nón bĩu môi nói:

- Hy vọng Hoa Hắc Lệ sẽ không chỗ của chúng ta.

- Sợ cái gì, cô ta dám đến, vậy cũng đừng hòng rời đi.

Tên giám sát một mắt nở nụ cười lạnh lùng.

Giám sát đầu trọc liếc người bên cạnh, cười nhạo nói:

- Thế nào, ngươi còn cho rằng mình có thể đánh thắng Hoa Hắc Lệ?

- Đương nhiên, một tên Hoa Hắc Lệ cỏn con mà thôi.

Tên giám sát một mắt hất cằm lên nói một câu tự tin.

Giám sát đầu trọc cười nhạo nói:

- Vậy nếu như Hoa Hắc Lệ thật sự tới, ngươi sẽ là người thứ nhất tiến lên.

- Không thành vấn đề.

Tên giám sát một mắt lạnh lùng cười lạnh một tiếng.

Nhóm giám sát chỉ lo nói chuyện phiếm, hoàn toàn không biết thủ vệ bên ngoài quặng mỏ đã bị người dọn dẹp sạch sẽ, tất cả đều bị người cắt vỡ cổ họng trong vô thanh vô tức.

Bên ngoài quặng mỏ, mười hai người mặc áo choàng đen cầm loan đao trong tay đứng vững vàng, bên chân là từng cỗ thi thể.

Tô Lâm Y Tư vẩy máu trên lưỡi đao trong tay, quay đầu nói:

- Trương thúc, những người còn lại đều đã giải quyết chưa?

Khi cô vung tay, áo choàng đen cũng vung lên một góc, lộ ra một đóa Hoa Hắc Lệ bên hông.

- Bẩm điện hạ, tất cả đều được giải quyết.

Người đàn ông mặc áo choàng đen cung kính nói.

- Rất tốt, lưu lại năm người cảnh giới, những người còn lại tiến quặng mỏ với ta.

Tô Lâm Y Tư ra lệnh.

Cô cũng mặc áo choàng đen, chỉ lộ ra đôi cánh tay.

- Vâng.

Trương thúc cung kính gật đầu, xoay người chọn năm người ở lại, phụ trách cảnh giới.

Bạn cần đăng nhập để bình luận