Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 1308: Không, Ta Không Muốn Rời Khỏi Đây



- Mấy vị trưởng lão đừng kích động, thành Huyền Vũ thật sự là kỳ quái, bất luận trồng cây xanh gì cũng đều sống được, không có cơ hội để so sánh làm thí nghiệm...

Các nhân viên nghiên cứu khác vội vàng giải thích.

Trong thời gian ở thành Huyền Vũ, bọn họ không học gì khác, mà học cách trồng trọt, cách làm cho cây xanh đạt năng suất cao, v.v., nhưng nguyên nhân vì sao cây xanh có thể sống được thì không có tiến triển gì mấy.

Tứ trưởng lão sa sầm mặt mắng một câu:

- Vô dụng.

A Vũ và những người khác cúi đầu xấu hổ, không dám phản bác.

Đại trưởng lão thở dài, nghiêm túc nói:

- Nếu đã như vậy thì thu dọn đồ đạc trở về Ốc Đảo.

- Cái gì?

A Vũ choáng váng.

- Ngươi điếc sao?

Tứ trưởng lão đen mặt nói.

- Không, ta không muốn rời khỏi đây.

A Vũ nghiêm túc lắc đầu.

Tứ trưởng lão hỏi với vẻ mặt sửng sốt:

- Ngươi nói cái gì?

A Vũ gằng từng chữ:

- Ta muốn ở lại đây, tiếp tục nghiên cứu.

- Ta, ta cũng muốn ở lại đây.

- Ta cũng thế.

-...

Các nhân viên nghiên cứu khác cũng lần lượt lên tiếng, không ai muốn rời khỏi nơi đây.

Đại trưởng lão và Tam trưởng lão đều im lặng, nhưng biểu hiện trên mặt đều không được vui cho lắm. Tứ trưởng lão thì mở to mắt, tức giận nói:

- Các ngươi định phản bội Ốc Đảo à?

- Không, chúng tôi chỉ muốn nghiên cứu thật tốt.

A Vũ lắc đầu, thành thật nói:

- Ốc Đảo... Không có điều kiện tốt như vậy.

-...

Tứ trưởng lão hé miệng, như muốn phản bác lại những lời đó, nhưng lại chẳng thốt ra được câu nào.

- Có phải thành Huyền Vũ cho các ngươi lợi ích gì không, hay uy hiếp các ngươi?

Nhị trưởng lão Ốc Đảo nghiêm mặt hỏi.

Lão nói rồi đảo mắt nhìn một vòng, muốn xem có điều gì bất thường không.

- Không, không có gì cả.

A Vũ lắc đầu.

- Người dân ở đây rất tốt với chúng tôi, chúng tôi muốn thứ gì họ đều gửi đến hết, miễn là không quá đáng là được.

Một nhân viên nghiên cứu khác lên tiếng.

A Vũ nghiêm mặt nói:

- Ta tin rằng mấy vị trưởng lão cũng đã thấy rồi, thành Huyền Vũ rất đặc biệt, muốn biết cây xanh sống ở những nơi khác như thế nào thì chỉ có thể tìm hiểu ở đây.

Một tia sáng lóe lên trong mắt Bối Nhĩ Liên, cô bình tĩnh hỏi:

- Vậy nên, các ngươi định ở lại đây, không trở lại Ốc Đảo.

A Vũ kiên quyết đến cùng, nói:

- Ừ... Trước mắt như thế, khi nào có kết quả, có lẽ sẽ trở về Ốc Đảo.

- Tốt lắm, vậy các ngươi có thể ở lại chỗ này.

Đại trưởng lão đột nhiên nói.

- Đại trưởng lão, chuyện này làm sao có thể?

Tứ trưởng lão kinh ngạc kêu lên, nhìn chằm chằm vào đại trưởng lão với vẻ mặt khó hiểu. Đại trưởng lão liếc hắn một cái, lãnh đạm nói:

- Bọn họ đã không muốn rời đi, ngươi có thể làm gì được?

- Đương nhiên là trói lại, ta không tin bọn họ không đi.

Ánh mắt Tứ trưởng lão lộ vẻ không hài lòng. Cả người A Vũ run lên, không nhịn được lui về phía sau mấy bước, cảnh giác nhìn chằm chằm Tứ trưởng lão.

- Tim ở nơi này, trói người mang về thì có ích gì?

Đại trưởng lão bất lực nói, lão đã lường trước được tình huống này.

Thành Huyền Vũ tốt như thế nào, lão biết rất rõ, có bao nhiêu người cam tâm tình nguyện rời khỏi đây chứ? Tứ trưởng lão tức giận nghiến răng ken két, sao lại tạo phản rồi?

- Đi thôi.

Bối Nhĩ Liên không nói gì nữa, quay lưng bước ra ngoài.

- Mấy vị trưởng lão, đợi khi nào có kết quả nghiên cứu, ta sẽ nói cho các ngươi biết.

A Vũ đột nhiên nói.

- Ngươi nghiên cứu được đã rồi nói.

Nhị trưởng lão bĩu môi, xoay người rời đi.

Tứ trưởng lão chỉ vào đám người A Vũ, cả giận nói:

- Các ngươi, giỏi lắm, giỏi lắm.

Ầm!

Cửa toà nhà bị người ta dùng sức đóng lại, chỉ còn lại A Vũ và những người khác ở bên trong.

- A Vũ, như vậy liệu có ổn không?

Nữ nhân viên nghiên cứu buộc tóc đuôi ngựa hai bên lo lắng.

Một tia hiu quạnh thoáng hiện lên trong mắt A Vũ, hắn cố nặn ra một nụ cười:

- Không sao đâu, chúng ta đây là đang cố gắng nghiên cứu tốt hơn.

Nữ nghiên cứu viên lấy lại tinh thần, ra sức gật đầu nói:

- Ừm, tất cả chuyện này đều là vì muốn đại lục xanh tươi trở lại!

Mọi người cổ vũ lẫn nhau, không lâu sau lại xúm lại cùng nhau tiếp tục nghiên cứu cây xanh.

Ngoài khu Trung Ương.

Sắc mặt của Tứ trưởng lão tối sầm lại, trong lòng vô cùng phiền muộn, Ốc Đảo có chỗ nào tệ hơn thành Huyền Vũ… Được thôi, chỗ nào cũng tệ hơn.

Đại trưởng lão liếc hắn một cái, lãnh đạm nói:

- Không cần tức giận như vậy, người muốn trèo cao là chuyện rất bình thường.

- Hừ, ta nghi ngờ Mục Lương đã mua chuộc bọn họ.

Tứ trưởng lão hung ác nói.

- Có thể mua chuộc được, đó cũng là bản lĩnh của Mục Lương.

Đại trưởng lão quay đầu lại nói.

-... Lẽ nào không phải do đám người A Vũ không trung thành sao?

Tứ trưởng lão không nói nên lời.

- Không còn quan trọng nữa.

Bối Nhĩ Liên nhẹ nhàng nói:

- Đám người A Vũ cũng đâu có nói sai. Thành Huyền Vũ thích hợp để nghiên cứu hơn Ốc Đảo, đó cũng đâu phải là chuyện xấu.

Mọi người đột nhiên im lặng, lại bị đả kích rồi.

Lộc cộc lộc cộc.

Một chiếc xe ngựa dừng ở ngoài cổng khu Trung Ương, Hải Điệp bước xuống xe.

- Chẳng phải Hải Điệp các hạ sao? Sao lại ở thành Huyền Vũ?

Bối Nhĩ Liên sững sờ giây lát.

Vẻ ngạc nhiên hiện lên trong mắt Hải Điệp, cô cười đáp lại:

- Bối Nhĩ Liên các hạ, chúng ta lại gặp nhau rồi.

Cô đến tham dự cuộc họp báo cáo công tác, lo sợ đến trễ, cho nên cô đã đến sớm hơn một tiếng.

- Sao ngươi lại ở đây?

Bối Nhĩ Liên hỏi lại.

- Ta là người thành Huyền Vũ, đương nhiên là ở đây rồi.

Hải Điệp ung dung nói.

Tứ trưởng lão kinh ngạc:

- Ngươi gia nhập thành Huyền Vũ rồi?

- Người của cả đảo Hải Điệp cũng vậy.

Hải Điệp cất giọng trong trẻo.

Trong lòng cô thầm mừng, cũng may đảo Hải Điệp gia nhập thành Huyền Vũ, nếu không, đảo Hải Điệp đã bị hư quỷ tiêu diệt trong lần hư quỷ triều này rồi.

- Cái này…

Đám người Bối Nhĩ Liên trong lòng chấn động.

- Ta còn có chuyện phải làm, ta đi trước đây.

Hải Điệp gật đầu, sải bước vào bên trong.

…………….

Trong phòng họp ở cung điện.

Mấy người Hi Bối Kỳ, Nguyệt Phi Nhan đã đến, ngồi quanh chiếc bàn dài trò chuyện.

- Còn nửa tiếng nữa là chín giờ, mà chỉ mới đến một nửa.

Nguyệt Phi Nhan nhoẻn miệng cười, cô ngáp một cái.

Ny Cát Sa lanh lảnh nói:

- Yên tâm, ngoại trừ Vưu Phi Nhi, những người khác chắc sẽ không đến muộn đâu.

Mấy cô gái nhớ tới cái tính lơ mơ của Vưu Phi Nhi, đến muộn cũng là chuyện bình thường, dù sao cô ta cũng đâu phải chưa đến muộn bao giờ. Hi Bối Kỳ nhìn cô gái tóc đỏ đang nhoẽn miệng, tò mò hỏi:

- Đêm qua ngủ không ngon sao?

Nguyệt Phi Nhan dụi mắt, hồn nhiên nói:

- Ta cả đêm qua không có ngủ.

- Hở, sao lại không ngủ?

Hi Bối Kỳ nghiêng đầu bối rối và hỏi.

Nguyệt Phi Nhan nắm chặt tay vẫy vẫy, chán nản nói:

- Ta cảm giác mình sắp đột phá, sau đó ngồi trong phòng cả đêm, kết quả lại chẳng có động tĩnh gì...

- Sắp đột phá?

Đám người Hổ Tây ngạc nhiên quay sang hỏi.

- Chà, ta cảm thấy toàn thân nóng bức khó chịu...

Nguyệt Phi Nhan gật đầu.

Mỗi khi sắp đột phá, cơ thể cô lại cảm thấy hanh nóng.

Đôi chân thon dài của Già Lạc bắt chéo vào nhau, cô nhẹ nhàng nói:

- Không cần vội, cứ từ từ, mấy chuyện này không thể gấp gáp.

Bạn cần đăng nhập để bình luận