Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 2172: Biện Pháp Tốt Nhất.



Mễ Á nói:

- Vậy ta ở đây canh giữ phi thuyền.

Mục Lương ôn hòa nói:

- Không cần đâu, phi thuyền vận chuyển rất an toàn!

Anh đã thay đổi trọng lực xung quanh phi thuyền vận chuyển, trừ phi là cường giả Thánh giai, nếu không thì không ai có thể tới gần phi thuyền, mạnh mẽ tiến vào thì sẽ bị trọng lực ép nát cơ thể.

- Vậy được rồi.

Đôi mắt đỏ hồng của Mễ Á chớp chớp, đi theo Mục Lương về phía núi cao.

Cách đó không xa, mấy người Tề Nhĩ Lạp và Ước Mỗ liếc nhau, vội vàng đuổi theo bước tiến của Mục Lương.

- Đi theo Mục Lương sẽ cảm thấy an toàn một ít.

Ước Mỗ thấp giọng nói.

Tề Nhĩ Lạp gật đầu nhận đồng:

- Đúng thế, ta cũng có suy nghĩ này.

Không phải chỉ một mình bọn hắn nghĩ như vậy, các quý tộc còn lại đều có ý tưởng tương đồng, thế là phần lớn đều lựa chọn đi theo Mục Lương vào núi.

Ly Nguyệt quay đầu nhìn thoáng qua, lạnh nhạt nói:

- Mục Lương, bọn hắn đều đi theo chúng ta.

- Không cần để ý đâu.

Mục Lương nói không chút để ý.

- Vâng!

Ly Nguyệt quay đầu lại, nhanh chóng đi theo Mục Lương leo lên đỉnh núi.

Đám người Tề Nhĩ Lạp vội vã bước nhanh hơn, thực lực của bọn họ không yếu, leo núi rất nhẹ nhàng.

Sau khi vượt qua đỉnh núi, anh mang theo Ly Nguyệt và Mễ Á biến mất khỏi tầm mắt mọi người.

Linh Tịch đáng tiếc nói:

- Xem ra hắn không nghĩ chúng ta đi theo.

Trong mắt nàng lộ vẻ chờ mong:

- Hy vọng có thể tìm được lão tổ.

Ước Mỗ nghiêm mặt nói:

- Mục Lương đã nói lão tổ ở trong Thánh Thành, chắc không có gạt chúng ta.

- Vậy thì chúng ta đến đó nhanh lên.

Đôi mắt đẹp của Linh Tịch sáng lên.

Ước Mỗ gật đầu, quay đầu nhìn về phía Tề Nhĩ Lạp, ánh mắt mang theo sự dò hỏi:

- Ngươi cũng muốn đi Thánh Thành sao?

Tề Nhĩ Lạp bình thản nói:

- Đương nhiên rồi, ta không hề quen thuộc nơi này, đi cùng các ngươi đến Thánh Thành xem xét một chút cũng đúng.

Anh tới hải đảo là nghĩ xem có thể đạt được cơ duyên gia tăng thực lực bản thân hay không, thuận tiện tăng lên một ít kiến thức.

- Vậy chúng ta cùng đi thôi.

Ước Mỗ gật đầu nói.

- Được.

Tề Nhĩ Lạp nhếch miệng cười, ba người kết bạn băng qua khu rừng rậm rạp, tìm đường đi tới Thánh Thành.

Các quý tộc khác đều tản ra khắp nơi, một số người lựa chọn đi Thánh Thành, một số người thì đi thăm dò khu vực xa lạ.

………..

Bên trong cung điện ở khu Trung Ương, vương quốc Huyền Vũ.

Thống Lĩnh Huyền Điểu ngồi trên ghế sa lon ở phòng khách, sống lưng thẳng tắp.

Cô đặt hai tay lên trên đầu gối, trước mặt là một ly trà tinh thần đã lạnh, TV đang phát phim phóng sự hiện trường đại điển kiến quốc, theo Nguyệt Thấm Lan trở lại cung điện, đang định nói về chuyện Thú Vương mới thì Nguyệt Thấm Lan đã bị người của Cục Quản Lý gọi đi.

Tiểu Tử bưng một ấm trà nóng mới, thay thế ấm trà đã nguội trên bàn.

Tiểu hầu gái thanh thúy nói:

- Đại nhân Thấm Lan có việc gấp cần làm ngay, tiểu thư Huyền Điểu ngồi ở đây chờ một chút nhé.

- Được, cảm ơn.

Thống Lĩnh Huyền Điểu chậm rãi gật đầu, trong lòng rất phức tạp, trong đầu vẫn luôn suy nghĩ tới tính khả thi về việc bản thân trở thành Thú Vương, cô nhẹ giọng lẩm bẩm:

- Chuyện này thật sự có thể chứ?

- Chuyện gì?

Tiểu Tử hơi nghiêng đầu, nghi ngờ hỏi.

- Không có việc gì.

Thống Lĩnh Huyền Điểu liếc nhìn tiểu hầu gái, chậm rãi bưng trà nóng nhấp một ngụm.

Tiểu Tử lên tiếng:

- Được rồi, nếu có việc gì thì kêu ta.

Thống Lĩnh Huyền Điểu nhìn tiểu hầu gái đi phòng bếp, nhìn chằm chằm ly trà trong tay, không khỏi xuất thần lần nữa.

- Cộp cộp cộp ~~~

Không biết qua bao lâu, chính sảnh cung điện vang lên tiếng bước chân thanh thúy của giày cao gót va chạm với mặt sàn.

- Để ngươi chờ lâu rồi, ăn cơm trước đi.

Nguyệt Thấm Lan ưu nhã nói.

Thống Lĩnh Huyền Điểu ôn hòa đứng lên và quay đầu nhìn ra bên ngoài, sắc trời đã tối.

-... Không sao.

Cô đáp.

- Cộp cộp cộp ~~~

Ngải Lỵ Na, Mễ Nặc và những người khác lục tục trở về cung điện, khi nhìn thấy Thống Lĩnh Huyền Điểu thì đều có chút kinh ngạc, hỏi thăm mới biết được chuyện gì xảy ra.

Ngôn Băng phân tích chỗ tốt:

- Nếu vương quốc Người Thú trở thành nước phụ thuộc chúng ta, có vương quốc Huyền Vũ và Mục Lương làm chỗ dựa thì Người Thú sẽ sống được thoải mái hơn chút.

Ngải Lỵ Na thanh thúy nói:

- Điều kiện tiên quyết là người của các vương quốc còn lại chịu nể mặt vương quốc Huyền Vũ chúng ta, không ra tay với vương quốc Người Thú.

Nguyệt Thấm Lan ngồi bắt chéo chân, ưu nhã nói:

- Không cần lo lắng, nếu không được thì để Mộc Phân Thân đi một chuyến.

Ngải Lỵ Na thanh thúy nói:

- Hì hì, vậy thì không thành vấn đề.

Nguyệt Phi Nhan nhếch miệng cười vui vẻ:

- Đây là dùng vũ lực trấn áp nha.

Ngôn Băng bình tĩnh lên tiếng:

- Khuất phục thì dĩ nhiên là phải nể mặt rồi.

- Đúng vậy.

Hi Bối Kỳ gật đầu nhận đồng.

Thống Lĩnh Huyền Điểu ngồi cuối bàn ăn nghe vậy không khỏi co giật khóe miệng, thảo luận những thứ này ở trước mặt cô thật sự tốt sao.

- Ăn trước rồi bàn chuyện sau.

Nguyệt Thấm Lan ưu nhã nói.

- Vâng!

Các cô gái lên tiếng, bầu không khí trở nên sinh động lên, mọi người vừa ăn uống vừa cười nói suốt bữa cơm.

Thống Lĩnh Huyền Điểu nhìn các cô gái náo nhiệt, phiền muộn trong lòng thiếu rất nhiều.

Nguyệt Phi Nhan gắp một miếng thịt chiên cho vào trong chén Thống Lĩnh Huyền Điểu, nhiệt tình nói:

- Mau ăn đi, sau này mọi người đều là người một nhà.

Hi Bối Kỳ ngây thơ nói:

- Đúng vậy, sau này đều là người nhà, không cần câu thúc.

Ở trong mắt các cô gái, nếu vương quốc Người Thú trở thành nước phụ thuộc vương quốc Huyền Vũ, Huyền Điểu trở thành Thú Vương mới nhất định sẽ ký kết khế ước với Mục Lương.

-... Vâng.

Thống Lĩnh Huyền Điểu gắp thịt cho vào miệng.

Động tác nhấm nuốt của cô dừng một chút, ánh mắt dần dần sáng lên.

Nửa giờ sau, bữa tối kết thúc.

Nhóm tiểu hầu gái dọn dẹp nhà ăn và phòng bếp, Thống Lĩnh Huyền Điểu theo Nguyệt Thấm Lan và những người khác đến phòng hội nghị.

Mọi người ngồi xuống, phân tích tình cảnh hiện tại của vương quốc Người Thú một lần nữa, điều này khiến sắc mặt Thống Lĩnh Huyền Điểu khó coi rất nhiều.

- Biện pháp ta nói là phương thức giải quyết tối ưu.

Nguyệt Thấm Lan ưu nhã nói.

- Ta hiểu rõ.

Thống Lĩnh Huyền Điểu chậm rãi gật đầu một cái.

Nguyệt Thấm Lan nhấn mạnh từng chữ:

- Kế hoạch là giúp ngươi đột phá đến cấp 8, nâng đỡ ngươi trở thành Thú Vương mới, sau đó tuyên bố với toàn đại lục rằng vương quốc Người Thú trở thành nước phụ thuộc chúng ta.

Thống Lĩnh Huyền Điểu yên lặng một hồi, hạ quyết định nói:

- Cứ làm như vậy đi.

- Rất tốt.

Nguyệt Thấm Lan hài lòng gật đầu.

Cô khẽ lật tay, lấy ra một chiếc hộp lưu ly và đặt ở trước mặt Thống Lĩnh Huyền Điểu:

- Ăn nó sẽ giúp ngươi đột phá đến cấp 8.

Đôi môi hồng của Huyền Điểu khẽ nhếch, vươn tay mở hộp lưu ly, bên trong Quả Sinh Mệnh, mùi trái cây thấm vào ruột gan lan tỏa khiến người ở chỗ này đều nâng cao tinh thần rất nhiều.

- Đây là cái gì?

Cô nghi ngờ nhìn Nguyệt Thấm Lan, hỏi.

Trong mắt Ngải Lỵ Na toát ra sự hâm mộ, giải thích:

- Đây là Quả Sinh Mệnh, là trái cây hiếm nhất của Thánh Thụ, nó có thể cộng thêm thọ mệnh, đề cao Tinh Thần lực, thực lực và hàng loạt chỗ tốt khác.

Bạn cần đăng nhập để bình luận