Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 1343: Vải Ở Dị Giới



Trong số những công việc của người hầu, công việc quan trọng nhất chính là mỗi ngày đều phải đến thu thập Nước Mắt Thiên Sứ. Những Đôi Cánh Thiên Sứ có đẳng cấp cao, phải mất vài ngày mới có thể ngưng tụ ra một giọt Nước Mắt Thiên Sứ.

Nhưng một ít t Đôi Cánh Thiên Sứ cấp thấp hơn, ví dụ như Đôi Cánh Thiên Sứ cấp hai cấp ba, mỗi ngày đều có thể ngưng tụ ra Nước Mắt Thiên Sứ, hơn nữa không chỉ một giọt.

Những giọt Nước Mắt Thiên Sứ với cấp bậc khác nhau, đương nhiên phải tách ra đựng trong những bình khác nhau.

Ba Phù ở phía sau hoa viên bận rộn nửa giờ, mới thu thập xong tất cả những giọt Nước Mắt Thiên Sứ, lại cần thận bỏ hết những bình ngọc lưu ly vào rổ nhỏ, xong xuôi cô mới chuẩn bị trở về cung điện.

Đi được hai bước, cô lại phát hiện bên chân mình có một mầm cây nhỏ.

Ba Phù ngồi xổm xuống, đưa tay gảy mầm cây nhỏ, kinh ngạc nói thầm:

- A, đây là loại cây gì?

Cô bé đã ở thành Huyền Vũ lâu như vậy, nhưng đây là lần đầu tiên cô nhìn thấy loại mầm cây nhỏ này.

Mầm cây nhỏ này không lớn, chỉ cao chừng hai mươi cm, có vài chiếc lá cây lớn chừng một ngón tay, lá cây hình trứng, đầu lá hơi nhọn.

- Chẳng lẽ là một giống cây mới?

Ba Phù chớp chớp con ngươi màu xanh biếc. Cô bé do dự một chút, nhưng không nó đào ra. Sau đó cô bé lập tức đứng lên, đi về hướng cung điện.

Tiểu hầu gái thật cẩn thận cất Nước Mắt Thiên Sứ vào khố phòng, rồi mới đi tới thư phòng.

Trong thư phòng, Mục Lương đang biên soạn giáo án cho trường học, Ly Nguyệt ngồi ở một bên, lật xem cuốn mạo hiểm du ký.

Học kỳ thứ nhất đã trôi qua, học kỳ thứ hai cần nội dung dạy học mới.

Anh nhớ lại tri thức đã học ở kiếp trước, sau khi thay đổi một chút, chúng đã biến thành sách giáo khoa mới. Động tác viết trên tay Mục Lương ngừng lại một chút, anh hơi do dự rồi nói:

- Có nên dạy số học cao cấp hay không?

- Cái gì là số học cao cấp?

Ly Nguyệt nghiêng đầu hỏi.

Mục Lương dùng một cách diễn giải cực kỳ thông dụng để giải thích cho cô:

- Nó vẫn là toán học có điều hơi phức tạp hơn một chút.

Ly Nguyệt lộ ra vẻ mặt hứng thú, cô đã học tăng giảm, thặng dư, chắc chắn học số học cao cấp sẽ không quá khó khăn.

- Vậy ngươi dạy ta một chút trước đi?

Cô ôn nhu nói.

- Muốn học sao?

Mục Lương nhướng mày.

- Vâng.

Ly Nguyệt gật đầu.

- Vậy ngươi ngồi gần lại đây.

Mục Lương vươn tay.

Khuôn mặt xinh đẹp của Ly Nguyệt ửng đỏ, sau đó cô đứng dậy ngồi vào trong lòng Mục Lương, được anh dang hai tay ôm chặt lấy. Hôm nay, cô gái tóc bạch kim được nghỉ ngơi, cho nên không mặc khôi giáp U Linh.

- Số học cao cấp cũng không khó, ta sẽ viết một đề bài trước, rồi làm mẫu cho ngươi xem.

Mục Lương đặt cằm lên vai cô gái tóc bạch kim, rồi đưa tay viết một đề toán học lên giấy.

Khuôn mặt xinh đẹp của Ly Nguyệt phiếm hồng, phải cố gắng lắm cô mới bắt buộc được chính mình tập trung tinh thần.

Sàn sạt sa…

Mục Lương viết xuống một đề bài, sau đó bắt đầu giảng đề và giới thiệu công thức cho cô gái tóc bạch kim.

-...

Ly Nguyệt nghe như lọt vào trong sương mù, vẻ mặt cô đầy mờ mịt.

Anh ấy đang nói cái gì vậy?

- Ta nghe không hiểu.

Ly Nguyệt cười khổ lên tiếng.

- Thứ này vẫn quá khó với ngươi.

Mục Lương mỉm cười.

Anh đã quyết định, số học cao cấp vẫn chưa thích hợp để xuất hiện ở trường học, vẫn nên tiếp tục dạy về tăng giảm thặng dư đi, nhiều nhất thì tăng thêm những phương diện như tính toán diện tích… vân vân

- Mục Lương, sao ngươi có thể học được những thứ này?

Ly Nguyệt tò mò hỏi.

- Có giáo viên dạy.

Mục Lương thuận miệng giải thích một câu.

Ly Nguyệt trầm mặc một hồi, rồi khen ngợi.

- Giáo viên của ngươi thật lợi hại.

- Ừm, đúng là rất lợi hại.

Mục Lương gật đầu.

Thầy giáo toán học kiếp trước của anh, chính là một giáo sư.

Ly Nguyệt ôn nhu nói:

- Thứ này quá khó, chắc bọn nhỏ không học được đâu.

- Ừm, ta sẽ không dạy thứ này nữa.

Mục Lương gật đầu.

Không dạy số học cao cấp nữa, ngược lại anh cũng được thoải mái hơn một chút, bằng không nhất định anh lại phải bồi dưỡng nên một đám giáo viên dạy số học, mà chuyện đó đâu đơn giản chỉ mười ngày nửa tháng là xong.

- Vật lý có thể học thêm chút.

Mục Lương cầm lấy bút, tiếp tục biên soạn giáo án.

Cộc cộc cộc…

Cửa thư phòng bị gõ vang.

Âm thanh dịu dàng của Ba Phù vang lên:

- Thành chủ đại nhân, có thể tiến vào không?

- Tiến vào đi.

Mục Lương cũng không ngẩng đầu, chỉ nói một câu.

Khuôn mặt xinh đẹp của Ly Nguyệt ửng đỏ, cô vội vàng đứng dậy.

Ken két…

Ba Phù đi vào thư phòng, đem trà nóng đặt trước mặt Mục Lương.

Cô bé hơi do dự rồi ngây thơ nói:

- Dường như ở phía sau hoa viên ta phát hiện một cây xanh mới, vì ta chưa thấy qua loại cây xanh này.

- Cây xanh mới?

Mục Lương ngẩng đầu lên.

Ba Phù yếu ớt nói:

- Chắc là vậy, ta chưa thấy qua, nhưng chắc thành chủ đại nhân sẽ biết.

Hoa viên phía sau cực kỳ quan trọng, chỉ cần có một chút không thích hợp nào đó, nhất định phải báo cáo.

- Đi, chúng ta cùng đi xem.

Mục Lương đứng lên.

Nói không chừng cây xanh mới sẽ đại biểu cho một loại giống mới.

- Được.

Hai mắt Ba Phù lòe lòe tỏa sáng, cô bé vội vàng đi phía trước dẫn đường. Ly Nguyệt cũng cất bước đi theo. Ba người tới hoa viên phía sau, tìm được mầm cây nhỏ kia.

- Đại nhân, là cây này.

Ba Phù chỉ xuống.

- Dường như ta cũng chưa thấy loại này.

Mục Lương ngồi xổm xuống, đưa tay gảy mầm cây nhỏ. Anh cúi đầu ngửi hương vị trên phiến lá, hương vị hơi kỳ quái, nhưng cũng không quá xa lạ.

- Lại có chút quen thuộc...

Mục Lương nhíu mày. Anh chưa thấy ở bên này, nhưng chắc đã thấy qua ở kiếp trước.

- Làm cho nó lớn lên một chút rồi lại nhìn.

Ly Nguyệt đề nghị.

- Ừm.

Mục Lương gật đầu.

Anh vươn tay, Lĩnh Vực Sinh Mệnh bao phủ ở trên mầm cây nhỏ.

Dụ…

Mấy hô hấp sau, mầm cây nhỏ bắt đầu giãn ra cành lá, rồi lấy tốc độ mắt thường cũng có thể thấy được bắt đầu lớn lên.

Vài phút sau, mầm cây nhỏ đã trở thành một cây nhỏ rất cao, phiến lá cũng lớn hơn hồi nãy, lá cây bên cạnh lại trở nên gấp khúc không hề trơn nhẵn.

- Cây vải?

Đôi mắt Mục Lương sáng lên. Cây lớn trước mắt anh đúng là cây vải ở kiếp trước.

- Vải là gì?

Ly Nguyệt tò mò hỏi.

Mục Lương giơ tay lên:

- Là một loại hoa quả ăn rất ngon.

Ba Phù kinh hỉ nói:

- Là cây ăn quả mới sao?

- Ừm, đúng vậy.

Mục Lương gật đầu.

Đây là lần đầu tiên trên thế giới này anh được nhìn thấy cây vải, có lẽ chuyện này có liên quan tới đặc tính tiến hóa của Trà Thụ Sinh Mệnh, có thể thay đổi gen của thực vật.

Dụ…

Mục Lương lần thứ hai thi triển Lĩnh Vực Sinh Mệnh, làm cho cây vải tiếp tục sinh trưởng.

Vài phút sau, cây vải đã cao được ba mét, nó bắt đầu nở hoa rồi kết những trái cây màu xanh có kích thước như hạt đậu.

Lĩnh Vực Sinh Mệnh tiếp tục bao phủ cây vải bằng những tia sáng màu xanh lục trong suốt.

Trái cây lớn bằng hạt đậu, bắt đầu to dần, tới kích thước bằng quả bóng bàn. Mục Lương lộ ra vẻ mặt kinh ngạc, quả vải này lớn hơn khá nhiều so với kích thước của quả vải ở Địa Cầu.

Lĩnh Vực Sinh Mệnh ngừng lại, quả vải đã chuyển từ màu xanh biến thành màu đỏ, bên ngoài hơi sần sùi. Quả vải rất nhiều, từng chùm từng chùm làm cành cây cong xuống.

Bạn cần đăng nhập để bình luận