Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 2597: Tìm Người Thân.

- Leng keng ~

- Các vị hành khách, còn ba mươi phút nữa thì xe lửa sẽ tiến vào Chủ Thành...

Trong xe lửa đang chạy, âm thanh nhắc nhở của nhân viên vang lên.

Ở buồng xe số sáu, một nữ nhân ngồi ở hàng ghế thứ năm chậm rãi mở mắt ra.

Đáy mắt của cô hiện lên tia sáng lạnh lẽo, nhếch miệng ngáp một cái:

- A cáp, rốt cuộc cũng tới nơi rồi à?

Nữ nhân thoạt nhìn khoảng hai mươi bảy hai mươi tám tuổi, có một mái tóc dài màu xanh lục, khuôn mặt trứng ngỗng phối hợp với đôi mắt hẹp dài cho người ta một loại cảm giác rất tính toán tỉ mỉ.

Bên cạnh nữ nhân là một cậu bé chừng mười hai, mười ba tuổi, lúc này hắn dựa vào cánh tay của người bên cạnh ngủ say sưa.

- Ô ô, nhị tỷ…

Miệng hắn khẽ mấp máy, nhỏ giọng nói mớ.

Ni Khả Lâm vươn tay nhẹ nhàng chọc gò má của em trai, dịu dàng nói:

- A Đạt Tư, tỉnh lại đi, chúng ta sắp đến nơi rồi.

A Đạt Tư ậm ừ một tiếng rồi từ từ mở mắt ra, khi nhìn thấy mặt của chị gái thì mới dần dần phục hồi tinh thần lại.

Hắn nhếch miệng ngáp một cái, nói với giọng còn buồn ngủ:

- A tỷ, ta ngủ bao lâu rồi?

- Cũng không lâu, năm tiếng thôi.

Ni Khả Lâm liếc nhìn dấu nước miếng trên cánh tay, ánh mắt hiện lên một tia bất đắc dĩ.

Cô mang theo em trai tới vương quốc Huyền Vũ đã gần mười ngày, vừa xuống vương quốc Huyền Vũ thì ở lại Thành Buôn Bán Sơn Hải du ngoạn vài ngày sau đó mới ngồi xe lửa đi tới Chủ Thành.

- A, ta đã ngủ lâu như vậy sao, bỏ lỡ biết bao nhiêu phong cảnh rồi!

A Đạt Tư nghe vậy hai mắt trừng lớn, vội vã quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, nhưng mà chỉ có thể nhìn thấy mảng lớn lục thực.

Ni Khả Lâm vỗ đầu em trai, buồn cười nói:

- Không có gì đẹp mắt, dọc đường đi vẫn luôn là hoa cỏ như vậy thôi.

A Đạt Tư nói thầm một tiếng:

- Vậy à, nhưng ta nghe người khác nói vương quốc Huyền Vũ rất đẹp, còn có rất nhiều nơi thần kỳ, hóa ra là gạt người.

- Đương nhiên là gạt người rồi.

Ni Khả Lâm gật đầu nhận đồng.

- Cũng đúng, đều là giả.

A Đạt Tư gật đầu.

Hắn quay đầu nhìn về phía chị gái, hỏi:

- A tỷ, ngươi nói xem, chúng ta có thể tìm được nhị tỷ ở Chủ Thành thật không?

Ni Khả Lâm lắc đầu, ánh mắt lóe lên:

- Ta cũng không biết, nếu như lời nói của lão nhân kia là thật, như vậy chúng ta sẽ có thể tìm được chị ấy ở Chủ Thành.

Hai người tới vương quốc Huyền Vũ là để tìm người thân đi lạc nhiều năm, tốn số tiền lớn nhờ một vị Ma Pháp Sư bói toán giúp đỡ mới có được manh mối của người thân, cho nên lúc này vượt nghìn dặm xa xôi đi tới vương quốc Huyền Vũ.

Chỉ tiếc vị Ma Pháp Sư bói toán chỉ tính ra được người bọn họ muốn tìm ở Chủ Thành vương quốc Huyền Vũ và tên của đối phương, ngoài ra không còn manh mối nào khác.

- Hy vọng là có thể tìm được.

A Đạt Tư gật đầu.

Hắn nhìn về phía Ni Khả Lâm, tò mò hỏi:

- A tỷ, lão đầu kia nói nhị tỷ gọi là gì thế?

- Mặc Liên.

Ni Khả Lâm hồi đáp.

A Đạt Tư nhẹ giọng niệm:

- Mặc Liên à….?

Hắn quay đầu nhìn ra bên ngoài cửa sổ, chẳng mấy chốc đã bị Trà Thụ Sinh Mệnh khổng lồ hấp dẫn lực chú ý, đồng thời trong xe cũng truyền ra từng tiếng thốt lên kinh ngạc.

- Mau nhìn kìa, thật là một cái cây lớn, giống như che cả bầu trời.

- Thật là lớn, đó chắc là Thánh Thụ của vương quốc Huyền Vũ.

- A, mấy thứ màu trắng bên ngoài tường thành là gì thế?

Có người phát hiện Linh Điền mây mù giữa không trung, không khỏi kinh ngạc thốt lên lần nữa.

A Đạt Tư và Ni Khả Lâm cũng tò mò nhìn theo, sau đó nhìn thấy Trà Thụ Sinh Mệnh khổng lồ và Linh Điền mây mù lơ lửng, trên mặt cả hai lập tức treo lên vẻ khiếp sợ.

- A tỷ, cái này không tính là thần kỳ sao?

A Đạt Tư ngẩn ngơ nhìn về phía a tỷ nhà mình.

- ... Tính.

Yết hầu của Ni Khả Lâm nhấp nhô, cuối cùng vẫn phun ra một chữ đáp lại.

Cô nhìn Trà Thụ Sinh Mệnh khổng lồ, cảm nhận được bản thân nhỏ bé, đồng thời cũng được mở mang tầm mắt rất nhiều.

A Đạt Tư hưng phấn nói:

- A tỷ, thì ra những gì người khác nói đều là sự thật, vương quốc Huyền Vũ thật sự có rất nhiều nơi thần kỳ.

- Ừ đúng rồi.

Ni Khả Lâm hàm hồ đáp một tiếng, lực chú ý đã sớm bị Trà Thụ Sinh Mệnh và Linh Điền mây mù lơ lửng hấp dẫn.

- Các vị hành khách, phía trước chính là sân ga Chủ Thành vương quốc Huyền Vũ, đây là trạm cuối cùng của chuyến đi, xin mời tất cả hành khách thu dọn vật phẩm tùy thân chuẩn bị đi xuống.

Trong khoang xe lại vang lên âm thanh nhắc nhở lần thứ hai.

Xe lửa chạy ngang qua Linh Điền giữa không trung, giảm tốc độ tiến vào sân ga Chủ Thành.

Hơn mười phút sau, xe lửa dừng ở trạm xe lửa Chủ Thành, các hành khách dồn dập xách hành lý xuống xe.

Ni Khả Lâm nắm tay em trai đi theo dòng người rời đi trạm xe lửa, sau đó đứng ở quảng trường trống trải mờ mịt nhìn xung quanh.

A Đạt Tư nắm tay của chị gái, ngây thơ mà hỏi:

- A tỷ, bây giờ chúng ta đi đâu tìm nhị tỷ đây?

Ni Khả Lâm thanh thúy nói:

- Đừng nóng vội, trước tiên phải tìm một chỗ ở trọ đã, sau đó chậm rãi tìm kiếm.

- Vâng.

A Đạt Tư nghe lời lên tiếng.

- Hai vị muốn đến quảng trường Chủ Thành, một người chỉ cần năm xu thôi.

Xa phu dừng xe thú trước mặt hai hai chị em, nhiệt tình kéo khách.

- Đây.

Ni Khả Lâm nghĩ ngợi vài giây rồi đồng ý, bọn họ vẫn chưa biết nên đi đâu, chi bằng dứt khoát đi tới địa điểm mà xa phu nói, nhân tiện trên đường đi còn có thể hỏi thăm tình huống của Chủ Thành.

Cô kéo em trai lên xe, lấy ra một đồng Huyền Vũ đưa cho xa phu.

Sinh hoạt của dân chúng càng ngày càng tốt, lương bổng đãi ngộ dâng lên khiến cho phí dụng chuyển chở cũng tăng lên một chút.

Người đánh xe thu tiền bỏ vào túi, nhắc nhở:

- Hai người ngồi vững, trong lúc xe chạy đừng ló đầu ra ngoài cửa sổ, như vậy rất nguy hiểm.

- Ừm.

Ni Khả Lâm lên tiếng, dặn dò em trai ngồi yên, không được làm ầm ĩ.

- Rống rống ~~~

Lợn Tám Răng Nanh chạy rất nhanh, lôi kéo thùng xe chạy như bay về phía quảng trường Chủ Thành.

Ni Khả Lâm bắt đầu tán gẫu với xa phu, hỏi thăm những chuyện liên quan tới Chủ Thành ví dụ như chỗ dừng chân, cửa hàng nào ăn ngon, nơi vui chơi giải trí ở đâu, v.v….

Xa phu nhiệt tình đáp trả, hắn rất thích nói chuyện phiếm với hành khách, cái này sẽ khiến hắn không cảm thấy nhàm chán trong lúc làm việc.

Ni Khả Lâm đột nhiên hỏi:

- Ta muốn hỏi thăm một chút, ngươi có biết một nữ nhân tên Mặc Liên không?

- Mặc Liên à ….?

Xa phu vẫn nhìn thẳng phía trước, nỗ lực suy nghĩ một chút. hơi nghiêng đầu đáp:

- Không biết, nhưng ta luôn cảm thấy cái tên này có chút quen thuộc, dường như đã nghe qua ở đâu đó rồi….

Bạn cần đăng nhập để bình luận