Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 1183: Trùng Lam Huyết - Huyết Mạch Tiến Hóa



- Cần ta giúp đỡ không?

Hồ Tiên cười khanh khách hỏi.

- Đương nhiên là có.

Nguyệt Thấm Lan tự nhiên kéo khuỷu tay cô gái tai hồ ly lại.

- Dù sao gần đây ta cũng không có việc gì.

Hồ Tiên cười quyến rũ nói.

- Vừa vặn đúng lúc.

Nguyệt Thấm Lan nhoẻn miệng cười, sau đó cô kéo Hồ Tiên đi xuống Sơn Hải Quan, lên xe ngựa chạy về hướng toà hải đảo đang lơ lửng trên không trung.

Trên không trung, Mục Lương khống chế đảo Hải Điệp di động theo phương hướng đã định sẵn, tới một nơi trống trải ở Ngoại thành.

Trên đảo, nhóm đảo dân đã bình tĩnh hơn hồi nãy rất nhiều, trong lòng bọn họ bắt đầu hồi hộp, không biết cuộc sống trên thành Huyền Vũ sẽ là cái dạng gì.

- Đảo chủ, khi chúng ta gia nhập thành Huyền Vũ, có cần làm gì không?

Lam Thứu tò mò hỏi.

- Ta không biết, chờ đại nhân Mục Lương sắp xếp đi.

Hải Điệp trầm giọng nói.

- Ta vẫn phải đi theo đảo chủ!

Lam Thứu vội vàng biểu hiện trung tâm.

Hồng Sa vội vàng đứng lên, cũng nói lớn:

- Ta cũng vậy.

- Sẽ có chức vị phù hợp cho các ngươi, không cần đi theo ta đâu.

Hải Điệp buồn cười nói.

- Không, chúng ta tới thành Huyền Vũ, phải đi cùng nhau mới được, bằng không sẽ bị những người khác bắt nạt.

Đối với những sự thay đổi này, Hồng Sa rất nghiêm túc nói.

- Bị bắt nạt sao...?

Hải Điệp híp con ngươi màu tím, cô lại nhớ tới hai người Hồ Tiên và Nguyệt Thấm Lan, các cô ấy sẽ bắt nạt người khác sao?

- Ta cảm thấy Phó đảo chủ nói rất có lý!

Lam Thứu dùng sức gật đầu.

Hải Điệp thu lại ý cười trong mắt, bình tĩnh nói:

- Được rồi, đã tới thành Huyền Vũ, xưng hô của chúng ta cần sửa lại một chút.

- Vậy phải gọi như thế nào?

Hồng Sa sửng sốt.

- Gọi tên của ta, hoặc kêu là chị, đừng gọi đảo chủ nữa.

Hải Điệp nghiêm túc nói.

Đảo Hải Điệp đã gia nhập vào thành Huyền Vũ, cũng có ý nghĩa bọn họ phải coi Mục Lương là người đứng đầu, nếu xưng hô không thay đổi, sẽ khiến cho người khác hoài nghi về sự trung tâm của bọn họ, về sau sợ rằng sẽ có rất nhiều chuyện phiền toái.

- Nếu gọi chị cả hoặc kêu bằng tên ngài, vậy quá thất lễ.

Lam Thứu liên tục lắc đầu.

- Đúng vậy.

Hồng Sa nghẹn nửa ngày, vẫn không gọi nổi hai chữ chị cả này.

- Vậy kêu đại nhân Hải Điệp.

Hải Điệp liếc mắt nhìn hai người một cái.

- Vâng, đại nhân Hải Điệp.

Hồng Sa và thủ vệ trưởng đồng thời thở phào nhẹ nhõm.

Trong lòng Hải Điệp cũng vui mừng, thủ hạ của cô vẫn rất trung thành.

……

- Thành Huyền Vũ lớn quá...!

Trên không trung, Hồng Sa đứng trên biên giới đảo Hải Điệp nhìn ra xa không nhìn thấy mai rùa. Ánh mắt Lam Thứu lấp lóe, trong lòng cũng không bình tĩnh, sau này hắn muốn sinh sống ở chỗ này...

- Đại nhân, đó là cái gì?

Hồng Sa hoảng sợ nói.

Nàng nhìn về phía Nội thành, thấy được hình dáng của Trà Thụ Sinh Mệnh.

- Cái cây lớn quá!!

Lam Thứu sợ hãi thán phục lên tiếng.

Hải Điệp thanh lãnh nói:

- Đó là Thánh Thụ của thành Huyền Vũ, dưới Thánh Thụ chính là Nội thành.

- Thánh thụ thành Huyền Vũ...

Sa Lam liếc nhau, càng tò mò về thành Huyền Vũ.

Trên không trung, Mục Lương thấy vệ thành số một thì hơi chuyển động suy nghĩ, để trôi nổi đảo Hải Điệp dừng lại. Anh nhìn phần đất trống dưới chân, hạ giọng nói nhỏ:

- Để ở chỗ này là được.

Mục Lương khống chế trọng lực, để đảo Hải Điệp chậm rãi hạ xuống, đồng thời để mặt đất lõm xuống, để cho cả hòn đảo có thể bình yên rơi xuống đất.

Ầm~~~ Mặt đất nhẹ nhàng chấn động một hồi, sau đó khôi phục lại sự yên lặng.

- Đến rồi.

Hải Điệp đứng ở một bên đảo, nhìn chăm chú vệ thành số một cách đó không xa.

- Đều xuống đây đi.

Mục Lương vung tay lên, cát đá ngưng tụ thành một đầu cầu nối xiên vẹo để người trên đảo có thể dễ dàng đi vào mặt đất.

Cộp cộp cộp...

Hải Điệp đi ở phía trước, một đám người dân trên đảo đi theo phía sau.

Mục Lương bình thản nói:

- Tối nay sẽ có người tới giúp các ngươi đăng ký thông tin cơ bản và sắp xếp chỗ ở.

- Được, cảm ơn.

Hải Điệp chậm rãi gật đầu.

- Ta còn có việc, các ngươi ở chỗ này chờ một hồi thì sẽ có người tới.

Mục Lương vứt xuống một câu, quay người bay tới Sơn Hải Quan.

Anh muốn tới đáy biển nhìn thử vì cái gì mà khiến cho đá ngầm ở đảo Hải Điệp có thể ngưng kết ra San Hô Biển Sâu. Hải Điệp đưa mắt nhìn Mục Lương rời đi rồi quay đầu nhìn về phía đảo Hải Điệp, trong lòng có hơi mất mát.

Rời khỏi nơi từng ở từ nhỏ đến lớn, đổi sang một hoàn cảnh cuộc sống mới, trong lòng khó tránh khỏi việc khó chịu.

Mục Lương bay tới Sơn Hải Quan, mặt biển khi đi vào đã khôi phục lại sự yên ổn.

Anh nhận ra một vị trí, cơ thể bắt đầu lặn xuống dưới nước.

Ừng ực ừng ực.

Mục Lương hơi chuyển động suy nghĩ, Nguyên Tố Ánh Sáng ngưng tụ, chiếu sáng vùng nước xung quanh. Hắn ngắm nhìn bốn phía, cơ thể chìm xuống biển sâu.

Anh nhìn xuống dưới chân, nơi ánh sáng chiếu xuống, đáy biển bắn ra ra một mảng ánh sáng màu xanh lớn.

Sau đó không lâu, anh đi vào đáy biển, nhìn thấy mảng lớn vật màu lam bằng đá, là sau khi Đảo Hải Điệp dời đi xa để lại.

- Phía dưới có cái gì?

Mục Lương khẽ nhếch lông mày.

Anh đưa tay làm ra động tác nhấc lên.

Ầm ầm!!

Đáy biển chấn động, toàn bộ vật màu lam bằng đá bị nâng lên, lộ ra vật thể sâu dưới lòng đất.

Đó là một đám màu lam nhuyễn trùng nhìn giống như con giun, nhỏ nhất thì dài nửa thước, toàn thân tản ra huỳnh quang màu lam.

Sau khi bọn chúng phát hiện Mục Lương thì chui vào bên trong nước bùn trước.

- A?

Mục Lương đưa tay bắt lấy, nắm lấy một con nhuyễn trùng không kịp rời khỏi trong tay. Con trùng vào tay trơn mượt, để lại trên tay hắn một tầng dịch nhờn màu lam.

Trong lòng Mục Lương khẽ động, chẳng lẽ những San Hô Biển Sâu là dịch nhờn do những sinh linh này bài tiết ra, sau đó được hình thành vì bị cứng lại?

- Đinh! Kiểm tra đo lường phát hiện sinh mệnh cấp bốn, có thuần dưỡng hay không?

Âm thanh nhắc nhở của hệ thống vang lên trong đầu anh.

- Sinh mệnh cấp bốn!

Mục Lương kinh ngạc, thứ này nhìn giống con giun có sinh mệnh cấp bốn. Anh hơi do dự, vẫn lựa chọn thuần dưỡng:

- Hệ thống, thuần dưỡng.

- Đinh! Tiêu hao 10 điểm thuần dưỡng, Trùng Lam Huyết cấp bốn thuần dưỡng thành công.

- Đinh! Có kế thừa thiên phú của Trùng Lam Huyết: Cường Hóa Huyết Mạch hay không?

- Kế thừa.

Mục Lương khẽ nhíu lông mày, tên của năng lực này hơi có ý nghĩa.

- Đinh!

- Cường Hóa Huyết Mạch đang thay đổi bên... Đang kết hợp... Truyền thừa hoàn tất.

Mục Lương nhìn chăm chú Trùng Lam Huyết trong tay, nó đã trở nên yên tĩnh, không còn kháng cự.

- Hệ thống, cho Trùng Lam Huyết tiến hóa đến cấp tám.

Anh lại lần nữa hạ lệnh.

- Đinh! Cấp bốn tiến hóa lên cấp tám, tiêu hao một trăm mười một ngàn điểm tiến hóa.

- Đinh! Trùng Lam Huyết đã thành công tiến hóa lên cấp tám.

- Đinh! Thiên phú ‘Cường Hóa Huyết Mạch’ thăng cấp thành Huyết Mạch Tiến Hóa.

- …

Ánh sáng màu xanh sáng lên, hình thể của Trùng Lam Huyết trong tay Mục Lương chậm rãi biến lớn.

Hơn nửa canh giờ, Trùng Lam Huyết sắp kết thúc tiến hóa, hình thể của nó tăng lớn đến hai mét, to mười centimet.

Bên ngoài cơ thể nó còn sinh ra vảy màu xanh lam tỉ mỉ, phát ra ánh sáng màu xanh yếu ớt.

- Không có con mắt và miệng sao?

Mục Lương lật Trùng Lam Huyết một vòng vẫn không thấy con mắt và miệng của nó.

Bạn cần đăng nhập để bình luận