Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 1844: Cầu Lông, Bóng Bàn Và Bi-A (1)



- Quao~~~

- Ta mặc qua quần áo quần áo tốt như thế, hình như là đã lời rồi.

Đôi mắt xinh đẹp của người mẫu số ba tỏa sáng lấp lánh.

- Hahaha, ý tưởng này của ngươi cũng rất mới mẻ.

Sao Hoa cười tươi như hoa, rồi mỉm cười nói:

- Các ngươi hãy cố gắng làm việc, sau này sẽ có rất nhiều quần áo xinh đẹp để mặc, cuộc sống sẽ càng ngày càng tốt, không thể kém so với khi các ngươi làm nô lệ.

- Ừm, bọn ta sẽ cố gắng làm việc.

Các người mẫu dùng sức gật đầu.

Hồ Tiên cất bước đi đến, yêu mị nói:

- Đợi sau khi làm xong, xếp hàng lãnh lương, mỗi người được 50 đồng, đây là trích phần trăm của buổi trình diễn hôm nay.

- Thật sao, còn có thể nhận được trích phần trăm?

Người mẫu số ba trợn to đôi mắt.

- Ừm, sau này mỗi tháng các ngươi sẽ nhận được lương là 300 đồng Huyền Vũ, sau khi mỗi một buổi biểu diễn tú kết thúc, sẽ căn cứ vào tình huống bán hàng để trích phần trăm, còn có thể căn cứ vào biểu hiện để tăng giảm lương.

Hồ Tiên giải thích.

- Vâng.

Trong lòng các người mẫu căng thẳng, âm thầm quyết định phải tập luyện thật tốt, tuyệt đối không thể bị trừ lương.

- Đại nhân Hồ Tiên, quần áo đã bán xong rồi.

Vệ Ấu Lan đầu đầy mồ hôi đi đến.

Cô hỗ trợ bán quần áo, thiết chút nữa là vị các quý tộc xé rách quần áo, thực sự là quá bốc lửa rồi.

- Rất tốt, vất vả cho ngươi rồi.

Hồ Tiên an ủi nói, cũng để cho thuộc hạ mang trang phục mà mình đã mặc đến Cung điện.

Trong lòng cô có ý nghĩ mới, chuẩn bị tìm Mục Lương để giúp đỡ sáng tạo ra một trình diễn mới, muốn lớn hơn gấp mấy lần so với lần này, bán được càng nhiều trang phục hơn.

…………….

Cung điện, trong phòng sách.

Mục Lương và Nguyệt Thấm Di đang ngồi đối diện nhau, đang thảo luận xem là phim điện ảnh mới nên quay như thế nào.

- Kịch bản lần này, ngươi xem thử đi.

Mục Lương lấy ra một bản kịch bản điện ảnh mới, đưa cho Nguyệt Thấm Di.

- Được.

Nguyệt Thấm Di mở kịch bản ra, xem từ đầu đến cuối.

Hôm nay, do cô tranh thủ một ít thời gian để đến, gần đây đang quay phim truyền hình Vỗ Mê Li, nếu như không phải là tiểu hầu gái chuyên môn đến Phim Trường nói với cô, thì e rằng trong thời gian ngắn cũng sẽ không bước ra khỏi cổng của Phim Trường.

Răng rắc răng rắc~~~

Nguyệt Thấm Di nhìn chăm chú, tốn nửa tiếng mới lật xong toàn bộ kịch bản. Mục Lương nhìn thấy cô đóng kịch bản lại, ngước mắt lên hỏi:

- Cảm thấy thế nào?

Đôi mắt xinh đẹp của Nguyệt Thấm Di sáng lên, khuôn mặt nghiêm túc nói:

- Kịch bản rất thú vị, nếu quay tốt thì sẽ có rất nhiều người yêu thích.

- Ừm, chủ yếu là bày ra sự thú vị của trò chơi thẻ bài và có tính chơi, bức phá càng cao càng tốt, quan trọng nhất là để cho những quý tộc kia yêu thích.

Mục Lương gật đầu nói.

- Ta biết rồi, mà ngươi có thể giải thích một chút, bức phá là cái gì không?

Nguyệt Thấm Di nghiêng đầu, đôi mắt xinh đẹp không chớp mắt mà nhìn chằm chằm vào anh.

Mục Lương suy nghĩ một chút, lời ít mà ý nhiều nói:

- Rất cao thượng, cao cấp, hiểu chưa?

- Ta hiểu rồi, yên tâm đi, giao cho ta.

Khóe môi của Nguyệt Thấm Di cong lên, đôi tay ngọc giơ lên khuôn mặt tự tin.

- Ừm, lúc nào thì có thể quay được?

Mục Lương ôn nhu bảo.

- Thẻ bài đã đang sản xuất hàng loạt, chỉ chờ điện ảnh quay xong, thì có thể cùng lúc bán ra ngoài.

- Nhanh nhất thì cũng cần thời gian năm ngày.

Âm thanh của Nguyệt Thấm Di dịu dàng nói.

Điện ảnh là ngắn ngày, độ dài quay chụp xong cũng chỉ có một tiếng, có trân châu tăng phúc hỗ trợ, thời gian năm ngày là đủ rồi.

- Ừm, được.

Mục Lương mỉm cười gật đầu.

Nguyệt Thấm Di giơ tay lên vén mái tóc dài lại, ưu nhã nói:

- May mà kịch bản truyền hình đã quay hơn hai tập, nếu không thì đã không viết nữa rồi.

- Vất vả rồi.

Mục Lương giơ tay lên làm bộ muốn nhào nặn đầu của Nguyệt Thấm Di, đây là thói quen mà thôi. Chân mày của cô hơi nhăn lại, vẫn ung dung nhìn vào Mục Lương.

- Xin lỗi, động tác theo thói quen.

Mục Lương yên lặng thu tay về, là thói quen bình thường nhào nặn đầu của cô gái tai thỏ.

- Ta hiểu.

Nguyệt Thấm Di khẽ cười vài tiếng.

Ánh mắt của Mục Lương lóe sáng lên, nói sang chuyện khác:

- Ừm, đi làm việc đi, nhưng cũng phải chú ý nghỉ ngơi.

- Vậy bây giờ ta làm việc, hay nghỉ ngơi đây?

Nguyệt Thấm Di buồn cười mà liếc mắt nhìn anh.

- Ngươi xem đó mà làm....

Mục Lương giơ tay lên trán, hôm nay anh làm sao thế?

- Được thôi.

Nguyệt Thấm Di thản nhiên đứng lên, bước chân ưu nhã đi ra bên ngoài. Cô đi rồi, Mục Lương dựa vào Long ỷ ngần người một lúc.

- Đi ra ngoài một chút.

Anh thở dài, vừa rồi xấu hổ làm cho anh muốn đi ra ngoài hít thở không khí. Đạp đạp đạp~~~

Mục Lương đi ra khỏi phòng sách, tiểu hầu gái vội vã vấn an với sống lưng thẳng tắp.

- Chào thành chủ đại nhân~~~

Mục Lương gật đầu tỏ ý, thuận miệng hỏi:

- Ừm, các ngươi đang làm gì thế?

- Đang thảo luận chuyện ở lôi đài quyền anh ạ.

Tiểu Mật khéo léo nói.

- Lôi đài như thế nào?

Bước chân của Mục Lương dừng lại, nhìn về phía mấy cô hầu gái.

- Bọn ta muốn đi xem thử quyền anh.

Ba Phù nhỏ tiếng nói.

-....

Khóe mắt của Mục Lương giật giật, tại sao tiểu hầu gái đều thích bạo lực như thế? Tiểu hầu gái bạo lực? Vì sao các người không suy nghĩ đến chuyện khỏe mạnh về tinh thần và thể xác?

Anh ngữ trọng tâm trường nói:

- Quyền anh không có gì hay mà chơi, các ngươi có thể chơi thử mấy thứ như cầu lông, bóng bàn, bi-a.

Vệ Ấu Lan ngạc nhiên hỏi:

- Hả, cầu lông, bóng bàn và bi-a là cái gì?

Mục Lương suy nghĩ một chút, không xác định nói:

- Đều xem như là những loại vận động về cầu.

Bi-a cũng là cầu, sao lại không tính chứ?

- Chơi như thế nào ạ?

Vệ Ấu Lan cảm thấy hứng thú hỏi.

- Vậy ta dạy cho các ngươi, phải chuẩn bị dụng cụ.

Mục Lương vừa nói vừa khẽ lật tay, lấy ra một miếng Thép tím. Các tiểu hầu gái tò mò tiến lại gần, chỉ nhìn thấy nhiệt độ trên lòng bàn tay của anh tăng lên cao, nhiệt lượng tản mát ra khiến cho mấy hầu gái cảm thấy oi bức, lại vội vàng lui lại mấy bước.

Nhiệt độ càng ngày càng cao, Thép hoa văn màu tím bắt đầu hòa tan, từ trạng thái cố định chuyển hóa thành trạng thái dịch, phiêu tán ở trên lòng bàn tay của Mục Lương.

Anh suy nghĩ một lát, dùng Lưu Ly chế tạo thành khuôn đúc vượt cầu lông, rót Thép có hoa văn màu tím đã hòa tan vào trong khuôn mẫu.

- Giảm nhiệt nhanh...

Mục Lương hơi chuyển động ý niệm, khí tức hàn băng từ trong lòng bàn tay phun ra, bọc lại toàn bộ khuôn đúc Lưu Ly, thẳng đến khi Thép hoa văn màu tím cố định lại.

- Cũng được rồi.

Anh lấy vượt cầu lông từ trong khuôn đúc ra, một mặt là bóng loãng, một mặt là ai thẻ.

- Ừm, còn cần mài giũa một chút.

Nhiệt độ trong lòng bàn tay của anh lại tăng lên cao, nắm lấy vượt cầu lông lột ra, một mặt bằng phẳng trở nên êm dịu trơn truột.

Mục Lương dùng phương pháp giống nhau, lại luyện chế ra ba cây vợt cầu lông.

Thép Tím rất nhẹ, sức bền sau khi chế tạo rất cao, rất thích hợp để làm vợt cầu lông...

Bạn cần đăng nhập để bình luận