Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 1629: Hải Ngữ

Nguyệt Thấm Lan liếc mắt nhìn Mục Lương, tiếp tục mở mắt nói mò, lớn tiếng nói:

- Đại nhân nhà ta là Luyện Dược Sư của thành Huyền Vũ, Ma dược mà ngài ấy luyện chế không có tác dụng phụ.

- Phóng đại rồi.

Mục Lương dở khóc dở cười.

- Thành Huyền Vũ có Luyện Dược Sư, còn có thể luyện chế ra Ma dược không có tác dụng phụ!

Toàn trường lại náo động lên. Bên trong phòng riêng của tầng ba, Đức Đức Đa Nhĩ nhìn về phía cha mình:

- Cha, người thấy thế nào?

Tề Nhĩ Nạp lạnh nhạt nói:

- Khó phân thật giả, giành được một bình Ma dược Tinh Thần trước, thí nghiệm một chút là biết.

- Đúng, giành một bình trước, có tác dụng phụ hay không thì thử một chút là biết.

Đức Đức Đa Nhĩ đồng ý nói.

Cũng có không ít người có ý nghĩ như vậy, nếu như Luyện Dược Sư của thành Huyền Vũ thật sự có thể luyện chế ra được Ma dược không có tác dụng phụ, thì nhất định sẽ được tất cả mọi người tung hô.

Đương nhiên, những Luyện Dược Sư khác thì không tính.

Hồ Tiên đúng lúc lên tiếng cắt đứt sự nói chuyện của mọi người:

- Được rồi, người tin tưởng có thể tham gia đấu giá, giá khởi điểm là hai trăm ngàn đồng một bình, mỗi lần tăng giá không được thấp hơn một ngàn.

- Giá khởi điểm cao như thế sao.

Trinh Hoán bĩu môi, nhưng vẫn lên tiếng đấu giá.

Giá cả lại liên tục lên cao, giá cả của một bình Ma dược Tinh Thần đã lên đến ba trăm ngàn...

Trinh Hoán được như ý nguyện, thành công giành được một bình Ma dược Tinh Thần, mấy bình khác phân biệt được đám người vương thất Tây Hoa, vương thất Hải Đinh, Công Tước, Bá Tước giành đi.

Hồ Tiên ưu nhã nói:

- Món đồ đấu giá tiếp theo, là một sợi dây chuyền, là ma cụ cao cấp cuối cùng của buổi đấu giá lần này.

- Lại có ma cụ cao cấp.

Sắc mặt Trinh Hoán lộ vẻ vui mừng, lại lấy lại tinh thần.

Nhân viên công tác đi lên sân khấu, đặt một hộp Lưu Ly lên trên bàn. Hồ Tiên nghiêng chiếc hộp Lưu ly trong suốt lên, trưng bày sợi dây truyền ở bên trong.

Đó là một sợi dây chuyền màu xanh nhạt, sử dụng miếng vảy của Thủy Tinh Ngư để chế tạo, có đính sáu viên Tinh thạch Hung thú, đều là Tinh thạch hung thú trung cấp trung đẳng.

- Sợi dây chuyền này tên là 'Hải Ngữ', thích hợp để cho Ma pháp sư sử dụng, vốn có hiệu quả tăng phúc cho Ma pháp hệ nước, cũng có thể khiến cho người khác tự do hô hấp ở dưới nước...

Hồ Tiên dùng thời gian năm phút đồng hồ để giới thiệu.

- A, không có tác dụng đối với ta.

Trinh Hoán nghe thấy vậy liền cúi đầu xuống, mất đi hứng thú.

- Có tác dụng đối với Sương Nhi.

Đôi mắt xinh đẹp của Phó Linh Na tỏa sáng lấp lánh.

Quốc Vương Hải Đinh ngồi thẳng người lên, khuôn mặt lão nghiêm túc nói:

- Vậy thì giành lấy.

- Có chút khó, những người khác chắc là cũng cảm thấy có hứng thú như thế.

Giọng của Mai Đặc ngưng trọng nói.

Ngón tay của Tề Nhĩ Nạp gõ vào tay vịn của chiếc ghế, cảm thấy hứng thú nói:

- Món ma cụ cao cấp này ta muốn.

Trong mười phút ngắn ngủi, giá cả đã nâng đến tám trăm ngàn Huyền Vũ.

- Tám trăm năm mươi ngàn.

Phó Linh Na cao giọng lên tiếng.

- Hừ, tám trăm bảy mươi ngàn.

Tề Nhĩ Nạp không chút do dự nói.

Hắn là chủ của một Vương quốc, tám trăm ngàn cũng không tính là gì đối với hắn.

Đến cuối cùng, người đấu giá chỉ còn lại hai phe Vương thất, những quý tộc và phú thương khác đều đã yên tĩnh lại.

- Một triệu đồng.

Phó Linh Na đứng lên, nhìn về phía phòng riêng bên trái ở trước mặt.

- Một triệu lẻ mười ngàn.

Tề Nhĩ Nạp cũng không từ bỏ. Phó Linh Na lạnh giọng lên tiếng:

- Một triệu một trăm ngàn.

- Một triệu hai trăm ngàn.

Tề Nhĩ Nạp hời hợt nói.

- Thôi đi, để cho lão vậy.

Quốc Vương Hải Đinh giơ tay lên nói.

Phó Linh Na kiêu ngạo nói:

- Không được, Sương Nhi cần ma cụ cao cấp này.

Bà là vương hậu của một vương quốc, không cho phép có người đoạt thứ mà mình xem trọng, bà có sự kiêu ngạo của riêng mình.

Dưới sự kiên trì tiếp tục của bà, cuối cùng, giá cả Hải Ngữ được kêu đến giá một triệu ba trăm hai mươi ngàn đồng Huyền Vũ, rơi vào tay bà, toàn hiện trường ngạc nhiên lặng im hồi lâu.

………..

- Aha…

Ở nhà Lan Đế, bên trong Vệ thành số 1 thuộc thành Huyền Vũ.

Lăng Hương đang xoa mái tóc rối bù trên đầu rồi đứng lên từ trên giường, cô liên tiếp ngáp ba cái, suýt chút nữa thì chảy nước mắt.

- Thật là thoải mái.

Cô chép miệng, chậm rì rì xuống giường, xỏ giầy đi ra khỏi phòng.

- Lan Đế, ngươi đang làm gì vậy?

Lăng Hương thuận miệng gọi một tiếng.

- Ta đang chuẩn bị cơm trưa.

Giọng của Lan Đế truyền ra từ phòng bếp.

Lăng Hương đứng ở cửa phòng bếp, sửng sốt nói:

- A, bây giờ đã chuẩn bị cơm trưa rồi sao?

Lan Đế quay đầu lại tức giận nói:

- Bà cô ơi, bây giờ đã sắp đến mười một giờ trưa rồi, không còn sớm nữa đâu.

Ánh mắt cô có chút u oán, cô cảm thấy mình đã ôm một cục phiền toái về nhà rồi, cô ấy ngủ một giấc là thẳng tới gần giữa trưa, bản thân cô còn phải dậy sớm chuẩn bị cơm trưa cho cô ấy ăn.

- A, ta ngủ lâu như vậy?

Lăng Hương trừng lớn đôi mắt đẹp.

- Ai bảo đêm qua ngươi không chịu ngủ sớm?

Lan Đế cố nhịn xuống xúc động muốn trợn trắng mắt, cô xoay người tiếp tục rửa rau xanh.

Lăng Hương ngây thơ nói:

- Tại tối hôm qua ta hơi hưng phấn thôi.

Tối hôm qua sau khi cô tắm rửa xong, lại kinh ngạc phát hiện làn da mình đã trắng hơn không ít, đồng thời mái tóc trên đầu cũng mềm mại hơn rất nhiều, da đầu không còn ngứa nữa. Vì thế cô vui sướng chạy ra kéo cô gái tóc nâu khen ngợi dầu gội đầu và sữa tắm một hồi.

- Được rồi, nhanh rửa mặt đi.

Lan Đế không quay đầu lại chỉ xua tay nói.

- Được.

Lăng Hương cười lộ lúm đồng tiền như hoa, tâm trạng sung sướng đi vào phòng tắm. Cô cầm lấy bàn chải đánh răng vừa dùng tối hôm qua, dính chút kem đánh răng lên đó rồi bắt đầu đánh răng.

Bây giờ, cô đã thực sự thích vệ sinh rồi, kể cả khoang miệng hay là thân thể, bởi vì làm như vậy thật sự rất thư thái, chẳng ai thích trên người mình có mùi lạ mà?

Ùng ục ùng ục…

Lăng Hương phun bọt biển trong miệng ra, lại súc miệng cho sạch sẽ.

Chờ tới khi cô rửa mặt xong trở lại phòng bếp, cô gái tóc nâu đã nấu xong cơm trưa.

- Trưa hôm nay chúng ta ăn cái gì?

Lăng Hương tò mò hỏi.

- Rau xanh xào, khoai lang hầm thịt.

Lan Đế trong trẻo nói rồi bưng nồi ra ngoài, đặt nó lên bàn cơm, sau đó lại xoay người đi vào phòng bếp, mang bát đũa ra.

- Thơm quá, Lan Đế thật lợi hại, còn biết vào bếp nấu cơm.

Đôi mắt đẹp của Lăng Hương toả sáng, cô khen ngợi không chút keo kiệt.

- Nấu cơm có khó đâu.

Khuôn mặt xinh đẹp của Lan Đế ửng hồng, cô có chút ngượng ngùng nói rồi thúc giục:

- Mau ngồi xuống ăn cơm trưa đi, ăn xong lại tới thành Tát Luận.

- Còn phải tới thành Tát Luận sao?

Lăng Hương nói xong thì ngồi xuống.

Lan Đế liếc mắt nhìn công chúa một cái, tức giận nói:

- Không phải tối hôm qua ngươi nói muốn tới hội đấu giá nhìn sao?

- Hôm nay, hội đấu giá đã bắt đầu rồi?

Lăng Hương run tay, thấp giọng kinh hô.

- Hội đấu giá đã bắt đầu rồi, bây giờ đi qua còn không biết có thể đi vào được hay không.

Lan Đế không thèm để ý nói.

Bạn cần đăng nhập để bình luận