Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 1216: Ta Nên Khen Ngươi, Hay Nên Chửi Đây?



Ly Nguyệt tiếp tục bổ sung:

- Ngoại trừ ba cảnh vệ đã bị bắt kia, bên trong Vệ thành số 2 và số 3, còn có hai cảnh vệ khác cũng thông qua loại phương pháp này tiến vào cảnh vệ.

Mục Lương khoát tay áo:

- Đều cách chức bọn họ đi, sau đó tống vào ngục giam.

Ly Nguyệt mấp máy môi, nghiêm túc nói:

- Ta đã biết, hiện giờ ta lập tức đi thực hiện.

Mục Lương đưa tay lấy ra một tờ giấy, lại cầm bút than viết cực nhanh, cuối cùng mang con dấu ra đóng xuống bên dưới.

Anh đưa biên bản xử phạt cho cô gái tóc bạch kim:

- Với trường hợp tên cảnh vệ say rượu tiết lộ thông tin kia, phải tiến hành xử phạt bằng cách giáng chức của hắn, ngoại trừ tiếp nhận hình phạt còn phải trừ ba tháng tiền lương nữa, nếu không chấp nhận thì trực tiếp cách chức.

- Vâng.

Ly Nguyệt tiếp nhận biên bản xử phạt, sau đó xoay người rời khỏi thư phòng.

Mục Lương ngả lưng vào ghế dựa, nghĩ một chút, lại mở miệng nói:

- Tiểu Lan, tiến vào đây.

Ken két… Cửa thư phòng bị đẩy ra.

Vệ Ấu Lan bước nhanh vào thư phòng, cung kính nói:

- Đại nhân, có chuyện gì muốn ta làm sao?

- Đi gọi Trình Mâu tới.

Mục Lương dặn dò.

- Vâng.

Vệ Ấu Lan ngoan ngoãn lên tiếng.

Cô rời khỏi thư phòng, bước nhanh tới phòng liên lạc, sử dụng Trùng Cộng Hưởng liên hệ với sở cảnh vệ Nội thành.

Trình Mâu còn không biết đã xảy ra chuyện gì. Sau khi nhận được thông báo từ khu Trung Ương, hắn lộ ra vẻ mặt mờ mịt vội vàng lên đường chạy tới. Chờ tới khi hắn đi vào cung điện, Ly Nguyệt đã tới sở cảnh vệ, truyền mệnh lệnh giáng chức và xử phạt của Mục Lương.

Trình Mâu đi vào bên trong cung điện, tâm tình hắn vừa nghi hoặc vừa lo lắng. Hắn đi theo Tiểu Lan tới bên ngoài thư phòng. Cô hầu gái nhỏ gõ vang cửa phòng. Nghe được âm thanh đồng ý của Mục Lương, cô đẩy cửa cho Trình Mâu đi vào.

- Thành chủ đại nhân!

Trình Mâu đi vào thư phòng, nâng tay cung kính cúi chào.

Mục Lương dùng ánh mắt bình tĩnh nhìn hắn, anh chỉ đơn giản hỏi hắn:

- Ngươi có biết vì sao ta gọi ngươi lên đây không?

- Thành chủ đại nhân, ta không biết…

Trong lòng hắn đã thắt lại một cái, hắn biết chắc chắn Mục Lương gọi hắn lên đây không phải vì chuyện tốt lành.

Mục Lương bình thản hỏi:

- Lần này vì sao cuộc thi chọn lựa cảnh vệ lại dùng đề thi của năm ngoái?

- Này... Bởi vì thành chủ đại nhân không đưa đề mới cho ta.

Trình Mâu mở to mắt nói.

-...

Khóe mắt Mục Lương giật giật, thiếu chút nữa anh đã tức giận mà bật cười.

Anh vịn tay lên bàn đứng dậy, thở dài nói:

- Ngươi là đồ ngốc sao? Ngươi không biết biến hoá một chút rồi sửa lại đề sao?

- Thành chủ đại nhân chưa nói, ta cũng không dám sửa.

Trình Mâu ngượng ngùng nói.

- Ta nên khen ngươi, hay nên chửi đây?

Mục Lương giận mà không có chỗ để xả, chỉ đành trầm giọng nói:

- Bởi vì chuyện đề giống nhau, đã khiến cho bảy tên phế vật trà trộn vào lần tuyển chọn cảnh vệ này.

- Hả?

Trình Mâu sửng sốt, sau đó hắn lập tức sợ hãi cúi gập người xuống, gấp giọng nói:

- Thành chủ đại nhân, ta không biết chuyện này!

- Người của ngươi, bị người ta chuốc cho say mèm, rồi mang chuyện đề giống nhau nói ngoài, sau đó bị người có tâm lợi dụng, tuồn đáp án ra bên ngoài cho người khác trà trộn vào hàng ngũ cảnh vệ.

Mục Lương nghiêm mặt nói.

- Ta...

Thân thể Trình Mâu run lên. Hắn thở sâu, rồi nghiêm túc nói:

- Thành chủ đại nhân, chuyện này do ta không làm tốt, lo lắng không chu toàn, xin ngài trách phạt.

Mục Lương liếc mắt nhìn Trình Mâu, nói ra kết quả xử phạt.

- Vâng, thuộc hạ đã biết.

Trình Mâu cung kính gật đầu.

- Về phần ngươi, phạt hai tháng tiền lương.

Mục Lương thản nhiên hỏi.

Trình Mâu cung kính nói:

- Đây là trừng phạt ta nên nhận, thuộc hạ cam nguyện bị phạt.

Mục Lương mỉa mai:

- Ừm, hy vọng lần sau ngươi không tái phạm loại sai lầm cấp thấp này nữa, nếu tất cả mọi chuyện đều phải chờ ta quan tâm, vậy cần tới ngươi làm gì?

Trình Mâu cúi đầu, thành khẩn nói:

- Về sau ta nhất định sẽ cẩn thận gấp bội, hơn nữa còn suy nghĩ và lo lắng các vấn đề theo nhiều phương diện khác nhau.

- Tốt lắm, trở về viết bản kiểm điểm ba nghìn chữ, ngày mai trước khi trời tối mang tới đây cho ta.

Mục Lương khoát tay áo.

- Bản kiểm điểm ba nghìn chữ!

Trình Mâu trừng lớn đôi mắt, hắn ngây ngốc nhìn Mục Lương.

- Có vấn đề?

Mục Lương liếc mắt nhìn hắn.

- Không, không có vấn đề.

Trình Mâu tâm rùng mình, hắn liên tục lắc đầu.

Mục Lương nhắc nhở nói:

- Đúng rồi, cảnh vệ bị cách chức cũng phải viết bản kiểm điểm ba nghìn chữ, kèm theo tuyên cáo nội bộ và thông báo phê bình.

- Vâng.

Trình Mâu giật giật khóe miệng, còn muốn tuyên cáo nội bộ, chẳng phải trực tiếp cho tất cả mọi người đều biết chuyện này sao?

Trong lòng buồn bực, hắn quyết định trở về phải nghiêm khắc giáo huấn người dưới tay mình, còn phải làm cho bọn họ hỗ trợ hắn viết kiểm điểm nữa.

Dường như Mục Lương cũng biết hắn đang suy nghĩ cái gì, vì vậy anh nói bâng quơ:

- Nếu để cho ta phát hiện ra ngươi nhờ những người khác viết bản kiểm điểm giùm, vậy lần sau bản kiểm điểm của ngươi sẽ là ba mươi ngàn chữ.

- Sẽ không, ta cam đoan sẽ tự mình viết.

Trình Mâu xụ mặt đứng đắn nói.

- Tốt lắm. Đi xuống đi.

Mục Lương khoát tay áo.

- Vâng.

Trình Mâu cung kính cúi chào, rồi xoay người rời khỏi thư phòng. Khi ra bên ngoài hắn còn thuận tay đem cửa phòng đóng cửa. Hắn vẫn tiếp tục thẳng thắn sống lưng mà rời khỏi cung điện, thậm chí tới khi rời khỏi Khu Trung Ương, hắn mới dám thở dài một hơi.

Lúc này, Trình Mâu đen mặt, bước nhanh tới sở cảnh vệ trong Nội thành.

Chờ khi hắn trở về sở cảnh vệ, Ly Nguyệt đã truyền đạt xong mệnh lệnh, và rời đi.

Bên trong Sở Cảnh Vệ, những cảnh vệ đang phụ trách canh phòng đều có sắc mặt ngượng ngùng, riêng một người trong số bọn họ thì có sắc mặt trắng bệch, ủ rũ ngồi trên ghế.

- Hừ! Lại gặp rắc rối!

Trình Mâu đi vào sở cảnh vệ, tức giận trừng mắt nhìn tên cảnh vệ đang ủ rũ kia.

- Vệ trưởng, thành chủ đại nhân nói gì vậy?

Cảnh vệ kia gấp giọng hỏi.

- Phạt hai tháng tiền lương, viết bản kiểm điểm ba nghìn chữ.

Trình Mâu nâng tay lên gõ vào đầu tên cảnh vệ kia một cái.

- Thật có lỗi, là ta đã làm cho vệ trưởng bị phạt.

Cảnh vệ kia lộ ra vẻ mặt áy náy.

- Nhanh đi viết kiểm điểm đi, viết xong lại đưa cho ta xem.

Trình Mâu khoát tay áo, quyết định chờ sau khi xử lý xong công tác sẽ giáo huấn tên kia. Tốt hơn hết là chờ tên kia viết xong thì hắn đọc qua một lượt và sao chép lại một chút.

Ba ngàn chữ, thật sự là làm khó hắn.

- Vâng!

Cảnh vệ kia thở dài một hơi.

……….

Nội Thành, Tuần Cảnh Vệ canh gác trước Tòa Án, bên ngoài đã có rất nhiều người vây quanh.

Lỵ Lỵ dừng bước trước Tòa Án và nhón chân lên muốn nhìn rõ tình huống bên trong.

Cô vừa đưa bọn nhỏ ở viện Mồ Côi đến trường học, lúc này, đang chuẩn bị đi Siêu Thị Huyền Vũ thì bị hấp dẫn bởi sự náo nhiệt nơi đây.

Lỵ Lỵ cau mày, nhỏ giọng tự nói:

- Chuyện gì xảy ra, tại sao hôm nay lại có nhiều người tụ tập như vậy?

Cô phải phí sức lực rất lớn mới chen lên hàng đầu, sau đó bị đội tuần tra do Trình Mâu dẫn đầu chặn ở bên ngoài.

Trình Mâu nghiêm túc hô to:

- Còn mười phút nữa sẽ mở phiên toà, chỉ còn có năm mươi danh ngạch dự thính.

Bạn cần đăng nhập để bình luận