Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 867: Chẳng Lẽ Mục Lương Thích Mình Sao?



- Ừ, ta hiểu rồi.

Nguyệt Thấm Lan như suy nghĩ gì đó rồi gật đầu.

Chỗ ngồi được ngăn cách bởi lưu ly tự bản thân nó đã đủ cao cấp.

Thử nghĩ mà xem, ở trong một không gian mà bốn phía đều làm bằng lưu ly, như vậy sẽ cảm thấy tinh thạch hung thú mà mình bỏ ra rất có giá trị.

………….

Thành Huyền Vũ, cung điện Khu Vực Trung Ương, thư phòng.

Loạt soạt....

Mục Lương lật xem cuốn sách cũ nát.

Đây là một cuốn sách bằng da thú ghi lại những truyền thuyết và câu chuyện dân gian xa xưa, nó dày gần tám centimet, được thương nhân hành hoang đưa đến Trân Bảo Lâu để giao dịch.

Trong Bảo Khố Cung điện chất đống rất nhiều món đồ cổ quái, phần lớn đều được giao dịch từ Phố Buôn Bán.

Thương nhân hành hoang dùng bọn chúng để đổi thành đồng Huyền Vũ, sau đó giao dịch rau quả xanh và các loại hàng hóa mong muốn.

Cuốn sách cũ này được Mục Lương tìm thấy ở trong Bảo Khố.

Cốc cốc....

Anh đang tập trung đọc sách thì bị phân tâm bởi tiếng gõ cửa.

- Vào đi.

Mục Lương nhàn nhạt lên tiếng.

Cót két...

- Mục Lương.

Cửa thư phòng bị đẩy ra.

Vưu Phi Nhi ló đầu vào, khi thấy chỉ có một mình Mục Lương, cô mới bước chân trần vào thư phòng.

Mục Lương liếc nhìn bàn chân nhỏ nhắn của cô gái tóc vàng, buồn cười hỏi:

- Tại sao ngươi lại không mang giày nữa rồi?

Vưu Phi Nhi nghe vậy cúi đầu liếc nhìn bàn chân của mình, mười đầu ngón chân xinh xắn hơi co lại.

Cô mím môi, gương mặt xinh đẹp của cô ửng đỏ, nói:

- Ta đi quá gấp cho nên…. Quên mất.....!

Mục Lương vẫy tay, hỏi:

- Có chuyện gì mà ngươi lại vội vã như vậy?

Vưu Phi Nhi hồn nhiên đáp:

- Ta muốn gặp ngươi để hỏi xem khi nào có thể bắt đầu nghiên cứu Hư Quỷ cấp 9.....

Cô vẫn không dám nhìn thẳng khuôn mặt của Mục Lương, nhất là khi hai người ở cùng một chỗ, cô sẽ càng xấu hổ hơn.

Cô gái tóc hai chùm đi chậm tới trước mặt Mục Lương rồi dừng lại.

- Hư Quỷ Cảm Nhiễm của ngươi đã được chữa khỏi, có thể nghỉ ngơi thêm vài ngày nữa trước khi tiếp tục nghiên cứu.

Mục Lương đưa tay ra, tơ nhện ngưng kết trong tay rồi đan xen lẫn nhau, tạo thành một đôi giày đế bằng màu trắng.

Anh đưa giày tơ nhện cho cô gái tóc vàng, ôn hòa nói:

- Thử xem có hợp chân không.

- Được.

Đôi mắt màu vàng óng của Vưu Phi Nhi tràn đầy xúc động, cô tiếp nhận đôi giày tơ nhện rồi ngồi xuống, thử xỏ chân vào.

Cô đứng lên rồi đi qua lại hai vòng, phát hiện giày rất vừa chân, không gò bó chút nào.

Cô gái tóc vàng suy đoán, chẳng lẽ đại nhân Mục Lương thích mình, nếu không thì tại sao có thể tiện tay làm ra đôi giày vừa chân với mình đến như vậy?

- Như thế nào?

Mục Lương bình tĩnh hỏi.

- Rất vừa chân.

Vưu Phi Nhi nhỏ nhẹ đáp.

Mục Lương cười khẽ một tiếng, nói:

- Vậy là tốt rồi, ngươi ngồi xuống đi.

Vưu Phi Nhi ngoan ngoãn gật đầu, nhẹ nhàng kéo ghế ngồi xuống bên cạnh Mục Lương, đôi mắt màu vàng óng vẫn luôn nhìn chằm chằm vào đôi giày tơ nhện trên chân.

Mục Lương kinh ngạc nhướng mày, nhẹ giọng hỏi:

- Ngươi không thích nó à?

- Không phải.

Vưu Phi Nhi lén lút liếc nhìn anh một cái, sau đó bốn mắt chạm nhau.

Trong ánh mắt cười như có như không của Mục Lương, cô gái tóc vàng vội vàng quay đầu sang chỗ khác, cúi đầu thấp hết mức có thể.

Mục Lương không nhịn được bật cười, cảm thấy cô gái mơ hồ rất đáng yêu.

Vưu Phi Nhi thầm hít sâu một hơi, lấy can đảm nói:

- Mục Lương, ta muốn bắt đầu nghiên cứu Hư Quỷ cấp 9 từ hôm nay.

- Không nghỉ ngơi thêm vài ngày nữa à?

Mục Lương bình tĩnh hỏi.

Vưu Phi Nhi lắc đầu, nghiêm túc nói:

- Ta đã nghỉ ngơi nhiều rồi, hiện tại cảm thấy rất nhàm chán.

Cô chỉ muốn nhanh chóng được nghiên cứu, chế tạo ra bí dược suy yếu Hư Quỷ.

Cô hy vọng khi thủy triều Huyết Nguyệt Hư Quỷ tiến đến, có thể để cho thành Huyền Vũ đối kháng Hư Quỷ trở nên dễ dàng hơn một chút.

Trừ cái đó ra, cô còn muốn nghiên cứu ra bí dược chữa trị hoặc giảm bớt Cảm Nhiễm Hư Quỷ.

Sau khi thủy triều Huyết Nguyệt Hư Quỷ bộc phát, số người bị lây nhiễm Hư Quỷ sẽ càng ngày càng tăng, Nước Mắt Thiên Sứ cấp 10 chắc chắn không đủ để dùng.

Mục Lương suy nghĩ một chút, quay đầu ôn hòa nói:

- Ăn cơm trưa xong rồi buổi chiều hãy bắt đầu làm nghiên cứu.

- Vâng.

Vưu Phi Nhi ngoan ngoãn gật đầu.

Cô ngẩng đầu nhìn đồng hồ quả lắc trên tường, bây giờ là mười giờ bốn mươi phút sáng, vẫn còn hơn một tiếng nữa mới đến giờ ăn trưa.

Mục Lương mở cuốn sách trước mặt, tiếp tục cúi đầu đọc sách.

Vưu Phi Nhi nghiêng đầu, đôi mắt màu vàng óng của cô lén lút liếc nhìn cuốn sách da thú, dáng vẻ muốn nhìn nhưng lại không dám của cô khiến cho Mục Lương cảm thấy buồn cười.

Mục Lương dịu dàng cười nói:

- Đây chỉ là một cuốn sách truyện thôi, nếu ngươi muốn thì đọc.

- Được…..

Vưu Phi Nhi nhỏ giọng đáp.

Cô lén nhìn Mục Lương một cái, sau đó lực chú ý mới rơi xuống cuốn sách da thú.

- Sâu trong Vùng Nước Mặn, nghe đồn rằng nơi đó có một hòn đảo thần bí với những chủng tộc có vẻ ngoài kỳ lạ sinh sống, nửa thân trên của bọn họ giống người, nhưng nửa thân dưới lại là cơ thể của hung thú.

Đôi mắt của Vưu Phi Nhi trợn tròn, cô kinh ngạc đọc to nội dung trong sách:

- Có người nói bọn họ là Biến Dị Giả đặc thù, có thể tự do hoạt động và hô hấp trong nước......

Mục Lương nhướng mày, ngờ vực nói:

- Tại sao miêu tả này lại giống người cá tới như vậy?

Anh nhớ tới người cá trong các truyện cổ tích ở Địa Cầu, đó là chủng tộc có mình người và đuôi cá.

- Người cá? Thật sự có chủng tộc như vậy sao?

Vưu Phi Nhi tò mò hỏi.

- Có lẽ là có.

Mục Lương nhẹ giọng đáp.

Đã có người thú thì tộc người cá cũng sẽ không quá hiếm lạ.

Vưu Phi Nhi dịu dàng hỏi:

- Mục Lương, sau này chúng ta tới Vùng Nước Mặn, có thể gặp được người cá không?

Mục Lương nhún vai, nhàn nhạt nói:

- Cái này khó mà nói trước được, nếu như những gì trong sách viết là sự thật thì có lẽ chúng ta có thể nhìn thấy bọn họ.

- Nửa thân trên là người, nửa thân dưới là hung thú sẽ có dáng vẻ như thế nào?

Vưu Phi Nhi mờ mịt hỏi, bắt đầu tưởng tượng dáng vẻ của người cá.

- Đại khái là giống như thế này….

Mục Lương rút một tờ giấy rồi cầm bút chì tiện tay vẽ vài nét, nhớ lại dáng vẻ của người cá trong ký ức.

Chỉ với vài nét bút, anh đã phác họa ra được dáng người uyển chuyển và chiếc đuôi cá biểu tượng của người cá.

Cô gái tóc hai chùm hoàn hồn nhìn người cá do anh vẽ, càng xem càng cảm thấy hài hòa, vô thức cảm thấy nhân ngư vốn dĩ có dáng vẻ như vậy.

- Nếu người cá thật sự trông như thế này, vậy thì bọn họ rất xinh đẹp.

Vưu Phi Nhi cảm thán một câu.

- Có lẽ là vậy.

Mục Lương khẽ cười, kẹp trang giấy vẽ người cá vào trong sách.

Anh lật sang trang thứ hai, phát hiện nội dung ở trang tiếp theo cũng liên quan đến người cá.

- Ở trên hòn đảo này còn có hai loại Linh thú kì lạ, Cá Chuồn và thú Trân Châu!

Vưu Phi Nhi tiếp tục đọc to.

Đôi mắt màu đen của Mục Lương sáng lên, Cá Chuồn và thú Trân Châu?

Đọc đến đây anh mới thực sự trở nên có hứng thú.

- Cá Chuồn là loài cá Linh Thú biết bay, bọn chúng vừa có thể bay trên không vừa có thể sống trong nước mặn.

Vưu Phi Nhi phấn khởi đọc tiếp:

- Có người đồn rằng Cá Chuồn là sinh vật bơi nhanh nhất ở nơi này.

Bạn cần đăng nhập để bình luận