Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 1973: Ngươi Có Ý Kiến À?



Hi Sắt nắm chặt góc áo, lo lắng và bất an nhìn về phía cửa thành.

Hi Phù Ni cũng khẩn trương không kém, cô không hy vọng Mục Lương gặp chuyện không may, trong lòng bắt đầu chán ghét Hi Ba Tân và Mã Quyết.

- Hắn thật sự sẽ không có việc gì sao?

Hi Sắt nhìn về phía Ly Nguyệt.

- Không đâu.

Ly Nguyệt bình tĩnh trả lời.

- Ly Nguyệt, ngươi nói xem, nếu như bọn hắn đã chết...

Đôi mắt vàng kim của Hi Bối Kỳ chớp vài cái rồi nhìn hai quầy hàng trước mặt, cô đang nói thì chợt khựng lại, quay đầu hỏi:

- Không đúng, phải nói là nếu bọn hắn không về được, vậy thì những thứ trong quầy hàng đều sẽ thuộc về chúng ta, đúng không?

Ly Nguyệt kinh ngạc hỏi:

- Ngươi muốn lấy chúng à?

- Đương nhiên, ta không thể bị mắng oan uổng như vậy được.

Hi Bối Kỳ ngây thơ nói.

-...

Hi Sắt cạn lời, đối phương thật sự là không muốn ăn lỗ dù chỉ một chút.

- Ông ~

Gợn sóng vô hình xuất hiện, Mục Lương trở lại bên cạnh Ly Nguyệt và những người khác.

Đôi mắt đẹp của Hi Sắt sáng lên, quan tâm hỏi:

- Mục Lương, ngươi không sao chứ?

- Ta không sao.

Mục Lương mỉm cười.

Hi Phù Ni nghe vậy thở phào một hơi, nghi ngờ hỏi:

- Ha Ba Tân và Mã Quyết không có làm khó dễ ngươi chứ?

- Không có.

Mục Lương lắc đầu một cái.

Hi Sắt quay đầu nhìn về phía sau, khó hiểu hỏi:

- A, hai tên Hi Ba Tân và Mã Quyết đâu rồi, bọn hắn không trở về à?

Nghĩa Địch cũng cảm thấy tò mò, Mục Lương rời đi chưa đến năm phút mà đã giải quyết xong chuyện này rồi?

- Bọn họ không về được.

Anh nói rồi liếc nhìn Ly Nguyệt, khóe môi hắn lộ ra ý cười và gật đầu.

Ly Nguyệt bừng tỉnh, quay đầu nói với cô gái Ma Cà Rồng:

- Mấy thứ này đều là của ngươi, nhận lấy đi.

- A, thật sao?

Đôi mắt đẹp của Hi Bối Kỳ tỏa sáng.

- Ừm, cứ lấy thỏa thích.

Mục Lương gật đầu.

Nghĩa Địch thấy thế không khỏi hỏi:

- Không về được... Là có ý gì?

Mục Lương liếc nhìn hắn một cái, hời hợt nói:

- Đương nhiên là chết rồi.

- Ngươi giết bọn họ!

Nghĩa Địch kinh ngạc thốt lên.

Mục Lương mỉm cười hỏi:

- Ngươi có ý kiến à?

- Không có, không có.

Nghĩa Địch vội vã xua tay, khóe miệng nặn ra một nụ cười cứng đờ.

Môi của Hi Phù Ni và Hi Sắt run lên, hai người nhận ra Mục Lương không phải đang nói đùa, trong lòng lại có nhận thức mới đối với thực lực của hắn.

Mục Lương ngắm nhìn bốn phía, có người mới trở về từ cửa thành, khi nhìn thấy hắn thì trong mắt lộ ra sự kiêng kỵ, không dám nói cái gì.

Hi Bối Kỳ thu hồi đồ vật của hai gian hàng vào trong ma cụ không gian chứa đựng, phủi tay nói:

- Đi thôi.

Mục Lương ôn hòa nói:

- Dẫn đường đi.

- Vâng, chúng ta tiếp tục đi tới trước là được.

Hi Phù Ni lặng lẽ thở phào một hơi, đưa tay ra hiệu đi tiếp.

Mục Lương và những người khác cất bước đuổi theo, không thèm để ý đến ánh mắt ở chung quanh.

Cộp cộp cộp ~~~

Đi được một lúc, Hi Sắt không khỏi quay đầu hỏi:

- Mục Lương, Ha Ba Tân và Mã Quyết đã chết thật rồi sao?

- Ừm, ngươi và bọn hắn có quan hệ rất tốt à?

Mục Lương hỏi.

- Không có, bọn họ rất chán ghét, thường xuyên bắt nạt người khác.

Hi Sắt vội vàng lắc đầu nói.

Mục Lương bình tĩnh nói:

- Ừm, vậy thì không cần để ý, người như vậy không cần thiết sống trên đời.

Hi Sắt mím môi một cái, không nói gì.

Mọi người đi dọc theo con phố để tiến sâu vào bên trong, phòng ốc nơi này rất ít, mỗi ngôi nhà cách nhau rất xa.

Hi Phù Ni giơ tay chỉ vào một căn nhà ở bên hồ, thanh thúy nói:

- Ông Vưu Kỳ ở nơi đó.

- Lão tổ!

Hi Bối Kỳ hưng phấn hô một tiếng, vội vàng chạy về phía căn nhà gỗ kia.

Mục Lương và những người khác đi theo, chẳng mấy chốc đã tới trước nhà gỗ.

Cô dừng bước trước cửa chính, nàng hít sâu mấy hơi rồi mới giơ tay lên gõ cửa.

Cộc cộc cộc ~~~

An tĩnh, trong nhà gỗ không có ai đáp lại.

- Chẳng lẽ bọn họ chưa dậy sao?

Hi Bối Kỳ sửng sốt một chút, lại gõ cửa lần nữa.

Trong nhà vẫn an tĩnh như cũ, không có ai đáp lại.

Ly Nguyệt thi triển năng lực thức tỉnh nhìn thẳng, căn nhà trước mặt lập tức trở nên trong suốt, lắc đầu, nhẹ giọng nói:

- Trong phòng không có ai cả.

Hi Sắt suy đoán:

- Vậy chắc bọn họ đi ra ngoài tìm thức ăn rồi.

- Chờ một chút đi.

Hi Phù Ni khuyên nhủ.

Hi Bối Kỳ mất mát một hồi, ngồi xuống tảng đá ở bên ngoài nhà gỗ.

Mục Lương quay đầu nhìn về phía hồ nước ngọt, yên lặng một hồi rồi đột nhiên hỏi:

- Trong hồ có cá không?

- Có nha, rất nhiều là đằng khác.

Hi Phù Ni gật đầu nói.

- Ục ục ục ~~~

Hồ nước toát ra vài cái bọt khí, mặt hồ nhộn nhạo.

- Tới rồi.

Mục Lương nói một câu không đầu không đuôi.

Ly Nguyệt và những người khác còn đang không hiểu gì thì hai bóng người lao ra khỏi hồ nước rồi nhảy lên bờ.

- Ha ha ha, hôm nay có cá để ăn rồi.

Hi Đức Vưu Kỳ nhếch miệng cười to, cầm một con cá dài hơn một mét trên tay.

Vân Vân quơ quơ con cá lớn trong tay, đắc ý nói:

- Sư phụ, cá mà ngươi bắt không lớn bằng của ta đâu.

Trong tay cô gái này là một con cá dài khoảng một mét năm, hai bên miệng có râu dài cực kỳ giống cá trê.

Hi Bối Kỳ mở to hai mắt, nhìn lão đầu vừa quen thuộc vừa xa lạ đang đi tới, đôi mắt màu vàng chậm rãi ửng hồng.

Hi Đức Vưu Kỳ còn muốn nói điều gì đó nhưng lại phát hiện Mục Lương và những người khác, lão cau mày lại, trầm giọng quát:

- Các ngươi là ai?

Sắc mặt của Vân Vân cũng lập tức trở nên nghiêm túc, nàng lạnh lùng nhìn chằm chằm đám người Mục Lương.

Vưu Kỳ thấy được hai chị em Hi Sắt, sửng sốt một chút:

- Hi Sắt, Hi Phù Ni.

Hi Sắt cười nói:

- Vân Vân, ông Vưu Kỳ, chúng ta tới thăm các ngươi nha.

- Ha ha ha..... Đúng là đã mấy ngày không gặp rồi.

Lão sang sảng cười to.

Vân Vân quơ quơ cá lớn trong tay, hô:

- Hi Sắt, Hi Phù Ni, hôm nay ở lại nhà ta ăn cá đi.

- Tốt thôi, nhưng hôm nay chúng ta qua đây là còn có một chuyện khác.

Hi Phù Ni nói một cách thần thần bí bí.

- Chuyện gì vậy?

Vân Vân chớp chớp đôi mắt đẹp.

- Lão tổ?

Hi Bối Kỳ hô to một tiếng, hai mắt đỏ hoe.

Vưu Kỳ sửng sốt một chút, quay đầu nhìn về phía người vừa lên tiếng, sau khi thấy rõ dáng vẻ của đối phương thì toàn thân hắn chợt cứng đờ.

Nước mắt của Hi Bối Kỳ rơi đầy mặt, nức nở hô lên:

- Lão tổ, ngươi không nhận ra ta sao?

Hi Đức Vưu Kỳ phục hồi tinh thần lại, kinh ngạc thốt lên:

- Hi Bối Kỳ, thật là ngươi sao?

Vân Vân nghe vậy đôi môi hồng khẽ nhếch, nàng chăm chú quan sát Hi Bối Kỳ, cô ấy chính là tiểu bối mà sư phụ thương yêu nhất?

- Hu hu, lão tổ, ta rất nhớ ngươi.

Hi Bối Kỳ xông lên trước.

Cổ họng của Hi Đức Vưu Kỳ nhấp nhô, trên mặt vẫn hiện lên thần sắc khó có thể tin, lão nghĩ mãi không ra, vì sao Hi Bối Kỳ ở tại thành Dạ Nguyệt xa xôi ngàn dặm lại đột nhiên xuất hiện ở nơi này?

Bạn cần đăng nhập để bình luận