Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 2013: Hi Đức Vưu Kỳ Rời Đi



Nguyệt Thấm Lan đề nghị:

- Vậy ngươi thử những cách khác xem sao, chẳng hạn như mở cuộc thi viết kịch bản?

Ánh mắt của Mục Lương lấp lóe, trong lòng có suy nghĩ mới.

Khóe môi của anh cong lên, nói:

- Hay dùng phương thức đóng góp, nếu dân trong thành có người cảm thấy hứng thú thì viết kịch bản đóng góp tới đây.

- Như vậy cũng được.

Nguyệt Thấm Lan như suy nghĩ gì đó.

Mục Lương tiếp tục nói:

- Chúng ta sẽ tuyển ra tác phẩm ưu tú để quay phim, lại căn cứ chất lượng của kịch bản để trả tiền nhuận bút cho người viết.

Hiện tại, anh rất nhớ điện thoại di động và Internet ở kiếp trước, lúc cần bản thảo cũng đơn giản hơn biện pháp này nhiều.

Trong lòng Mục Lương khẽ nhúc nhích, anh có thể chế tạo đồ vật tương tự với di động hay không, một thứ có thể gửi tin nhắn?

Anh nghĩ một lát, cuối cùng lắc đầu từ bỏ suy nghĩ này, kỹ thuật không đủ hoàn thiện, chuyện này để sau lại nói.

Đôi mắt đẹp của Nguyệt Thấm Lan sáng lên, gật đầu nói:

- Ta sẽ phân phó thuộc hạ đăng tin này lên báo.

Mục Lương dặn dò:

- Ừm, nhớ ghi chú rõ vài yêu cầu, trong kịch bản không được xuất hiện nội dung sao chép, tình dục, kì thị chủng tộc hoặc nội dung phi pháp.

- Được rồi.

Nguyệt Thấm Lan lấy sổ ra và nhanh chóng ghi chép lại.

Anh tiếp tục nói:

- Một khi kịch bản được chọn thì yêu cầu tác giả phải bảo mật về nội dung, đồng thời chúng ta có quyền tiến hành sửa chữa kịch bản.

- Được, ta đã biết.

Nguyệt Thấm Lan lên tiếng.

Hai người ở thư phòng hàn huyên hơn một giờ mới quyết định xong chuyện này.

Nguyệt Thấm Lan ưu nhã nói:

- Nhanh nhất là ngày mai tin này sẽ được đăng lên báo.

Mục Lương ôn hòa nói:

- Có thể tuyên truyền thông qua TV, quý tộc có tài hoa không ít, chắc sẽ có người cảm thấy hứng thú.

- Ừm, ta cũng đang có dự định như vậy.

Nguyệt Thấm Lan lộ ra một nụ cười anh hùng sở kiến lược đồng (những người tài thường có suy nghĩ giống nhau).

Mục Lương cười một tiếng, với sự thông minh của Nguyệt Thấm Lan, không cần anh nói nhiều thì cô cũng có thể làm tốt.

Nguyệt Thấm Lan thu lại sổ ghi chép, nhớ tới một chuyện khác, nói:

- Đúng rồi, bên Hải Quan truyền tin tức trở về, nói là có quý tộc công chúa tới đây, đang ngồi xe lửa ngắm cảnh đi Thành Buôn Bán Sơn Hải.

- Nhanh như vậy sao?

Mục Lương hơi nhướng mày, từ lục địa đến kênh Sương Mù nhanh nhất cũng phải hơn nửa tháng.

Nguyệt Thấm Lan ưu nhã hỏi:

- Ừm, có nên phái người đi tiếp đãi một chút không?

Anh lắc đầu nói:

- Không cần, bọn họ không có đưa thiệp bái phỏng, chắc chỉ tới đây du lịch thôi.

- Vâng.

Nguyệt Thấm Lan chậm rãi gật đầu.

Mục Lương tò mò hỏi:

- Công chúa của vương quốc nào thế?

Cô nhớ một chút, đáp:

- Là công chúa của vương quốc Tề Nhĩ Vô, tên là Linh Vận, có đám người Phó Kỵ Sĩ Trưởng Kha Lý Gia đi theo hộ tống.

- Thực lực như thế nào?

Mục Lương bình thản hỏi.

- Tạm thời vẫn chưa biết.

Nguyệt Thấm Lan lắc đầu.

Mục Lương dặn dò:

- Ừm, tạm thời không cần để ý tới bọn họ, cứ coi như là du khách bình thường thôi.

- Ta biết rồi.

Nguyệt Thấm Lan lên tiếng.

Mục Lương cầm một khối trái cây nhét vào trong miệng, nhấm nuốt một chút rồi nuốt xuống, hỏi:

- Còn có chuyện khác sao?

- Không, ngươi tiếp tục việc của mình đi, ta đến Cục Quản Lý.

Nguyệt Thấm Lan chậm rãi đứng lên.

Mục Lương thuận miệng hỏi một câu:

- Những người quản lý Vệ Thành kia thế nào rồi?

Nguyệt Thấm Lan ưu nhã nói:

- Hiện nay, coi như là ổn thoả, không có ra sai lầm lớn.

- Vậy bên Bối Nhĩ Liên thì sao?

Mục Lương lại hỏi.

Nguyệt Thấm Lan nhún vai một cái, nói:

- Ốc Đảo chỉ có Nhị trưởng lão và Bối Nhĩ Liên nguyện ý quản lý Vệ Thành.

Rùa Đen quá lớn, tám tòa Vệ Thành mới thiếu người quản lý, tạm thời lại không tìm được người thích hợp, đành phải nhờ người của Ốc Đảo đến giúp đỡ.

Mục Lương kinh ngạc hỏi:

- Vậy Đại trưởng lão và Tứ Trưởng Lão thì sao?

Nguyệt Thấm Lan thanh thúy nói:

- Bọn họ tiếp tục phụ trách Ốc Đảo, sau này nơi đó có thể coi như là một địa điểm tham quan của vương quốc Huyền Vũ.

Thử nghĩ mà xem, một tòa thành lơ lửng sẽ hấp dẫn bao nhiêu người?

- Cũng tốt.

Mục Lương chậm rãi gật đầu.

- Ta đi đây.

Nguyệt Thấm Lan vung mái tóc dài màu xanh nước biển, xoay người rời đi thư phòng.

Cô gái ưu nhã rời đi, thư phòng lại trở nên an tĩnh, Mục Lương cầm lấy bút máy tiếp tục viết kịch bản.

Anh viết rất tập trung, cho đến khi có tiếng gõ cửa truyền đến.

- Cộc cộc cộc ~

Mục Lương ngẩng đầu lên, liếc nhìn đồng hồ quả lắc trên tường, đã qua ba giờ, anh đã viết được một xấp giấy dày.

- Vào đi.

Anh lên tiếng.

- Cọt kẹt ~~~

Cửa thư phòng bị đẩy ra, Hi Bối Kỳ ló đầu vào, thấy chỉ có một mình Mục Lương ở bên trong thì mới to gan đi vào.

- Có chuyện gì thế?

Anh ôn hòa hỏi.

- Mục Lương, ta tới đây để cám ơn ngươi.

Hi Bối Kỳ cúi đầu ngượng ngùng nói.

Trong mắt của Mục Lương lộ vẻ kinh ngạc, hỏi:

- Cám ơn ta cái gì?

Mặt của cô nghiêm túc nói:

- Cám ơn ngươi đã giúp ta tìm được lão tổ trở về!

Mục Lương bình tĩnh cười nói:

- Đây là việc mà ta đã hứa với ngươi, không cần cám ơn, chỉ cần quản lý tốt Không Quân thay ta là được rồi.

- Vâng! Ta sẽ cố gắng!

Hi Bối Kỳ gật đầu thật mạnh, ngượng ngùng hỏi:

- Ta còn một việc nữa, phi thuyền vận chuyển có thể ghé ngang thành Dạ Nguyệt không?

Mục Lương kinh ngạc hỏi:

- Hi Đức Vưu Kỳ phải đi về à?

Hi Bối Kỳ gật đầu nói:

- Ừ, lão tổ lo lắng việc trong gia tộc cho nên muốn trở về xem một chút, sau này lại tới thành Huyền Vũ chơi.

Mục Lương suy nghĩ một chút, nói:

- Trong thành còn có một chiếc phi thuyền cỡ trung sẽ chở một nhóm hàng đến Rừng Vạn Khô, có thể tiện đường ghé qua thành Dạ Nguyệt.

Đôi mắt màu vàng óng của Hi Bối Kỳ sáng lên, hưng phấn nói:

- Thật tốt quá, cám ơn ngươi.

- Vậy ta sẽ để ngươi phụ trách chiếc phi thuyền đó, được chứ?

Mục Lương mỉm cười nói.

- Vâng, ta sẽ trở về nhanh thôi.

Hi Bối Kỳ nghiêm mặt nói.

- Ừm, đi thôi.

Anh phất tay.

Cô vui vẻ ra mặt, phất tay hưng phấn chạy ra khỏi thư phòng.

………..

Bên ngoài cung điện, Hi Sắt và Hi Phù Ni đang đợi Ngải Lỵ Na thay quần áo.

Hôm nay là ngày nghỉ của Ngải Lỵ Na, cô bằng lòng dẫn các cô đến Vệ Thành Số Mười Hai trượt tuyết và trượt băng.

Vốn dĩ là Hi Bối Kỳ dẫn các cô đi, thế nhưng hôm nay cô ấy lại có việc bận, phải đi chuẩn bị phi thuyền vận chuyển, trở về thành Dạ Nguyệt cùng với Hi Đức Vưu Kỳ.

Hi Sắt liếc nhìn cửa chính cung điện, quay đầu nhỏ giọng nói:

- Không biết chị Vân Vân có đi không?

- Chắc là chị ấy sẽ đi theo ông Vưu Kỳ.

Hi Phù Ni suy đoán.

Dù sao thì Vân Vân cũng là đồ đệ của lão, sư phụ đi nơi nào thì tự nhiên là cô ấy cũng phải đi đến đó.

Hi Sắt lẩm bẩm:

- Vậy thì thật đáng tiếc, chơi trượt băng và trượt tuyết rồi trở về cũng được mà.

Hi Phù Ni gật đầu nói:

- Đúng vậy, Hi Bối Kỳ còn nói ở đây có rất nhiều trò vui chơi giải trí, không ngờ bọn họ lại đi về sớm như vậy.

Bạn cần đăng nhập để bình luận