Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 2537: Ngươi Còn Muốn Đau Bụng?

Mục Lương dở khóc dở cười, nói:

- Ta đã nói nồi thức ăn mà ngươi làm không thể ăn rồi, thế mà ngươi cứ nằng nặc đòi nếm thử cho bằng được.

Tối nay cô bé nấu cơm nhưng Mục Lương không ăn một ngụm, cô bé cảm thấy lãng phí cho nên xử lý hơn nửa nồi.

Kết cục chính là đau bụng ba lần, cuối cùng Mục Lương phải ra tay chữa trị cho cô, bằng không rất có khả năng cô bé sẽ đau bụng tới sáng.

- Mục Lương ca ca, ngươi còn lén cười ta.

An Kỳ nói với giọng điệu u oán.

Mục Lương nghiêm mặt nói:

- Sau này ngươi đừng xuống bếp nữa.

- Ta?

An Kỳ chớp mắt.

Mục Lương hỏi ngược lại:

- Ngươi còn muốn đau bụng à?

- Không muốn...

An Kỳ có chút ủy khuất.

- Ừm, vậy sau này cứ để ta xuống bếp là tốt rồi.

Mục Lương nhàn nhạt gật đầu.

An Kỳ ngây thơ nói:

- Nhưng như vậy Mục Lương ca ca sẽ rất vất vả.

- Không đâu, với ta thì nấu nướng không khó.

Mặt của Mục Lương nghiêm túc nói.

Anh không muốn cô bé xuống bếp thêm lần nào nữa, ăn đồ ăn hắc ám vài lần là đủ rồi.

- Vậy được rồi.

An Kỳ bĩu môi.

- Mau ngủ đi.

Mục Lương ôn hòa nói.

An Kỳ nhỏ giọng nói:

- Mục Lương ca ca, ngươi có thể kể chuyện cho ta nghe không?

- Cũng được.

Mục Lương suy nghĩ một chút, gật đầu đồng ý.

Anh kể câu chuyện cô bé quàng khăn đỏ, giọng nói rất có từ tính.

An Kỳ bĩu môi, nhỏ giọng nói:

- Ca ca, câu chuyện này thích hợp với những đứa bé nhỏ hơn, An Kỳ đã lớn rồi.

Cô bé càng nghe càng tỉnh táo, hoàn toàn không buồn ngủ chút nào.

Mục Lương liếc nhìn cô bé, mỉm cười nói:

- Nếu đã lớn rồi thì sẽ không muốn nghe kể chuyện nữa.

Đôi mắt to tròn của An Kỳ trừng lớn, hỏi:

- A, thật vậy sao?

- Đương nhiên.

Mục Lương cười một tiếng.

- Vậy thì ta không nghe nữa.

An Kỳ mím môi nói

- Ngủ đi.

Mục Lương vung tay lên, Phấn Hoa Mê Man bay ra, rơi vào trên mặt An Kỳ.

- Mục Lương ca ca...

An Kỳ há miệng, nói được nửa câu thì đã ngủ say.

Mục Lương thở phào một hơi, kể chuyện xưa không phải là điểm mạnh của anh, chỉ có thể cưỡng chế con bé ngủ say.

Anh ngồi xuống dựa lưng vào ghế, lấy ra một quyển sách cổ khác tiếp tục lật xem.

Thời gian trôi qua, bóng đêm sâu hơn.

- Loạt soạt loạt soạt ~~~

Xa xa trên cánh đồng cỏ có hai nữ nhân giơ cây đuốc, khom lưng đi len lỏi trong những bụi cỏ dại cao hơn nửa người.

- Không có ai đuổi theo chứ?

Tây Ni quay đầu nhìn về phía sau, trên mặt vẫn còn biểu cảm sợ hãi.

Khắc Lai Mạn giơ cây đuốc ra sau, cau mày nói:

- Không biết, hình như là không có.

Hai người vừa mới chạy trốn từ chợ Nô Lệ trong một tòa thành tên là Nhĩ Mạn, hai cô vốn dĩ không quen biết nhau, trên đường chạy trốn nâng đỡ, dìu dắt tránh thoát truy binh mới trở nên thân thiết hơn.

Có rất nhiều nô lệ chạy trốn từ chợ Nô Lệ thành Nhĩ Mạn, nhưng phần lớn đều bị bắt lại, chỉ có một ít người chạy trốn thành công.

Tây Ni đi chậm lại, suy yếu hỏi:

- Chúng ta nghỉ ngơi một chút được không?

Khắc Lai Mạn lắc đầu, nói với giọng khàn khàn:

- Không được đâu, hiện tại không thể ngừng lại, truy binh sẽ đuổi kịp chúng ta.

Hiện tại cô rất khát, đã gần hai ngày rồi cô không được uống một giọt nước nào, bụng cũng trống rỗng.

Tây Ni nhỏ giọng nói:

- Chắc không có đuổi theo, chưa chắc những người kia còn sống đâu.

Các cô có thể chạy thoát khỏi chợ Nô Lệ là bởi vì thành Nhĩ Mạn xảy ra náo động, có Hư Quỷ ùa vào thành cắn nuốt nhân loại.

Trong cơn hoảng loạn, Hư Quỷ vọt vào chợ Nô Lệ hủy hoại rất nhiều kiến trúc và lồng giam, rất nhiều nô lệ nhân cơ hội này chạy ra ngoài.

Nô lệ chạy trốn, các thương nhân buôn bán nô lệ lập tức đuổi theo phía sau.

Khắc Lai Mạn thở dốc nói:

- Nếu bị đám quái vật kia đuổi theo thì chúng ta cũng chỉ có nước chết thôi.

Cô có mái tóc xoăn màu đỏ sẫm, đôi mắt là màu đỏ giống như hồng ngọc, gương mặt mười bảy, mười tám tuổi đã không còn hiện vẻ non nớt.

Tây Ni gật đầu nhận đồng:

- Lũ quái vật kia thật đáng sợ, may mà chúng ta chạy nhanh, nếu không thì đã bị xơi tái rồi.

- Không được, ta cảm thấy mình không đi nổi nữa rồi.

Hai chân của Khắc Lai Mạn run rẩy, suýt nữa thì té ngã.

Tây Ni vội vã vươn tay đỡ cô, mới không làm cô ngã sấp xuống.

Tây Ni vẫn còn rất trẻ, tuổi xấp xỉ với Khắc Lai Mạn, cô có một mái tóc ngắn màu lam đậm, trên trán có một cái bớt nho nhỏ hình tròn.

- Nghỉ ngơi một lúc đi.

Tây Ni khàn giọng nói.

- Ừm, ta cũng không đi nổi nữa.

Khắc Lai Mạn cười khổ một tiếng, đặt mông ngồi xuống mặt đất, quay đầu nhắc nhở:

- Mau dập tắt đuốc, cứ để vậy thì người khác sẽ dễ dàng phát hiện chúng ta.

- Vâng!

Tây Ni cảm thấy lời này rất có lý, vội vàng vùi cây đuốc vào trong đất cát.

Sau khi dập lửa, phạm vi xung quanh rơi vào một vùng tăm tối, bầu trời đêm nay không có ngôi sao, ánh trăng thì đang bị tầng mây che khuất.

Phạm vi xung quanh không tính là rất an tĩnh, có tiếng côn trùng kêu vang và tiếng gió thổi qua, còn có tiếng hít thở của hai người.

Hai cô gái ngồi dựa vào nhau, lưu ý biến hóa xung quanh.

- Rột rột ~~~

Bụng của Tây Ni chợt kêu to, không biết đây đã là lần thứ mấy trong ngày rồi.

- Ta đói quá đi…

Khóe miệng của cô lộ ra nụ cười chua xót.

- Quanh đây không có thức ăn.

Khắc Lai Mạn cũng có chút tuyệt vọng.

- Ăn chút cỏ đi, lót dạ đỡ đói.

Tây Ni thuận tay nhổ một nắm cỏ dại bên cạnh rồi nhét vào trong miệng.

Khắc Lai Mạn kinh ngạc hỏi:

- Ngươi không sợ chúng nó có độc sao?

- Không sợ, dù sao thì cũng tốt hơn là chết đói.

Khuôn mặt nhỏ của Tây Ni nhăn lại, hương vị của cỏ dại không tính là ngon lành, nhưng cô vẫn ép buộc bản thân nuốt xuống bụng.

Yết hầu của cô trượt lên xuống, có chút buồn nôn, trong miệng vẫn còn lưu lại vị đăng đắng.

- Cũng đúng, dù sao còn tốt hơn là chết đói.

Khắc Lai Mạn nuốt nước miếng, sau đó cũng nhổ một nắm cỏ dại nhét vào miệng.

- Bá bá bá ~~~

Đột nhiên, xa xa truyền đến tiếng động lạ.

Khắc Lai Mạn và Tây Ni biến sắc, khuôn mặt lập tức lộ ra vẻ khẩn trương, vội vã cảnh giác nhìn ra phía sau.

Đáng tiếc xung quanh đen như mực, không thể nhìn thấy cái gì cả.

Hai người giữ yên lặng, cắn môi dưới hô hấp chậm rãi, tim lại đập nhanh rất nhiều.

- Bá bá bá ~~~

Bụi cỏ xa xa lại đung đưa lần nữa, điều này làm cho hai cô gái càng thêm sợ hãi, có thứ gì đó đang đến gần.

- Làm sao bây giờ?

Tây Ni hỏi với giọng run rẩy.

- Ta không biết.

Khắc Lai Mạn lo sợ lắc đầu.

Tây Ni nhỏ giọng hỏi:

- Có nên đốt đuốc nhìn xem một chút không?

- Ừ, ngươi đốt đi.

Khắc Lai Mạn do dự một chút, đối mặt với sự tồn tại không biết tên sẽ khiến người ta càng sợ hãi hơn, không bằng trước tiên xem rõ ràng thứ gì đang đến gần.

Tây Ni nghe vậy mới cầm cây đuốc, chật vật nhen lửa một lần nữa, chiếu sáng phạm vi vài mét xung quanh.

Sau khi thành công nhóm lửa, hai cô cũng thấy rõ thứ đến gần là gì.

Trong ánh mắt cảnh giác của hai người, một sinh linh chỉ lớn chừng bàn tay xuất hiện trước mặt các cô.

Bạn cần đăng nhập để bình luận