Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 1341: Tiến Vào Kênh Sương Mù



- Là ai ăn vụng?

Đại Tề tức giận nói.

Hắn nhìn mọi người trong khoang thuyền, bực bội nói:

- Trong khoảng thời gian gần đây nhất, ai làm nhiệm vụ canh giữ khoang chứa hàng?

- Là ta.

Một người đàn ông đầu trọc đưa tay ra hiệu.

- Ngươi ăn vụng ?

Đại Tề đen mặt hỏi.

- Ta không có, ta có mua khoai lang khô mà, đâu cần phải ăn vụng?

Người đàn ông đầu bóng lưỡng giải thích.

- Như thế à...?

Vẻ nghi ngờ trong mắt Đại Tề lập tức giảm đi rất nhiều. Hắn biết người đàn ông đầu bóng lưỡng này mua rất nhiều khoai lang khô ở Phố Buôn Bán.

Có người nhỏ giọng đề nghị:

- Phó đội trưởng, nếu không chúng ta cứ tiếp tục cố định hàng hóa trước, chờ khi vào kênh Sương Mù sẽ tìm người ăn vụng?

- Ừm, đừng đứng ngốc ở đó nữa, nhanh tay làm việc đi.

Đại Tề khiển trách.

- Vâng.

Nhóm thuyền viên đang âm thầm suy đoán xem ai là người dám ăn vụng hàng hóa.

Ngay ở cửa, Tuyết Cơ không tiếng động thở phào một hơi, sau đó xoay người rời khỏi khoang chứa hàng, dọc theo cầu thang bằng gỗ đi lên boong tàu.

Vù vù hô…

Trên boong tàu đang gió rất lớn, gió thổi trúng khiến một ít thuyền viên ngã chỏng vó.

Từ trên thuyền hướng mắt về phía trước, chỉ thấy một dải sương mù cực kỳ đậm đặc bao trùm mặt biển xuất hiện ở cuối tầm mắt, khiến người ta nhìn không rõ phương hướng

Tuyết Cơ trừng lớn hai mắt, phiến sương mù này nhìn không thấy cuối, càng không biết nó cao bao nhiêu, giống như đã nối liền với tầng mây trên trời vậy.

- Đây là kênh Sương Mù sao?

Cô nhẹ giọng nỉ non, nhưng tiếng thì thầm của cô đã bị thanh âm vù vù của gió nuốt hết.

Vù vù hô…

Phía trước kênh Sương Mù, bầu trời vẫn âm u như trước, đột nhiên dông tố cuốn tới, mưa to tầm tã rơi xuống, sấm sét giật liên hồi.

- Mau, thu buồm.

Mậu Đạt hét lớn một tiếng.

- Thu buồm!

Nhóm thuyền viên lớn tiếng hô.

Tuy rằng con thuyền chưa tới gần kênh Sương Mù, nhưng gió đã lớn tới mức có thể ném thuyền đi.

Kha Đa Lạp đứng trên cột buồm, khẩn trương nhìn chăm chú về phía trước, khoảng cách giữa đội thuyền của bọn họ và kênh Sương Mù càng ngày càng gần, mưa to cũng sắp trút xuống thuyền.

Tuyết Cơ phục hồi lại tinh thần, sau đó cô vội vàng trốn vào bên trong khoang thuyền, tránh bị mưa làm ảnh hưởng tới.

Cô chỉ ẩn thân, mà không phải biến mất, cho nên khi mưa đập lên người sẽ bị người khác nhìn thấy rõ ràng.

Rầm lạp…

Buồm vừa thu lại, mưa đã đập lên thân thuyền, rất nhanh toàn thân các thuyền viên đều ướt đẫm nước mưa. Tuyết Cơ lại lùi vào khoang thuyền thêm vài bước nữa, cô sợ bị mưa làm ướt nhẹp.

Khuôn mặt cô trở nên ngưng trọng, cô cảm thấy kênh Sương Mù này rất nguy hiểm, bọn họ đi vào đó sẽ bình yên trở ra chứ? Bách Biến Ma Nữ đang âm thầm cầu nguyện, cầu nguyện cho mọi việc mọi chuyện đều thuận lợi.

Mậu Đạt đưa tay cố định buồm dây thừng, lớn tiếng nói:

- Đều lên tinh thần hết đi, nhớ lưu ý tình huống chung quanh.

- Vâng!

Nhóm thuyền viên đáp lại, bọn họ bắt đầu miễn cưỡng mở hai tròng mắt trong cơn mưa gió bão bùng đang táp thẳng vào mặt.

Ầm vang…

Lôi điện nảy ra, tia chớp giống con rồng mày bạc ngang trời xẹt qua, muốn xé nát bầu trời. Tim Tuyết Cơ đập nhanh hơn, theo bản năng cô lập tức ngừng thở.

Ken két…

Con thuyền kịch liệt lay động với biên độ cực kỳ lớn, làm cho Kha Đa Lạp đang bám trên cột buồm, có chút sợ hãi mình sẽ bị văng ra.

- Ta muốn ói.

Sắc mặt Kha Đa Lạp trở nên cực kỳ khó coi, nhưng hắn vẫn phải trợn mắt quan sát tình huống kênh Sương Mù, tìm một vị trí tiến vào.

Bên trong khoang thuyền, Tuyết Cơ ôm trụ chống đỡ, tránh cho bản thân mình cũng bị văng ra.

Bang bang phanh…

Bên trong khoang thuyền, một ít vật phẩm không kịp cố định đang bay tung toé khắp nơi, chúng lắc lư qua lại theo biên độ dao động của thân thuyền. Tuyết Cơ từ từ nhắm hai mắt lại, đây là dấu hiệu thuyền sắp lật sao?

Ầm vang…

Tiếng sấm nổ vang từng đợt, gió lớn vẫn lạnh thấu xương như trước.

- Đáng chết, nhanh qua đi.

Mậu Đạt cắn răng gầm nhẹ một tiếng.

Ở đoạn hành trình trước khi tiến vào kênh Sương Mù này, thân thuyền đã xuất hiện một chút thương tổn với mức nghiêm trọng khác nhau, khiến cho nhóm thuyền viên sợ hết hồn.

- Thật đáng sợ.

Tuyết Cơ cắn răng, cô dùng cả chân để ôm lấy cây cột chặt chẽ hơn.

Ken két…

Thân thuyền bằng gỗ ken két rung động, lại càng chôn sâu vào lòng mọi người một nỗi lo lắng mơ hồ.

Thời gian trôi qua, tuy chỉ mới trải qua năm phút đồng hồ, nhưng mọi người đều có cảm giác nó dài như vài tiếng.

- Còn chưa chấm dứt sao?

Đại Tề lảo đảo bước ra khoang thuyền.

- Nhanh thôi, sắp đến kênh Sương Mù rồi.

Trên cột buồm, Kha Đa Lạp cả người ướt đẫm đang nhìn ra phía trước, khoảng cách tới Kênh Sương Mù chỉ còn mấy trăm mét.

Ầm vang…

Tia chớp từ trên trời giáng xuống, đánh xuống phạm vi trăm mét ngay trước thuyền bọn họ.

- A a a!

Kha Đa Lạp thét chói tai một tiếng, bên trong con ngươi của hắn vẫn còn lưu lại hình ảnh tia chớp vừa xẹt qua.

- La to cái gì đấy?

Mậu Đạt tức giận hô.

- Suýt chút nữa đã đánh vào ta.

Kha Đa Lạp nghĩ mà sợ nói.

Ầm vang…

Tia chớp lần thứ hai hạ xuống, lần này khoảng cách lại gần hơn.

-...

Mậu Đạt cũng cảm thấy sợ hãi, nếu bị tia chớp kia bổ trúng, dù không chết cũng mất nửa cái mạng.

May mắn khoảng cách mấy trăm mét còn lại chỉ bị kinh hãi chứ không có nguy hiểm, ba chiến thuyền lần lượt vượt qua, rồi đi vào phiến kênh Sương Mù thần bí kia.

Thân thuyền đang lắc lư cũng từ từ trở nên vững vàng.

Tuyết Cơ thở phào một hơi, sau khi do dự một chút, cuối cùng cô vẫn cất bước đi ra khoang thuyền, đánh giá tình huống bên ngoài.

Bên ngoài khoang thuyền, sương mù lượn lờ chung quanh, bên tai còn có thể nghe được tiếng sấm.

- Thật tốt quá, tạm thời chúng ta đã an toàn.

Kha Đa Lạp thở dài một tiếng, hắn ngồi bệt trên đài nhìn ra xa.

- Tất cả mọi người không có việc gì chứ?

Mậu Đạt trầm giọng hỏi.

- Bị một chút vết thương nhỏ, không sao hết.

Có người suy yếu đáp lời.

……………

Tuyết Cơ bước thật nhẹ nhàng, ra đứng trước cửa khoang thuyền, đánh giá hoàn cảnh bên ngoài.

Sương mù càng ngày càng đậm, cũng có nghĩa là con thuyền đang đi vào chỗ sâu trong kênh Sương Mù.

Cô quay đầu lại nhìn về phía sau, từ đây vẫn có thể thấy được tia chớp loé sáng, chỉ là qua mấy hô hấp sau, tia chớp cũng biến mất, chung quanh lập tức trở nên an tĩnh lại.

Tuyết Cơ mím môi, hô hấp chậm lại bắt đầu đi ra phía ngoài. Trên boong tàu vẫn ướt đẫm nước, vì vậy mỗi một bước cô đều phải hết sức cẩn thận. Hiện tại tầm nhìn đã thu hẹp lại, cô chỉ cần cẩn thận một chút sẽ không bị phát hiện.

Sương mù rất dày, khiến cho chung quanh trở nên cực kỳ mờ mịt.

- Chúng ta đã vào được rồi, đã an toàn.

Kha Đa Lạp từ trên đài quan sát đi xuống, hắn đưa tay cởi bỏ quần áo trên người. Rầm… Hắn vươn hai tay vắt quần áo, muốn vắt bớt nước mưa đang ướt đẫm trên đó.

Ánh mắt Tuyết Cơ ngưng trọng, cô đang đứng ngay phía sau Kha Đa Lạp, cũng nhìn thấy vết thương hông hắn, trên đó hằn lên rõ ràng lớp hoa văn màu đỏ tươi.

Đại Tề quan tâm hỏi:

- Kha Đa Lạp, vết thương trên lưng ngươi có ổn không?

Kha Đa Lạp khoát tay, thở dài nói:

- Cũng may hiện tại không còn đau nữa.

Đại Tề gật đầu nói:

- Trở về tìm ma dược thử trị liệu một chút.

Kha Đa Lạp thở dài:

- Hy vọng có thể tìm được.

Bạn cần đăng nhập để bình luận