Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 1397: Mất Dấu



- Ngừng năm ngày.

Mậu Đạt lớn tiếng đáp lại.

- Ba chiếc thuyền này đều là của ngươi sao?

Khắc Âu Nô chỉ vào ba chiến thuyền lớn hỏi.

Mậu Đạt gật đầu:

- Đúng vậy, đều là của ta.

Khắc Âu Nô nhẩm tính một chút, rồi lớn tiếng nói:

- Ba chiếc thuyền tám mươi mét, ngừng năm ngày cần năm trăm viên tinh thạch ma thú cấp hai.

- Không đúng, thuyền của ta đều là năm mươi mét, giá cả này không đúng.

Mậu Đạt đen mặt nói.

- Ta nói là tám mươi mét, thì phải là tám mươi mét.

Khắc Âu Nô mặt không chút thay đổi nói.

Mậu Đạt la lớn:

- Ngươi cố ý lừa gạt ta!

- Ha hả… Đâu có.

Khắc Âu Nô cười lạnh vài tiếng, sau đó hắn xua tay nói:

- Hoặc là trả năm trăm viên tinh thạch ma thú cấp hai, hoặc là lập tức rời khỏi nơi này.

Vẻ mặt Mậu Đạt âm trầm đáng sợ.

- Đội trưởng, đừng so đo với hắn.

Kha Đa Lạp vội vàng khuyên.

Mậu Đạt nghiến răng nghiến lợi, thấp giọng thầm mắng:

- Đáng giận, người nơi này, tên nào cũng trắng trợn cướp đoạt, chẳng có lấy một người tử tế.

- Trước giờ nơi này vẫn như vậy.

Kha Đa Lạp bất đắc dĩ nói.

- Hừ!

Mậu Đạt hừ lạnh một tiếng, lấy ra một cái túi da thú, tính toán một chút, bên trong chỉ có bốn trăm tám mươi viên tinh thạch ma thú cấp hai.

Hắn lật tay vứt túi da thú trở lại thuyền lớn.

Khắc Âu Nô đưa tay tiếp được túi da thú, mở túi nhìn lướt qua những thứ bên trong, tay hắn cũng tính toán vài cái, lộ ra vẻ mặt bất mãn, nhưng cũng không nói thêm điều gì.

Vốn dĩ ba chiếc thuyền dài năm mươi mét ngừng ở cảng năm ngày, chỉ cần thu ba trăm viên tinh thạch ma thú cấp hai thôi, còn lại đều là của hắn, cho nên kiếm ít đi hai mươi viên cũng chẳng sao.

- Chỉ có thể đậu ở đây năm ngày, năm ngày sau nếu chưa rời đi phải nộp thêm phí.

Khắc Âu Nô bỏ lại một câu, rồi xoay người rời đi, tiếp tục đi về phía những chiếc thuyền khác vừa cập bờ.

Mậu Đạt thấp giọng tức giận mắng:

- Tên chết tiệt, ngươi đừng rơi vào tay ta...

Tuyết Cơ thu hết một màn này vào mắt, trong lòng không khỏi ngạc nhiên, hoá ra cập bờ cũng phải thu phí, hơn nữa giá cả còn rất đắt.

Mậu Đạt thở sâu, áp chế lửa giận trong lòng, quay đầu lại dặn dò:

- Chuyển hàng hoá lên, Kha Đa Lạp theo ta vào thành Tát Luận tìm người mua, những người khác ở lại trên thuyền, đừng để cho những tên trộm đui mù tới cướp hàng hóa.

Bến cảng vô cùng hỗn loạn, một ít thuyền lớn neo đậu ở đây, rất dễ dàng bị một vài tên đạo tặc để mắt đến, chỉ chờ thời cơ sẽ khoáng sạch.

- Được, đội trưởng cũng chú ý an toàn.

Đại Tề nhắc nhở.

- Ừm.

Mậu Đạt gật đầu.

Kha Đa Lạp trở về khoang thuyền, dùng một cái thùng gỗ đựng vài loại hàng hóa, chính là khoai lang khô và một ít bỏng các loại. Hắn đi theo phía sau Mậu Đạt cùng xuống thuyền, xuyên qua bến cảng đi vào trong thành.

Tuyết Cơ vội vàng đi theo, muốn nhìn một chút xem hai người kia muốn đi đâu.

Cô duy trì trạng thái ẩn thân, vì vậy dọc theo đường đi phải tránh né những người khác. Bách Biến Ma Nữ nhìn mỏi mắt, người ở đây thật sự nhiều lắm.

Đại đa số những người ở đây đều không có việc làm, có người vẻ mặt rất gian xảo, hiển nhiên đang cố kìm nén ác ý trong lòng.

- Nơi này quá rối loạn.

Tuyết Cơ nhỏ giọng nói thầm một câu.

Cô nhìn hai người Mậu Đạt và Kha Đa Lạp đang đi ở phía trước. Hai người bọn họ bảo vệ thùng gỗ trong lòng, cả người tản ra một loại khí tức người lạ chớ lại gần. Cô bước nhanh đi theo, nhưng thật sự nhiều người lắm, không chú ý một cái đã bị người khác đụng phải.

- Ai u, ta đụng vào cái gì đó?

Người phụ nữ té ngã trên đất kêu đau một tiếng.

- Ha? Ngươi tự mình ngã sấp xuống.

Bạn của người phụ nữ cười nhạo.

- Không phải, ta thật sự đụng vào người nào đó mà.

Người phụ nữ té ngã trên đất nghiêm mặt nói.

- Không có nha, vừa rồi trước mặt ngươi làm gì có ai.

Bạn của người nọ lộ vẻ hồ nghi nói.

- Không đúng...

Người phụ nữ đó há miệng thở dốc, nhìn chằm chằm vào người bạn kia với biểu cảm không tin. Nhưng cô ta cảm thấy giải thích cũng vô dụng vì vậy đành phải buồn bực ngậm miệng lại.

Bên kia, Bách Biến Ma Nữ bị đụng phải cũng vô cùng buồn bực, bởi vì cô đã lạc mất Mậu Đạt và Kha Đa Lạp rồi.

Tuyết Cơ buồn bực nói:

- Đáng giận, chỉ lỡ một chút thời gian mà mất dấu rồi?

Cô nhìn quanh bốn phía, toàn là đầu người, mỏi mắt nhìn cũng không thấy người.

Cô hơi do dự, nên trở về thuyền chờ, hay tiếp tục đi xung quanh nhìn?

……….

Đạp đạp đạp…

- Quá nhiều người.

Tuyết Cơ buồn bực đi về phía trước, cẩn thận tránh đi đám người, di chuyển về cuối ngã tư đường.

Nhưng dù đã cực kỳ cẩn thận, cô vẫn bị vài người đụng phải, mỗi lần như vậy đều làm cho những người đó không hiểu chuyện gì vừa xảy ra.

Sau đó không lâu, Bách Biến Ma Nữ thấy cổng của thành Tát Luận.

Hai tròng mắt Tuyết Cơ sáng lên, trong lòng tràn đầy chắc chắn:

- Khẳng định bọn họ đã đi vào bên trong.

Cô sải bước đi đến cổng thành, khi tới gần cô mới phát hiện cổng thành rất thấp, chỉ cao chừng năm mét. Nếu đem so sánh với thành Huyền Vũ, tựa như đem một bức tường đất mềm nhỏ so sánh với một bức tường thành cao vút vững chắc như sắt thép vậy.

Ngay cửa thành, bốn tên kỵ sĩ cầm trong tay trường mâu hắc thiết, đang duy trì trật tự vào thành

Trên người bọn kỵ sĩ mặc khôi giáp hắc thiết hơi mỏng, kiểu dáng giống nhau, thuộc loại khôi giáp chuyên biệt dành cho kỵ sĩ.

Tuyết Cơ dừng chân trước, cô đang do dự không biết nên đi vào hay không.

Cô nhíu mày lại, nhỏ giọng nói thầm:

- Ta mặc khôi giáp U Linh, chắc sẽ không bị phát hiện?

Bách Biến Ma Nữ chỉ do dự một hồi, cuối cùng vẫn lựa chọn vào thành, phải hoàn thành nhiệm vụ Mục Lương giao cho mới được.

Cô duy trì trạng thái ẩn thân, xen lẫn trong trong đám người đi tới cổng thành.

Kỵ sĩ thủ vệ cổng thành không phát hiện ra cô, cô đã thành công vào thành.

Bách Biến Ma Nữ thở dài một hơi. Sau khi vào thành, đập vào mắt cô là mảng lớn những phế tích, có rất nhiều thợ mộc và thợ xây đang tu sửa nhà cửa.

- Tan hoang hơn ta tưởng tượng.

Tuyết Cơ nhỏ giọng nói thầm.

Cô nhìn dưới chân, đường chính chỉ dùng những tảng đá bình thường tạo thành, gồ ghề chứ không được bằng phẳng, nhưng vẫn tốt hơn nhiều so với đường đất.

Cô do dự một chút rồi xoay người đi qua một con đường khác.

Con đường này nhỏ hơn đường hồi nãy rất nhiều, chỉ rộng chừng bốn mét, thuần tuý là đường đất, trông còn rách nát hơn con đường hồi nãy.

- Ừm, thành Huyền Vũ tốt hơn nhiều.

Tuyết Cơ nghiêm túc gật đầu.

Cô xoay người trở lại con đường chính, nhìn những phòng ốc đang được tu sửa, tìm kiếm thân ảnh Mậu Đạt và Kha Đa Lạp. Bách Biến Ma Nữ cau mày, rốt cuộc bọn họ đã đi đâu?

Đạp đạp đạp...

Cô ngừng chân một chút, nhìn khu vực trước mặt đang có rất nhiều người vây quanh, dường như họ còn thảo luận chuyện gì đó.

- Có chuyện gì nhỉ?

Tuyết Cơ cảm thấy tò mò, vội vàng đi lên phía trước.

Đi đến gần, mới phát hiện ra trên một nhà cạnh đó có dán một thông báo da thú, người chung quanh đang thảo luận nội dung trên thông báo.

Bách Biến Ma Nữ đi lên phía trước, chữ viết trên bản thông báo giống hệt đại lục bên kia.

Bạn cần đăng nhập để bình luận