Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 2041: Vưu Phi Nhi Thứ Hai



Mục Lương ôn hòa nói:

- Ừm, khi nào các tòa Vệ Thành mở cửa đón khách thì đơn đặt hàng sẽ nhiều hơn.

- Nhanh thôi, chỉ còn hơn nửa tháng nữa.

Đôi mắt đỏ rực của Hồ Tiên lóe sáng.

Nguyệt Phi Nhan đột nhiên hỏi:

- Hi Bối Kỳ vẫn chưa trở về à?

- Cô ấy đang trên đường trở về, hai ngày nữa sẽ đến nơi.

Mục Lương thuận miệng lên tiếng.

- Vậy tốt quá rồi!

Nghe vậy, đôi mắt đẹp của Nguyệt Phi Nhan sáng lên.

- Ngươi lại muốn lười biếng à?

Nguyệt Thấm Lan nhìn về phía con gái.

Nguyệt Phi Nhan giải thích:

- Không có chuyện đó đâu, chỉ là huấn luyện một mình rất buồn chán, có Hi Bối Kỳ thì vui hơn nhiều.

- Thật sao?

Trong mắt Nguyệt Thấm Lan lộ vẻ hồ nghi.

- Mẹ, ta là con gái ngươi đó, ngươi phải tin tưởng ta chứ!

Nguyệt Phi Nhan hét lên.

- Được rồi, ta tin.

Khóe môi của Nguyệt Thấm Lan cong lên, nhìn chằm chằm con gái không nháy mắt một cái.

-...

Khuôn mặt của Nguyệt Phi Nhan ửng đỏ, ánh mắt né tránh.

- A, có người chột dạ kìa.

Nguyệt Thấm Lan cười khẽ hai tiếng.

- Không có!

Nguyệt Phi Nhan lí nhí phản bác, vùi đầu ăn cơm.

- Được rồi, đừng trêu chọc cô ấy nữa.

Mục Lương dở khóc dở cười.

- Nhưng như vậy rất thú vị.

Nguyệt Thấm Lan nhìn sang anh, chớp chớp đôi mắt màu xanh nước biển.

………..

Trong thư phòng, Mục Lương ăn no trở về, mở ra văn kiện mà Cục Quản Lý đưa tới, anh cầm bút lên, viết trên giấy.

- Cọt kẹt ~

Cửa thư phòng nhẹ nhàng bị đẩy ra, Tiểu Mật đưa tới trà nóng, nhẹ nhàng đặt ở trong tay Mục Lương.

Anh nhìn ly trà nóng, nhớ ra cái gì đó:

- Đã vài ngày Vưu Phi Nhi không tới nhà ăn dùng bữa với mọi người rồi?

Tiểu Mật suy nghĩ một chút, mềm nhẹ trả lời:

- Tám ngày.

- Vẫn ở mãi trong Phòng Nghiên Cứu à?

Mục Lương nhíu mày.

Đoạn thời gian này, anh có chút vội vàng, đã quên mất cuộc sống của Vưu Phi Nhi.

- Ngoại trừ tắm rửa thì cô ấy vẫn luôn ở trong Phòng Nghiên Cứu để nghiên cứu.

Tiểu Mật thành thật trả lời.

- Ta đi xem cô ấy.

Cơ thể của Mục Lương lóe lên rồi biến mất tại chỗ.

Tiểu Mật sửng sốt một chút, sau đó bình tĩnh rời đi thư phòng, ngoan ngoãn canh giữ ở ngoài cửa.

Bên kia, Mục Lương xuất hiện ở bên trong Thiên Điện Phòng Nghiên Cứu, liếc mắt một cái đã thấy Vưu Phi Nhi và Y Xà đứng túm tụm lại một chỗ.

Hai người đang nhìn chằm chằm vào một bình đựng lưu ly, bên trong chứa chất lỏng sềnh sệch.

Mục Lương yên lặng tới gần, không để hai người nhận thấy được.

Vưu Phi Nhi cắn môi dưới, khẩn trương nói:

- Lần này, không biết có thể thành công hay không?

- Hy vọng là thành công, chúng ta đã thử vài chục lần rồi.

Y Xà thở dài nói.

Cô vẫn luôn ở trong Phòng Nghiên Cứu, có thể nói là một Vưu Phi Nhi thứ hai, cả hai đều say mê nghiên cứu đến quên cả ăn uống.

Lần này, thứ mà hai người là bí dược cường hóa cơ thể cấp 7, đã thất bại vài chục lần rồi.

- Ục ục ục ~

Chất lỏng trong bình lưu ly sôi trào, nhưng bởi vì quá đặc sệt cho nên chỉ có mặt trên sủi bong bóng.

Y Xà nói một cách không xác định:

- Vưu Phi Nhi, thứ này nhìn không giống như có thể cường hóa cơ thể, ta cảm thấy nó giống thuốc độc hơn, chẳng lẽ lại thất bại nữa sao?

- Ta nếm một chút thì biết thôi.

Vưu Phi Nhi dùng muỗng lưu ly múc một chút chất lỏng sềnh sệch, thổi nguội rồi mới đưa vào trong miệng.

- Ực ực ~

Yết hầu của cô nhấp nhô, phát hiện thứ chất lỏng màu đen này rất dính, nuốt xuống họng rất khó.

- Hu hu ~~~

Đôi mắt vàng kim của Vưu Phi Nhi trừng lớn, nói với giọng điệu mơ hồ, không rõ ràng:

- Cho ta... Ai.

- Ai?

Y Xà không hiểu.

- Ý của cô ấy là muốn uống nước.

Mục Lương thình lình toát ra một câu.

- A!

Cơ thể của Y Xà run lên, hiển nhiên là bị giật mình bởi sự xuất hiện đột nhiên của Mục Lương.

Vưu Phi Nhi cũng sợ hết hồn, đôi mắt màu vàng óng trừng lớn, nhìn chằm chằm anh không nháy mắt một cái.

- Lần sau, đừng lại uống lung tung nữa.

Mục Lương giơ tay lên ngưng tụ một quả cầu nước nho nhỏ rồi đưa tới bên miệng cô gái cột tóc hai chùm.

- Ực ực ực ~

Vưu Phi Nhi vội vã há miệng uống nuốt, lúc này thì chất lỏng màu đen trong cổ họng mới trôi xuống bụng, hương vị cay đắng của nó khiến hai hàng chân mày của cô phải nhíu lại.

- Thật là đắng quá đi.

Cô cố nén cảm giác muốn ói.

Mục Lương ôn hòa hỏi:

- Còn muốn uống nước nữa không?

- Không cần đâu, ta đã uống no rồi.

Vưu Phi Nhi vội vàng lắc đầu.

Mục Lương vỗ sau lưng cô gái tóc vàng, nhẹ giọng hỏi:

- Ăn bí dược kia, hiện tại ngươi cảm giác thế nào rồi?

- Chờ ta một chút.

Vưu Phi Nhi nhắm mắt tỉ mỉ cảm nhận sự biến hóa của cơ thể, cuối cùng mở mắt bất đắc dĩ nói:

- Không độc, thứ này vô hại nhưng lại không có tác dụng gì cả, chỉ có vị đắng và khó nuốt thôi.

- Vậy nghĩa là thất bại rồi.

Y Xà ũ rũ cúi đầu.

Cả hai đã thí nghiệm liên tục bảy, tám ngày, tuy đã quen với việc thất bại nhưng mà vẫn khó nén nổi sự thất vọng!

- Thôi thôi, tối nay chúng ta lại thử biện pháp khác.

Vưu Phi Nhi thở dài một tiếng.

Mục Lương kéo qua một chiếc ghế cao chân rồi ngồi xuống, bình tĩnh hỏi:

- Các ngươi đã vài ngày không nghỉ ngơi rồi phải không?

- Mỗi ngày ta đều có nghỉ ngơi nha.

Vưu Phi Nhi nhớ tới lời dặn trước đó của Mục Lương, chột dạ cúi đầu đáp.

Anh lại hỏi:

- Một ngày ngủ mấy giờ?

- Không biết, ta không có tính.

Hàng mi nhỏ dài của Vưu Phi Nhi run lên.

Mục Lương nghe vậy nhìn về phía Y Xà:

- Các ngươi ngủ bao nhiêu tiếng?

- Ba tiếng.

Trong lòng Y Xà căng thẳng, không hề nghĩ ngợi mà thành thật trả lời.

Anh giơ tay gõ nhẹ vào đầu Vưu Phi Nhi, nghiêm túc nói:

- Được rồi, các ngươi nghỉ ngơi đủ hai ngày rồi mới được làm thực nghiệm.

- Phải nghỉ ngơi tận hai ngày sao?

Vưu Phi Nhi ngẩng đầu lên, vươn tay xoa xoa phần đầu bị anh gõ, nhưng cô lại không dám nhìn thẳng vào đối phương.

- Thế nào, cảm thấy hai ngày quá ngắn à?

Mục Lương tức giận hỏi.

- Hai ngày là được rồi, ta sẽ nghỉ ngơi hai ngày.

Vưu Phi Nhi vội vàng nói.

Mục Lương thở dài, nhức đầu nói:

- Mỗi lần ngươi đều coi lời nói của ta là gió thoảng bên tai.

Anh sắp quên mất đây là lần thứ mấy căn dặn cô gái tóc vàng phải chú ý nghỉ ngơi, mỗi lần nói xong chỉ vài ngày sau lại thấy cô vùi đầu vào nghiên cứu, quên sạch những lời anh nói.

- Không có, ta chỉ quên mất thôi.....

Vưu Phi Nhi ngượng ngùng cúi đầu.

Mục Lương giơ tay lên, nhẹ nhàng bắn vào trán của cô gái cột tóc hai chùm:

- Thôi thôi, sau này ta sẽ bảo nhóm của Tiểu Lan tới giám sát các ngươi nghỉ ngơi mỗi ngày.

- Không cần phiền toái như vậy đâu.

Vưu Phi Nhi vươn tay che trán, lỗ tai lại đỏ bừng.

- Cứ quyết định như vậy đi.

Mục Lương đã hạ quyết tâm.

-... Vậy được rồi.

Cô nhìn anh với ánh mắt u oán, vậy là sau này cô không thể lén lút làm thí nghiệm mỗi tối rồi.

Mục Lương nhìn thoáng qua hai cô gái, ra lệnh:

- Hiện tại, cả hai dọn dẹp một chút rồi nghỉ ngơi đi.

Bạn cần đăng nhập để bình luận