Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 1670: Thực Ra Thì Ta Không Quay Về Cũng Không Sao, Cha Nói Ta Có Thể Ở Lại Nơi Này

Mục Lương suy nghĩ một chút, giọng nói ôn hòa:

- Đến Vương quốc Tây Hoa đi, Tề Nhĩ Nạp có hợp tác giao dịch với chúng ta, vừa đúng lúc qua đó xây dựng chi nhánh của Mỹ Thực Lâu, vấn đề an toàn không lớn.

- Ừm, ta cũng nghĩ như vậy.

Nguyệt Thấm Lan chậm rãi gật đầu.

Mục Lương tiếp tục nói:

- Để cho Bối Vi Nhân dẫn theo Thái Khả Khả đi cùng, Tiểu Thành tạm thời cứ để cho Hồ Tiên trông coi.

Kỹ năng kinh doanh của Bối Vi Nhân chỉ đứng sau Hồ Tiên, nên việc đến vương quốc Tây Hoa khai thác thị trường là rất thích hợp.

Thái Khả Khả đã đột phá đến cấp bảy, thực lực rất cường hãn, gặp phải nguy hiểm cũng có thể biến thành người rồng, dẫn theo Bối Vi Nhân thoát khỏi cũng không thành vấn đề.

- Ừm, ta đi sắp xếp.

Nguyệt Thấm Lan chậm rãi gật đầu.

- Đợi đã, để cho Ny Cát Sa cũng đi chung luôn đi.

Mục Lương bình tĩnh đáp.

Năng lực Giác tỉnh của cô gái tóc xanh rất đặc biệt, theo Bối Vi Nhân đến vương quốc Tây Hoa, có thể giải quyết được rất nhiều chuyện không thể thấy được ánh sáng, giống như là tìm hiểu bí mật thương nghiệp vân vân, còn có thể thay cô ấy quét sạch cản trở việc khai thác thị trường.

- Cô ấy sẽ rất buồn bực.

Khóe môi của Nguyệt Thấm Lan hơi giương lên.

- Cuối cùng cũng phải có người đi.

Mục Lương cười khổ một tiếng.

- Yên tâm, việc nào nặng việc nào nhẹ trong lòng cô ấy biết rõ.

Nguyệt Thấm Lan ưu nhã nói.

- Ừm, thời gian chuẩn bị là ba ngày, có đủ không?

Mục Lương hỏi.

- Đủ rồi.

Nguyệt Thấm Lan gật đầu.

Trong vòng ba ngày này, cô muốn đi chọn người trước, ví dụ như người có năng lực kinh doanh cửa hàng, đầu biết, nhân viên công tác biết chữ, vân vân.

Muốn khai thác thị trường mới, thì những kỹ thuật ngành nghề này đều phải mang qua đó, còn về những nhân viên công tác không quan trọng, có thể đến vương quốc Tây Hoa rồi chiêu mộ sau.

Mục Lương tin tưởng nói:

- Ừm, đi chuẩn bị đi.

Lời nói của anh chợt dừng lại, giọng nói trong trẻo:

- À đúng rồi, mang tin tức truyền ra ngoài, mười lăm ngày sau, thành Huyền Vũ rời khỏi thành Tát Luận.

Đôi mắt xinh đẹp của Nguyệt Thấm Lan hiện lên tia sáng, ưu nhã nói:

- Ta biết rồi.

Cô đã dự liệu đến, truyền tin tức này ra ngoài, vương quốc Hải Đinh và những quý tộc kia cũng nên thở phào rồi.

Sự tồn tại của thành Huyền Vũ, giống như một khối đá lớn đè lên trên người bọn họ, hơi không cẩn thận thì liền không thở nổi, cô quan tâm nói:

- Ngươi chú ý nghỉ ngơi, cần Tiểu Lan mang chút đồ ăn qua đây không?

- Không cần, ta ăn Quả Tinh Thần rồi, không đói.

Mục Lương ôn hòa nói.

- Vậy thì tốt rồi.

Nguyệt Thấm Lan yên tâm lại.

Sau khi cô rời khỏi, Mục Lương tiếp tục chế tạo khôi giáp Bóng Tối mới, chuẩn bị xây dựng một đội ngũ đặc biệt, giống như đội ám sát chiến thuật bóng tối.

- Gọi là bộ đội đặc chủng Bóng Tối thì thế nào?

Mục Lương giơ tay lên xoa xoa cằm, nghĩ đến Bộ đội đặc chủng Bóng Tối cần chiêu mộ ai.

Hắn lại nhanh chóng quên mất vấn đề này, vô cùng chuyên tâm chế tạo khôi giáp Bóng Tối.

Thành Huyền Vũ có Nguyệt Thấm Lan coi chừng, Phố Buôn Ván và Tiểu Thành có Hồ Tiên trông nom, anh mới có thể một lòng nhào vào chế tạo khôi giáp Bóng Tối.

Anh không bị phân tâm, nhưng lại khổ Bạch Sương và Tố Cẩm ở trong Cung điện, hai người này mấy ngày nay đều ngóng trông Mục Lương xuất hiện, nhưng lại thất vọng liên tiếp.

Bạch Sương đi ra khỏi Thiên Điện, ánh mắt cô nhìn về phía phòng làm việc, nhìn thấy Nguyệt Thấm Lan đi ra, vội vàng đi về phía trước.

- Chị Thấm Lan~~~

Cô ngọt ngào hô lên một tiếng.

Nguyệt Thấm Lan cảnh giác, cơ thể hơi run lên, da gà da vịt đều muốn dựng đứng lên. Biểu cảm của cô lại rất tự nhiên, ưu nhã hỏi:

- Bạch Sương, có chuyện gì sao?

- Mục Lương vẫn chưa làm việc xong sao?

Bạch Sương chớp chớp đôi mắt màu tím vàng xinh đẹp.

- Vẫn chưa.

Nguyệt Thấm Lan mỉm cười nói.

Đáy mắt Bạch Sương hiện lên một tia lạc lõng, lại giống như thuận miệng hỏi:

- Lúc nào mới có thể làm xong chứ?

- Nếu như không bị người khác quấy rầy, thì ngày mai có thể làm xong rồi.

Nguyệt Thấm Lan mở to đôi mắt, nói mò.

- Là như thế sao, ta biết rồi.

Đôi mắt xinh đẹp của Bạch Sương sáng lên.

Giọng của Nguyệt Thấm Lan nhẹ nhàng nói:

- Đúng rồi, nửa tháng sau, thành Huyền Vũ sẽ rời khỏi thành Tát Luận.

- Nhanh như thế sao?

Đôi mắt vui mừng của Bạch Sương biến mất không còn.

- Cũng không tính là nhanh, so với trước đây, thành Huyền Vũ đã dừng tại thành Tát Luận rất lâu rồi.

Nguyệt Thấm Lan lạnh nhạt nói.

Sắc mặt Bạch Sương thất lạc, thấp giọng hỏi:

- Vậy thì sau khi thành Huyền Vũ rời khỏi thành Tát Luận, sẽ phải đi chỗ nào?

- Còn chưa quyết định, nhưng rời khỏi là chắc chắn.

Nguyệt Thấm Lan xinh đẹp nói.

- Ta biết rồi...

Khóe miệng của Bạch Sương từ từ hướng xuống.

Nguyệt Thấm Lan ưu nhã nói:

- Bạch Sương, đến lúc đó em cũng nên quay về rồi, nhân lúc khoảng thời gian trước rời khỏi này, có thể chơi thêm nhiều hơn.

-....

Bạch Sương trầm mặc xuống, nhớ lại những lời nói của cha mình, nhỏ giọng nói:

- Thực ra thì ta không quay về cũng không sao, cha nói ta có thể ở lại nơi này.

Đôi mắt xinh đẹp của Nguyệt Thấm Lan híp lại, Bạch Sương muốn luôn ở lại thành Huyền Vũ, quốc vương Hải Đinh là muốn làm gì? Cô giả bộ không nghe thấy, mở miệng hỏi:

- Ngươi vừa mới nói cái gì?

- Không có gì.

Bạch Sương đã vội vàng lắc đầu, khuôn mặt đang cười có chút đỏ ửng.

- Ừm, ta còn có chuyện phải làm.

Nguyệt Thấm Lan cắn răng, xoay người đi ra ngoài, trong lòng lại đang nghĩ làm sao để đưa Bạch Sương về thành Tát Luận, nhỏ giọng thì thầm:

- Bên cạnh Mục Lương có quá nhiều phụ nữ rồi, không thể nhiều thêm nữa...

Sau khi Nguyệt Thấm Lan rời khỏi, Bạch Sương ở giữa sảnh đứng ngây ngôc thêm vài phút đồng hồ.

Cửa phòng bếp, Tiểu Tử đang cùng với Thanh Vụ nhỏ tiếng nói chuyện với nhau.

Tiểu Tử nghiêng đầu qua hỏi:

- Tiểu thư Bạch Sương làm sao thế?

- Không biết nữa, nhìn dáng vẻ trông rất không vui.

Thanh Vụ nhỏ tiếng nói.

Ngọn lửa bát quái ở trong lòng nàng cháy hừng hực lên, nhỏ giọng đề nghị:

- Hay ngươi qua đó hỏi thử đi.

- Ta không đi đâu.

Tiểu Tử không chút suy nghĩ mà lắc đầu từ chối.

- Được thôi.

Ánh mắt Thanh Vụ lộ vẻ nuối tiếc.

- Không cần đoán lung tung nữa, biết nhiều quá không tốt.

Tiểu Tử ngây thơ nói.

- Cũng đúng, sẽ bị diệt khẩu.

Thanh Vụ nghiêm túc phụ họa nói mò.

Hai người nhìn nhau, không hẹn mà cùng quay về trong phòng bếp, tiếp tục chuẩn bị cơm trưa.

…………

Thành Tát Luận, trên một khoảng đất trống gần cổng số hai Tiểu Thành. Người của Hắc Sa tụ tập ở chỗ này, bầu không khí nghiêm túc lập mưu với kế hoạch lừa bán.

- Lão đại, mưu kế bắt Hải Yêu của thành Huyền Vũ, mạo hiểm quá lớn rồi.

Khuôn mặt nghiêm túc của Long Trà nói.

Hắn là lão nhị của tổ chức Hắc Sa, địa vị gần tương đương với người đàn ông đầu trọc, là một Ma pháp sư hệ nước cấp bảy, thực lực ở trong tổ chức cũng là đứng thứ hai, gần bằng lão đại.

- Lão nhị, lá gan của ngươi quá nhỏ rồi đó.

Sắc mặt Sa Liệt bình tĩnh nói.

Nếu như Duy Lệ Á ở chỗ này, là có thể nhận ra hắn chính là người đàn ông đầu trọc mấy hôm trước đã đe dọa cô, lão đại của Hắc Sa.

- Chính là, động tác của chúng ta cần thận một chút, bắt một người từ trong thành Huyền Vũ cũng không phải là chuyện khó.

Lão tam của Hắc Sa lên tiếng.
Bạn cần đăng nhập để bình luận