Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 1997: Rời Đi



Thánh Phong căm tức nhìn Mục Lương, khí tức Chí Tôn hướng vọt về phía đối phương.

Đáy mắt của Mục Lương lóe lên một tia sáng lạnh lẽo, hai mắt hơi đông lại, khí tức Chí Tôn lập tức tiêu tan không còn một mống.

- Cái gì!

Thánh Phong trừng to hai mắt.

- Ngươi rất phách lối.

Mục Lương ngưng mắt nhìn lão ta, khí thế kinh khủng khuếch tán ra, giống như một ngọn núi cao vạn trượng đè ở trên người Thánh Phong.

Không gian xung quanh đều đọng lại, không khí trở nên vặn vẹo.

- Phốc ~~~

Thánh Phong hộc máu, sắc mặt trắng bệch quỳ rạp trên mặt đất, toàn bộ khí tức trở nên uể oải.

Cơ thể của lão ta run rẩy, một câu cũng không nói được, lúc này lão ta cảm thấy hô hấp khó khăn, có thể sẽ chết vì hít thở không thông bất cứ lúc nào.

Đám người Bố Đề Tây đều sợ choáng váng, ngay cả cường giả Chí Tôn đều không thể chịu đựng được khí thế mà đối phương phát ra, ngược lại còn bị trọng thương.

- Không được đánh nhau ở bên trong Thánh Thành.

Bố Đề Tây run rẩy nói.

- Khi lão ta muốn ra tay với ta thì tại sao ngươi lại không nói điều này?

Mục Lương hờ hững hỏi.

- Cái đó…. Ta không kịp nhắc nhở.

Bố Đề Tây lúng túng và sợ sệt nói.

Trong mắt Mục Lương lộ sát ý, nói:

- Ít nói nhảm, tất cả cút cho ta.

Bố Đề Tây cắn răng hô:

- Các hạ đừng quá phách lối.

Lão muốn cổ động mọi người cùng nhau đối phó Mục Lương, có như vậy mới biết được làm cách nào để rời đi nơi này.

- Muốn chết phải không?

Mục Lương lạnh lùng cười một tiếng, khí thế kinh khủng bao phủ đám người chuẩn bị gây chuyện.

- Ông ~~~

Mặt đất dưới chân những người kia lập tức sụp xuống gần một mét.

Lạch cạch...

Tiếng đầu gối chạm vào mặt đất vang lên, không ai ở trước mặt Mục Lương có thể đứng vững.

Hi Đức Vưu Kỳ âm thầm hít khí lạnh, Mục Lương còn lợi hại hơn những gì mà hắn tưởng tượng.

Hi Sắt và chị gái liếc nhau, đôi mắt cả hai đều tỏa sáng.

- Còn không cút thì ở lại chịu chết đi.

Mục Lương hờ hững nói.

Tiếng nói vừa dứt, khí thế kinh khủng tiêu tan, ngọn núi lớn đè ép trên người đột nhiên biến mất.

Thánh Phong lảo đảo đứng dậy, hắn còn chưa kịp mừng rỡ vì sống sót sau tai nạn thì đã lập tức xoay người nghiêng ngả rời đi, không dám nhìn thẳng vào Mục Lương.

Bố Đề Tây và những người khác đều giống như vậy, lúc tới hùng hùng hổ hổ, lúc rời đi thì chật vật vô cùng.

- Thật là lợi hại.

Đôi môi hồng của Vân Vân khẽ nhếch, nhìn về phía Mục Lương với ánh mắt sùng bái.

Hi Đức Vưu Kỳ thấy vậy thì chân mày co giật một cái, không biết tại sao lão có một loại dự cảm xấu.

- Được rồi, mọi người thu dọn một chút, chúng ta chuẩn bị xuất phát.

Mục Lương quay đầu lại nói.

- Vâng.

Vân Vân và đám người Hi Sắt vội vã lên tiếng.

Nửa giờ sau, đồ đạc nên mang đi đã được Mục Lương thu vào bên trong không gian tùy thân.

Mục Lương quay đầu dặn dò:

- Ly Nguyệt, ngươi đi gọi Tân Tây đến đây đi.

- Không cần, ta đã tới rồi.

Tân Tây xách theo một cái túi da thú nhỏ cất bước đi tới trước cửa nhà gỗ.

- Các hạ tới rất là đúng lúc.

Mục Lương mỉm cười nói.

Tân Tây ôn hoà cười, hỏi:

- Bây giờ chuẩn bị xuất phát à?

- Ừm, nếu không quên thứ gì thì hiện tại có thể rời đi.

Mục Lương gật đầu một cái.

- Còn gì nữa không?

Anh nhìn về phía Hi Sắt và những người khác.

- Không có, ta chỉ còn lại một căn nhà gỗ thôi.

Hi Sắt lắc đầu.

Hi Đức Vưu Kỳ nói với giọng khàn khàn:

- Chúng ta cũng không có.

Mục Lương chậm rãi gật đầu, giơ tay ngưng tụ ra một tấm bia lưu ly, mặt trên có khắc vài câu.

- Nếu ai muốn rời đi nơi này thì hãy chuẩn bị tinh thạch ma thú hoặc vật phẩm có giá trị...

Hi Bối Kỳ đọc to mấy chữ ở trên bia, nhưng còn chưa kịp xem xong thì đã bị Mục Lương kêu gọi.

Mục Lương không tin người nơi này hoàn toàn mất liên lạc với bên ngoài, ra không được không có nghĩa là không liên lạc được với thế giới bên ngoài.

Anh ngưng tụ ra đĩa bay lưu ly để mọi người bước lên, sau đó khống chế trọng lực nâng đĩa bay lên khỏi mặt đất, bay ra khỏi Thánh Thành.

Hi Phù Ni đứng sát bên cạnh em gái, đôi mắt đẹp nhìn Thánh Thành bên dưới, trong lòng nghĩ ngợi về cuộc sống mới tại thành Huyền Vũ.

Người ở bên trong Thánh Thành đều ngước nhìn đoàn người bay trên cao, trong lòng có sự hồ nghi và ước ao.

Vân Vân nhìn lại Thánh Thành ở sau lưng, cảm khái một câu:

- Lần này rời đi, sau này chúng ta sẽ không bao giờ trở về đây nữa.

- Đúng vậy.

Hi Sắt nhận đồng gật đầu.

Ánh mắt của Hi Đức Vưu Kỳ lấp lóe, tâm đã bay ra khỏi hải đảo, phân nửa đi thành Huyền Vũ, phân nửa đi thành Dạ Nguyệt.

Lão nhớ gia tộc Dạ Nguyệt, đợi khi nào nào đến thành Huyền Vũ thì sẽ lập tức trở về thành Dạ Nguyệt.

Không bao lâu, đoàn người đi đến chỗ sườn núi.

- Lại phải leo núi nữa rồi.

Hi Bối Kỳ nói thầm một câu.

- Không cần.

Mục Lương nói với thần sắc nhàn nhạt.

Anh vung tay lên, ngọn núi trước mặt lõm xuống tạo thành một đường hầm có đường kính năm mét, xuyên qua toàn bộ quần sơn.

Mục Lương và những người khác bay qua đường hầm, đi thẳng tới bên ngoài hải đảo.

- Vù vù vù ~~~

Tốc độ của đĩa bay lưu ly vẫn không hề thuyên giảm, bay thẳng về phía vùng biển sôi trào.

- A, cẩn thận!

Hi Sắt hét lên một tiếng.

- Bình tĩnh nào.

Hi Đức Vưu Kỳ nói với vẻ mặt không chút thay đổi.

Ngay sau đó, sóng biển tới gần đĩa bay lưu ly đều bị ngưng kết thành băng, không một giọt nước nào có thể đến gần mọi người.

-...

Hi Sắt và những người khác trợn mắt há hốc mồm.

Khi mọi người còn chưa kịp hoàn hồn thì đĩa bay lưu ly đã chở bọn họ đâm đầu vào trong sương mù.

- Ông ~~~

Mục Lương hơi chuyển động suy nghĩ, thi triển năng lực Lỗ Đen Trọng Lực và Cắn Nuốt Không Gian để vặn vẹo không gian xung quanh, phá vỡ tường rào không gian, thuận lợi rời đi mảnh hải vực quỷ dị này.

- Vù vù vù ~~~

Tốc độ của đĩa bay lưu ly không giảm, nửa giờ sau mới dần dần chậm lại.

- Chúng ta… Đã rời đi rồi à?

Hi Sắt hỏi một cách không xác định.

- Ừ, rời đi rồi.

Mục Lương đáp với sắc mặt lạnh nhạt, lấy ra phi thuyền vận chuyển.

Hi Đức Vưu Kỳ kinh ngạc hỏi:

- Đây là cái gì?

Mục Lương thuận miệng giải thích:

- Phi thuyền vận chuyển, linh khí phi hành.

- Lão tổ, linh khí này do Mục Lương thiết kế đấy.

Hi Bối Kỳ đắc ý nói.

- Cái gì?

Đôi mắt màu vàng óng của Hi Đức Vưu Kỳ trừng lớn.

Hi Bối Kỳ lại ném ra một quả bom khác:

- Mục Lương là Linh khí sư Cao cấp.

-!!

Lão há to miệng.

- Ta cũng có linh khí cao cấp, Mục Lương tặng cho ta.

Hi Bối Kỳ cười tươi như hoa nói.

-... Được rồi, ngươi câm miệng đi.

Hi Đức Vưu Kỳ giơ tay đỡ trán, trong lòng an ủi bản thân, không hâm mộ, lão không hâm mộ một chút nào hết.

- Hì hì ~~~

Hi Bối Kỳ cười vui vẻ lộ ra hai cái răng nanh đáng yêu.

- Mọi người vào đi.

Mục Lương tùy ý nói.

Bạn cần đăng nhập để bình luận