Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 1679: Càng Ngày Càng Gấp Gáp



Ấm nấu nước là tác phẩm của Lê Nhã, được làm bằng tài liệu hung thú thuộc tính Hỏa, ba phút là có thể được một bình nước sôi, toàn bộ quá trình không có lửa xuất hiện, đây là một sản phẩm cần thiết cho gia đình hay đi du lịch.

Mục Lương vẫn luôn cổ vũ Già Lạc và chị em Lê Nhã đi sáng tạo Linh khí, chỉ cần họ nghĩ những thứ mình làm ra có ích thì có thể nghiên cứu và chế tạo, nếu thành công thì sẽ có khen thưởng tương xứng.

Mục Lương bình thản nói:

- Giá của ấm nấu nước hơi cao, bán một trăm năm mươi ngàn thôi.

- Được.

Hồ Tiên gật đầu ghi chép lại.

Linh khí trung cấp không hiếm bằng linh khí cao cấp, chúng có thể bán được với số lượng lớn, thương nhân và quý tộc bình thường đều có thể mua được.

Ánh mắt của Mục Lương tiếp tục dời xuống các hàng tiếp theo, đọc nhanh như gió.

Anh đảo mắt một vòng, nghiêng đầu nghi ngờ hỏi:

- Ma dược màu hồng là cái gì?

Khóe môi của Hồ Tiên Vưu cong lên, cô chớp chớp đôi mắt màu đỏ, vũ mị nói:

- Chính là ma dược đại bổ màu hồng mà ngươi ăn, loại ma dược mà Vưu Phi Nhi đưa cho ngươi làm quà tặng lễ tình nhân đấy.

- Ách...

Khóe mắt của Mục Lương co rụt.

Anh nghẹn họng một lúc, sau đó dở khóc dở cười nói:

- Loại ma dược này cũng lấy ra bán sao?

- Đương nhiên, ngươi không biết trước kia có bao nhiêu người tới Trân Bảo Lâu tìm loại ma dược này đâu.

Hồ Tiên trợn trắng mắt.

Cô nhún vai, tiếc nuối nói:

- Đáng tiếc trước đó không có, bỏ lỡ rất nhiều tinh thạch.

-...Tốt thôi.

Mục Lương co giật khóe miệng, nghe cô gái đuôi hồ ly nói anh mới biết rất nhiều người cần thứ này.

- Yên tâm, tuyệt đối sẽ bán rất chạy.

Hồ Tiên cười quyến rũ nói.

Mục Lương nhìn định giá của ma dược, chậm rãi gật đầu nói:

- Một viên bốn trăm đồng, cái giá này rất hợp lý.

Bốn trăm đồng Huyền Vũ tương đương với hai viên tinh thạch ma thú cấp 3.

Anh tiếp tục nhìn xuống, ma dược mới đưa ra thị trường còn có hai loại khác, một loại là trị liệu mất ngủ, loại còn lại là trị liệu đau đầu, đồng giá hai trăm đồng.

Sau đó là đồ sứ mới nung, có bộ ấm chén, bộ đồ ăn, đồ dùng trang trí… Tất cả đều được giới quý tộc ưa thích.

Sau đồ sứ là nước hoa, có mười hai loại nước hoa mới, một nửa trong đó là nước hoa cấp cao, hơn nữa được bán với số lượng có hạn.

Trừ cái đó ra còn có quần áo, rượu, đồ ăn vặt, vật dụng trên giường và những thứ khác.

Mục Lương lật xem từng tờ một và sửa đổi giá của một số loại hàng hóa.

- Cứ như vậy đi.

Anh đóng văn kiện lại rồi đưa trả cho Hồ Tiên.

Cô thu văn kiện lại, hỏi:

- Hai ngày nữa phim mới sẽ công chiếu, ngươi có muốn đến xem không?

- Còn nhanh hơn trong tưởng tượng của ta nữa.

Mục Lương kinh ngạc nói.

Hồ Tiên quyến rũ nói:

- Thấm Di và Tuyết Cơ đều rất thích quay phim điện ảnh, cho nên mấy ngày nay các cô ấy làm việc rất liều mạng, cả hai muốn bộ phim mới được ra mắt nhanh chóng.

Mục Lương chậm rãi gật đầu, ôn hòa nói:

- Cho họ nghỉ phép vài ngày đi.

Hồ Tiên nhún vai, thanh thúy nói:

- Không cần đâu, các cô ấy cầm kịch bản mới và đi chọn diễn viên rồi, chuẩn bị đồng thời quay thêm hai bộ phim nữa.

Mục Lương sửng sốt, kinh ngạc nói:

- Các cô ấy không mệt mỏi sao?

- Mệt thì đúng là mệt, nhưng lại rất vui vẻ.

Hồ Tiên cảm thán một câu.

- Phim mới là về chủ đề gì?

Mục Lương hỏi.

Hồ Tiên thanh thúy nói:

- Tìm Kiếm Màu Xanh và Bình Đẳng.

Tìm Kiếm Màu Xanh là kịch bản do Mục Lương viết, bối cảnh vẫn là đại lục cũ, nội dung là về nam chính và nữ chính đi tìm kiếm nguyên nhân khiến đại lục biến dị.

Bình Đẳng cũng là kịch bản của Mục Lương, câu chuyện này lấy bối cảnh ở đại lục mới, nhân vật chính là người thú, kể về câu chuyện nàng bị đối xử bất bình đẳng, bị bắt nạt và bị bán làm nô lệ.

Mục Lương nhớ lại nội dung hai bộ kịch bản, cảm thán:

- Hai kịch bản này không dễ quay đâu...

- Ngươi cứ để các cô ấy tìm tòi, đừng lo lắng.

Hồ Tiên thanh thúy nói.

- Ừ, như thế cũng tốt.

Mục Lương cười khẽ một tiếng, trong lòng vẫn cảm thấy hai ngày nữa nhất định phải đến xem mới được.

Loại phim điện ảnh có chiều sâu như vậy nếu không cẩn thận sẽ truyền tải sai nội dung mà hắn muốn nói tới.

Anh cảm thấy, khi phim điện ảnh mới bắt đầu xuất hiện thì tốt nhất là nên quay những câu tình yêu trước, như vậy sẽ dễ được mọi người đón nhận và cũng dễ dàng được truy phủng hơn.

- Thấm Di còn đề nghị ta đóng vai khách mời trong đoàn phim Bình Đẳng, ta đã đồng ý rồi.

Hồ Tiên cười tươi như hoa nói.

Mục Lương cười một tiếng, gật đầu nói:

- Ừ, ta tin ngươi sẽ làm được, ngươi rất có thiên phú về phương diện này.

- Ý của ngươi là ta rất giỏi diễn kịch?

Hồ Tiên nhướng mày, đuôi hồ ly khoác lên trên đùi của Mục Lương.

-...

Mục Lương mím môi, anh luôn cảm giác đây là một vấn đề toi mạng, không biết là nên khen cô ấy giỏi diễn kịch hay không khen đây?

Anh chớp mắt, nói sang chuyện khác:

- Đêm nay ngươi đừng trở về.

- Vậy ta nên đi nơi nào?

Hồ Tiên hất cằm lên, đáy mắt hiện lên ý cười.

- Chỗ cũ.

Ánh mắt của Mục Lương lấp lóe, vươn tay đặt ở trên eo Hồ Tiên.

Hồ Tiên cười quyến rũ, phong tình vạn chủng nói:

- Chớ lộn xộn, ngươi phải trả lời ta trước đã ~~~

- Ta không thể nói được, nhưng có thể dùng hành động để giải thích.

Mục Lương nói xong thì đứng lên, bế cô gái đuôi hồ ly đi về phía phòng nghỉ.

- A ~~~

Hồ Tiên duyên dáng kêu to một tiếng, liếc Mục Lương một cái, giận cười nói:

- Càng ngày càng gấp gáp.

- Vậy lần này tới lượt ngươi chủ động?

Mục Lương nói một cách đầy ẩn ý.

- Ngươi thật là xấu.

Hồ Tiên đỏ mặt giận trách.

- Hì hì...

Anh bước vào phòng nghỉ rồi đóng cửa lại.

(cảnh 18+ ….)

…………..

Sáng sớm, trong phòng ăn ở cung điện Trung Ương.

Mục Lương và những người khác đang thưởng thức bữa sáng.

Hồ Tiên nhấp một ngụm canh nóng, cô nhìn về phía các cô gái, thanh thúy nói:

- Hôm nay phim mới công chiếu, các ngươi muốn đi xem không?

- Ta không rảnh, Không Quân còn có huấn luyện.

Nguyệt Phi Nhan buồn bực xụ mặt xuống.

- Ta có rảnh, ta muốn đi.

Hi Bối Kỳ hưng phấn giơ tay lên.

Hôm nay là ngày nghỉ của cô, cô vốn dĩ tính toán đi dạo chơi, xem phim là lựa chọn rất tốt.

- Hôm nay ta cũng không có tiết dạy.

Mễ Nặc hồn nhiên nói.

Cô nhìn về phía Mục Lương, dịu dàng hỏi:

- Mục Lương, ngươi muốn đi không?

Mục Lương ôn hòa nói:

- Ta đã xem rồi, đây là một bộ phim rất hay, bảo Mễ Á và Ly Nguyệt đi với ngươi được rồi.

Khi phim mới chiếu thử vào hôm qua thì anh đã xem với Hồ Tiên, Nguyệt Thấm Lan và Nguyệt Thấm Di rồi, sau khi xác nhận không có vấn đề gì thì hôm nay mới có thể chính thức công chiếu.

- Nhưng hôm nay không phải là ngày nghỉ của ta.

Mễ Á tiếc nuối nói.

- Cho ngươi nghỉ phép một ngày.

Mục Lương bình thản nói.

Đôi mắt màu đỏ của Mễ Á sáng lên, cô gật đầu cười nói:

- Tốt.

- Ta có thể đi sao?

Bạch Sương chớp chớp đôi mắt màu vàng tím.

Mục Lương khẽ cười, nói:

- Đương nhiên là được.

Anh nhìn về phía Tố Cẩm vẫn luôn giữ yên lặng:

- Tố Cẩm cũng đi xem với mọi người đi, đừng ở mãi trong phòng, ngươi nên đi ra ngoài thường xuyên hơn.

- Được.

Tố Cẩm mỉm cười gật đầu.

Trong lòng cô có chút ngọt ngào, tâm trạng vui vẻ.

Bạn cần đăng nhập để bình luận