Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 2153: Tán Gẫu! Chuẩn Bị



- Dẫn người theo, ai vậy?

Mễ Nặc tò mò hỏi.

Đôi mắt đỏ của Nguyệt Phi Nhan trừng lớn, kinh dị nói:

- Mục Lương, chẳng lẽ ngươi ra lệnh Mộc Phân Thân trói quốc vương của vương quốc Mỹ Á về đây sao?

Nguyệt Thấm Lan cười khúc khích, nói:

- Ngươi nghĩ cái gì thế, muốn trói thì cũng trói công chúa, trói quốc vương làm gì?

Nguyệt Phi Nhan sửng sốt một chút, sau đó nhanh chóng hiểu được, phối hợp trêu ghẹo với mẹ:

- Cũng đúng, Mục Lương tương đối cảm thấy hứng thú với công chúa hơn.

-...

Anh dở khóc dở cười, nhất định là hai mẹ con này ngứa đòn rồi.

Đáy mắt của Nguyệt Thấm Lan hiện lên ý cười, ưu nhã hỏi:

- Được rồi, không nói giỡn nữa, Mộc Phân Thân mang ai về vậy?

Mục Lương giải thích:

- Một cô gái dẫn đường đến phủ công tước, nếu để cô ấy ở lại thành Á Thanh thì rất khả năng sẽ bị người của công tước và vương thất trả thù, vì vậy ta mang cô ấy về đây.

- Có phải cô ấy rất xinh đẹp không?

Hi Bối Kỳ tò mò hỏi.

Nguyệt Phi Nhan nghiêm túc nói:

- Ừm, chắc rất xinh đẹp cho nên Mục Lương mới động tâm.

- Ta cũng cảm thấy như vậy.

Ngải Lỵ Na gật đầu nhận đồng.

-... Ta là loại người chỉ cần thấy ai xinh đẹp là bắt về sao?

Mục Lương co giật khóe miệng.

Nguyệt Thấm Lan che miệng cười nói:

- Khó mà nói được, rất có khả năng nha.

- Ừ đúng rồi, khó mà nói được.

Những người khác đều gật đầu nhận đồng.

Mục Lương nhẹ nhàng búng vào trán của Nguyệt Thấm Lan, buồn cười nói:

- Ta cảm thấy ngươi muốn ăn đòn rồi.

- Hừ!

Nguyệt Thấm Lan hơi nhăn mi, kiêu ngạo hất cằm lên.

Anh giải thích rõ:

- Ngươi đừng suy nghĩ nhiều, sắp xếp công việc cho cô ấy là được.

- Ta hiểu rồi.

Nguyệt Thấm Lan đáp ứng, lại hỏi:

- Cô ấy mấy tuổi?

- Chắc mười sáu, mười bảy tuổi.

Mục Lương nói có chút không xác định.

Mộc Phân Thân chưa từng hỏi tuổi của Lạc Bố Lạc Nhi, chỉ có thể dựa vào bề ngoài để đoán.

Nguyệt Thấm Lan ưu nhã nói:

- Đã mười sáu, mười bảy tuổi rồi à, vậy thì không thích hợp làm hầu gái, nhưng có thể ở lại khu Trung Ương để hỗ trợ xử lý vườn tược.

- Ừm, ngươi an bài là tốt rồi.

Mục Lương nói không chút để ý.

Nguyệt Thấm Lan nghe vậy trong lòng rõ ràng giữa Mục Lương và cô gái kia không có gì với nhau, nếu không sẽ không tỏ thái độ hờ hững như vậy.

Tâm trạng cô trở nên thoải mái, ưu nhã gật đầu:

- Yên tâm đi, ta sẽ không để cô ấy chịu ủy khuất.

- Để cô ấy tới Không Quân cũng được, ta sẽ huấn luyện cô ấy.

Nguyệt Phi Nhan xoa tay nói.

Mục Lương ngước mắt nói:

- Cô ấy chỉ là người thường, yếu hơn cả nhóm Tiểu Tử.

- Người thường à, vậy thì thôi.

Nguyệt Phi Nhan thất vọng phất tay, thanh thúy bảo:

- Vậy thì xử lý vườn tược, không thì đi theo chị Hồ Tiên hỗ trợ cũng được.

- Lấy tính cách của cô ấy, giúp đỡ Hồ Tiên cũng không phải là không được.

Mục Lương ôn hòa nói.

Lạc Bố Lạc Nhi rất hướng ngoại, tài ăn nói cũng không tệ, bồi dưỡng một chút có lẽ sẽ trở thành kỳ tài.

Ly Nguyệt nhẹ giọng nói:

- Nói những thứ này quá sớm, đợi cô ấy đến rồi lại bàn sau.....

- Ừm, mọi người đừng nóng vội.

Mục Lương lên tiếng.

Anh nói rồi đứng lên, chuẩn bị đi trở về thư phòng xử lý sự vụ sáng sớm không xử lý hết.

Tiểu Tử nhẹ giọng hỏi:

- Bệ hạ muốn ăn loại trái cây tráng miệng nào?

- Gì cũng được.

Mục Lương nói không chút để ý.

Ly Nguyệt nhẹ giọng nói:

- Chuẩn bị trái vải và quả Tinh Thần đi, hắn thích ăn hai loại này.

Sau khi Trà Thụ Sinh Mệnh tiến hóa đến cấp 12, quả Tinh Thần cấp 1, cấp 2, cấp 3 mỗi ngày đều rơi rụng đầy đất.

Đối với trái do Trà Thụ Sinh Mệnh kết xuất, dưới cấp 10 được gọi là quả Tinh Thần, từ cấp 10 trở lên sẽ là quả Sinh Mệnh.

Dùng lá Trà Thụ Sinh Mệnh chế tạo thành lá trà, đồng dạng dựa theo loại đẳng cấp này để phân chia.

- Vâng.

Tiểu Tử gật đầu ghi nhớ.

- Ta muốn ngủ trưa một hồi.

Nguyệt Phi Nhan ngáp một cái rồi đứng lên.

Hi Bối Kỳ vặn eo bẻ cổ:

- Ta cũng muốn ngủ nhưng buổi chiều còn có huấn luyện.

Nguyệt Phi Nhan híp mắt thúc giục:

- Vậy ngươi mau trở về căn cứ Không Quân đi, đừng hòng nghĩ lười biếng.

Cô phụ trách huấn luyện Không Quân buổi sáng, huấn luyện buổi chiều do cô gái Ma Cà Rồng phụ trách, hai người phân công rõ ràng, như vậy mỗi người đều có thời gian riêng để tự huấn luyện.

- Biết rồi, ta đâu có nói là không đi đâu!

Hi Bối Kỳ trợn trắng mắt.

Nguyệt Phi Nhan nhếch miệng cười, dự định ngủ hai giờ, sau khi tỉnh lại thì bắt đầu huấn luyện, đề cao thực lực bản thân.

Nguyệt Thấm Lan ưu nhã nói:

- Ngươi cũng đừng ngủ, đi hỗ trợ kiểm tra phi thuyền đi, hai ngày nữa phải dùng tới rồi.

- A, khi nào ta thức dậy rồi đi cũng được mà.

Nguyệt Phi Nhan bĩu môi nói.

- Vậy ngươi nhớ kỹ.

Nguyệt Thấm Lan liếc con gái một cái.

- Vâng vâng vâng, Tiểu Mật sẽ nhắc nhở khi ta thức dậy, đúng không?

Nguyệt Phi Nhan nhìn về phía tiểu hầu gái.

- Vâng.

Tiểu Mật ngoan ngoãn lên tiếng.

Nguyệt Thấm Lan chọc chọc cái trán của con gái, nhắc nhở:

- Lúc làm việc nhớ để ý một chút.

Nguyệt Phi Nhan kéo dài giọng:

- Biết rồi mà ~~~

- Tiểu Lan, đi với ta đến Vệ Thành Số Một kiểm tra vệ sinh.

Nguyệt Thấm Lan đứng lên, ưu nhã rời đi nhà ăn.

Vệ Thành Số Một còn gọi là thành Mỹ Thực, do tộc Người Cá quản lý, vấn đề vệ sinh an toàn cực kỳ quan trọng, Nguyệt Thấm Lan sẽ định kỳ dẫn người đến đó kiểm tra, bảo đảm thực phẩm luôn an toàn, miễn cho xảy ra vấn đề ảnh hưởng danh tiếng của thành Mỹ Thực.

- Vâng.

Vệ Ấu Lan đứng dậy đi theo ra ngoài.

……….

- Cộp cộp cộp ~~~

Trong chính sảnh ở cung điện, Hồ Tiên lắc eo nhỏ đi tới thư phòng.

Hôm nay, cô bận rộn đến rất khuya mới trở về, ăn cơm cũng giải quyết ở Thành Buôn Bán Sơn Hải, thật sự số lượng đơn đặt hàng nhiều lắm, rất nhiều chuyện cần cô đích thân ra mặt để giải quyết.

Bên ngoài thư phòng, Ba Phù đang cầm một cuốn sách đọc say sưa, nghe được tiếng bước chân thì vội vã ngước mắt nhìn lại, khi nhìn thấy cô gái đuôi hồ ly đang đi tới, dịu dàng hỏi thăm:

- Đại nhân Hồ Tiên đã ăn tối chưa?

- Ta ăn rồi.

Hồ Tiên khẽ gật đầu, quyến rũ hỏi:

- Mục Lương đang bận việc hay ngủ rồi?

Ba Phù nhẹ giọng nói:

- Bệ hạ vẫn còn đang làm việc, mấy ngày nay đều không ngủ.

Hồ Tiên tò mò hỏi:

- Ừm, ngươi đang xem sách gì thế?

Ba Phù điềm nhiên trả lời:

- Bệ hạ viết một ít truyện cười, nói là muốn thay đổi thành tiểu phẩm để quay chụp cho nên đưa ta xem một chút, sau đó đưa ra ý kiến.

Phim điện ảnh quá ít, Mục Lương đang nghĩ biện pháp phong phú nội dung trong TV.

- Thế à? Vậy ngươi tiếp tục đọc đi.

Hồ Tiên nói rồi đẩy cửa thư phòng ra và uốn éo bước vào.

Ba Phù đóng kỹ cửa thư phòng, cầm sách tiếp tục đọc.

Ở trong cung điện, Nguyệt Thấm Lan và Mục Lương không phản đối tiểu hầu gái làm một ít chuyện của mình lúc rảnh rỗi, dù sao thì cũng tốt hơn là đứng một chỗ không làm gì, quá lãng phí thời gian.

Bạn cần đăng nhập để bình luận