Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 293: Một Vạn Viên Tinh Thạch Hung Thú

Thật sự là Thành Phi Điểu không có được món ngon nào, càng nghĩ càng thấy chỉ có mì chua cay vừa mua về là có mùi vị ngon nhất.
Mục Lương hơi gật đầu một cái.
Nguyệt Thấm Lan tiến lên chủ động kéo ghế ra, cho Mục Lương ngồi đối diện Hạ Khoa Phu.
Cô ngồi ở bên tay trái của Mục Lương, dáng vẻ tao nhã làm người khác chú ý.
Sau đó, ba vị Thiên Sứ Trưởng Thành Phi Điểu mới theo thứ tự ngồi xuống.
Hạ Khoa Phu đưa tay ra hiệu nói:
- Không nên khách khí, cứ tự nhiên đi.
Hạ Nạp Ân và Hạ La Thái đều cúi đầu, thực sự có chút mất mặt.
- Không bằng vừa ăn vừa nói chuyện?
Sắc mặt của Mục Lương lạnh nhạt, hỏi.
Anh có chút hối hận, trước khi đến nên ăn no bụng trước.
Nguyệt Thấm Lan mím môi, khống chế biểu cảm trên mặt, không thể thất lễ.
- Xưng hô như thế nào?
Hạ Khoa Phu quan sát nam tử trẻ tuổi trước mắt.
Trong lòng của lão cảm thán, đều là cường giả cấp 8, vì sao đối phương có thể trẻ được như vậy.
- Cứ gọi là Mục Lương.
Giọng của anh rất bình tĩnh đáp, con mắt màu đen thâm thúy khó lường, để cho người ta không dám nhìn thẳng.
Hạ Khoa Phu chậm rãi gật đầu, tự giới thiệu mình:
- Hạ Khoa Phu, tộc trưởng đương nhiệm gia tộc Phi Điểu.
Lão có chút không nhìn thấu được nam tử trẻ tuổi trước mắt này, chẳng lẽ thực lực còn mạnh hơn cả mình?
- Rất vinh hạnh làm quen.
Mục Lương mỉm cười ra hiệu.
Hạ Khoa Phu dò hỏi:
- Mục Lương các hạ, quý thành tính sẽ dừng lại thành Phi Điểu bao lâu?
- 10 ngày, sau mười ngày sẽ rời đi.
Mục Lương bưng lên chén trà lưu ly trước mặt nhấp một miếng.
Trà Tinh Thần trong tách, cũng được mua về từ Phố Buôn Bán.
- Nhanh như vậy?
Môi của Hạ Lạc Phấn khẽ nhếch lên, đáy mắt có hơi thất vọng.
- Một tòa thành sẽ dừng lại 10 ngày, đã đủ.
Mục Lương đặt tách trà xuống.
Trong thời gian mười ngày, đã đủ thời gian cho những người muốn giao dịch hoàn thành giao dịch.
- Không đủ, ở một tháng còn tạm được.
Âm thanh của Hạ Lạc nho nhỏ nói, trong con ngươi màu cam có chút luyến tiếc.
Nguyệt Thấm Lan cười dịu dàng, nửa đùa nửa thật nói:
- Ngươi có thể đi theo Thành Huyền Vũ rời đi nha.
- Không được.
- Không thể.
Không đợi cô gái tóc cam mở miệng, Hạ Nạp Ân, Hạ La Thái đã lên tiếng mở miệng phản đối.
- Vì sao không thể?
Hạ Lạc có chút động lòng.
Khuôn mặt của Hạ Nạp Ân nghiêm túc, nói:
- Thế giới bên ngoài quá nguy hiểm, ngươi còn nhỏ.
Hạ Lạc tức giận nói:
- Cái gì, ta đã mười tám tuổi, cũng có thể lấy chồng lập gia đình.
Cô thường xuyên đi tầng một Thành Phi Điểu, những chuyện này đều nghe được từ nơi đó.
- Nói bậy bạ gì đó, có người nào mười tám tuổi đã lập gia đình?
Hạ La Thái nhíu mày.
- Ngươi muốn gả cho ai?
Hạ Khoa Phu ma xui quỷ khiến hỏi một câu.
- Gả cho...
Hạ Lạc thở phì phò, biểu cảm cứng đờ.
- Khụ khụ, chúng ta vẫn nên nói về việc hợp tác đi.
Mục Lương ho khan hai tiếng, kéo về đề tài cũ.
Trong mắt của Hạ Khoa Phu có một tia không biết làm sao, liền xin lỗi nói:
- Xin lỗi, đã thất lễ, để cho các hạ chê cười.
Ba người Hạ Nạp Ân im lặng.
- Hạ Khoa Phu các hạ, không bằng chúng ta cứ thẳng thắn chuyện nói.
Đôi mắt màu đen thâm thúy của Mục Lương lóe sáng, mời anh tới tham gia yến tiệc, chắc chắn là có chuyện gì cần nói.
Nói thẳng ra? Chân mày của Nguyệt Thấm Lan cau lại, Mục Lương lại nói lời kỳ quái.
Biểu cảm trên mặt của Hạ Khoa Phu nghiêm túc lại, nói ra ý tưởng trong lòng:
- Thành Phi Điểu có thể hợp tác với thành Huyền Vũ kiến tạo đường giao dịch hàng không.
- Thiết lập đường giao dịch hàng không?
Lông mày của Mục Lương nhíu lại, lão nhân trước mắt này có ý tưởng rất hay.
- Đúng vậy, điểm đặc biệt của Thành Phi Điểu chính là Phi Điểu, có thể đến mỗi tòa thành lớn rất nhanh.
Hạ Khoa Phu nói xong, nhìn qua Mục Lương mỉm cười nói:
- Đương nhiên cũng bao gồm Thành Huyền Vũ.
- Có thể, chuyện này không thành vấn đề, chỉ cần Phi Điểu có thể tìm tới Thành Huyền Vũ.
Cặp mắt của Mục Lương rơi vào suy tư trong phút chốc, rồi rất nhanh đã gật đầu đồng ý.
Chuyện này rất có lợi với Thành Huyền Vũ, còn có thể tăng số lượng tinh thạch hung thú thu vào.
- Điểm ấy không cần lo lắng, Phi Điểu có thể tìm được.
Hạ Khoa Phu run mấy cặp cánh sau lưng, trong lòng rất vui vẻ.
Chuyện đầu tiên muốn hợp tác, đàm phán thành công, mang ý nghĩa sau này cơm nước Phủ Thành Chủ, có thể sẽ được cải thiện.
Hạ Khoa Phu vuốt chòm râu, chậm rãi nói:
- Mục Lương các hạ, còn có một việc.
Con mắt màu đen của Mục Lương nhấc lên, yên lặng chờ đợi lời tiếp theo.
- Ta muốn xin nhờ Mục Lương các hạ, thay Thành Phi Điểu xây dựng một bức tường lưu ly như thành Huyền Vũ.
Hạ Khoa Phu chân thành nói.
Ánh mắt của Mục Lương lóe lên một cái, sắp có số tiền lớn trôi vào túi.
Lông mày của anh nhăn lại, giả bộ khổ sở nói:
- Chuyện này e rằng có chút khó khăn, muốn tạo được một bức tường pha lê bao phủ toàn thành, cần dùng rất nhiều sức, trả giá cũng không nhỏ.
Quả nhiên.
Trong lòng của Hạ Khoa Phu run lên:
- Đúng là không phải chuyện dễ dàng.
Hạ Nạp Ân vội vàng hỏi:
- Thành chủ các hạ, cần bỏ ra giá lớn gì?
- Điểm ấy ta không thể nói vì có quan hệ đến bí mật của Thành Huyền Vũ.
Mục Lương lắc đầu, trên mặt có chút khó xử.
Nguyệt Thấm Lan chớp chớp con mắt màu xanh lam, trong lòng nín cười, Mục Lương là đang muốn hố người.
- Năm ngàn viên tinh thạch hung thú sơ cấp thượng đẳng.
Hạ Khoa Phu trực tiếp nói ra cái giá.
Lão đã là một người có kinh nghiệm, làm sao chút mánh khóe của Mục Lương có thể lừa được lão.
- 1 vạn viên tinh thạch hung thú sơ cấp thượng đẳng.
Mục Lương thu lại biểu cảm khổ sở trên mặt, ánh mắt rực rỡ lên.
- 1 vạn viên......
Đôi mắt của Hạ Khoa Phu rơi vào trầm tư.
Lão đang tính toán giữa lợi ích và thiệt hại, tốn một vạn viên tinh thạch hung thú xây dựng một bức tường lưu ly có đáng giá hay không?
- Vấn đề lớn nhất của thành Phi Điểu chính là hoàn cảnh ác liệt, chỉ cần cải thiện tình huống bão cát, sẽ có càng nhiều người lựa chọn ở lại thành Phi Điểu, mang đến càng nhiều lợi ích.
Mục Lương bình tĩnh nói.
- Mục Lương các hạ, 1 vạn viên có phải quá nhiều hay không?
Hạ Nạp Ân khàn giọng hỏi.
- Hạ Khoa Phu các hạ chắc hiểu được ý nghĩa, 1 vạn viên tinh thạch hung thú sơ cấp thượng đẳng là giá cả hợp lý.
Mục Lương nhếch miệng lên.
Anh đang thử thăm dò, nếu như không thể đồng ý 1 vạn viên tinh thạch hung thú sơ cấp thượng đẳng, vậy có thể thích hợp giảm bớt một hai ngàn viên, chỉ là tình huống trước mắt chắc là có hi vọng.
- Có thể, 1 vạn viên.
Hạ Khoa Phu chậm rãi gật đầu.
Mặc dù thành Phi Điểu không thiếu một vạn viên tinh thạch hung thú sơ cấp thượng đẳng, nhưng cũng không phải có thể tùy ý lấy ra.
- Cha......
Hạ La Thái vội vàng muốn khuyên.
- Được rồi, ta có chừng mực.
Hạ Khoa Phu hơi liếc nhìn đứa con trai thứ hai.
- Ta hiểu rồi.
Hạ La Thái bất đắc dĩ.
Quyền quản lý tài vụ là do cha phụ trách, gia tộc cụ thể có bao nhiêu tinh thạch hung thú hắn cũng không biết.
Mười ngón tay của Hạ Khoa Phu đan vào nhau, hỏi:
- Mục Lương các hạ, lúc nào có thể bắt đầu?
- Lúc nào chuẩn bị đủ tinh thạch hung thú thì có thể bắt đầu.
Trong lòng của Mục Lương cũng thở phào một cái.
Một vạn viên tinh thạch hung thú sơ cấp thượng đẳng, Rùa Đen có thể tiến hóa đến cấp tám, cộng thêm mấy trăm vạn điểm tiến hóa trước đây, hoàn toàn đã dư ra rất nhiều.
- Cho ta một chút thời gian.
Hạ Khoa Phu nghe vậy đứng dậy.
- Không vội.
Mục Lương thản nhiên nói.
Bạn cần đăng nhập để bình luận