Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 2542: Mở Rộng Siêu Thị. Hi Bối Kỳ Đau Răng.

- Nếu không có chuyện khác thì ngươi làm việc tiếp đi.

Nguyệt Thấm Lan hơi nâng cằm lên.

- Vâng.

Người quản lý cung kính hành lễ, xoay người trở về Siêu Thị Huyền Vũ.

Ly Nguyệt và Nguyệt Thấm Lan rời đi Siêu Thị Huyền Vũ, chuẩn bị đến Xưởng Trang Trí một chuyến, đích thân trao đổi với người quản lý ở đó về việc lắp đặt thiết bị thăng cấp Siêu Thị Huyền Vũ.

Mấy người lên xe hơi chạy về phía Xưởng Trang Trí.

Trên xe, Ly Nguyệt và Nguyệt Thấm Lan tán gẫu.

Ly Nguyệt nhẹ giọng nói:

- Ngày hôm nay, Mục Lương sẽ đi đến vương quốc Người Thú, ngươi nói xem, Hư Nhị Vương thật sự trốn ở đó sao?

Nguyệt Thấm Lan lắc đầu, nghiêm túc đáp:

- Khó mà nói được, nhưng đến bây giờ vương quốc Người Thú vẫn chưa truyền tin tức trở về, có lẽ là chúng ta quá lo lắng rồi.

- Hy vọng là vậy đi...

Ánh mắt của Ly Nguyệt lấp lóe.

Nguyệt Thấm Lan thở dài một hơi:

- Ta vừa Hư Nhị Vương ở đó vừa không hy vọng nó ở đó.

Nếu như Hư Nhị Vương ở vương quốc Người Thú thì Mục Lương sẽ không cần chạy loạn khắp nơi nữa, giết chết nó ở vương quốc Người Thú là có thể giải quyết uy hiếp lớn.

Nhưng nếu Hư Nhị Vương ở vương quốc Người Thú, như vậy chắc chắn sẽ tạo thành vô số thương vong, Người Thú sẽ chết thảm trọng, đây cũng là nguyên nhân mà cô không hy vọng Hư Nhị Vương ở vương quốc Người Thú.

Vương quốc Người Thú là nước phụ thuộc vương quốc Huyền Vũ, Nguyệt Thấm Lan tự nhiên không hy vọng vương quốc Người Thú xảy ra chuyện không may.

Ly Nguyệt dịu dàng trấn an:

- Đừng lo lắng, vương quốc Người Thú không có truyền tin tức trở về nghĩa là hiện nay vẫn còn an toàn.

- Ừm, lo lắng cũng chẳng ích gì, chúng ta vẫn còn quá yếu.

Nguyệt Thấm Lan cười khổ một tiếng.

- Đúng vậy, quá yếu...

Ánh mắt của Ly Nguyệt lấp lóe.

Không lâu sau đó, xe hơi dừng ở bên ngoài Xưởng Trang Trí, Nguyệt Thấm Lan và Ly Nguyệt cất bước xuống xe dưới sự hộ tống của hộ vệ Trung Ương, đi vào bên trong xưởng.

- Thư ký đại nhân!

Các nhân viên làm việc dồn dập dừng tay lên tiếng chào hỏi.

- Ừm, người quản lý của các ngươi đâu rồi?

Nguyệt Thấm Lan thuận miệng hỏi.

Một nhân viên vội vàng đáp:

- Ở phòng làm việc trên lầu hai, cần ta đi gọi hắn sao?

- Không cần, ta sẽ đi lên đó.

Nguyệt Thấm Lan phất tay, cất bước lên lầu hai.

Trong phòng làm việc, người quản lý đang tập trung nhìn xem bản thiết kế nội thất mới.

- Cộc cộc cộc ~

Ngoài cửa truyền đến rất nhiều tiếng bước chân, ngay sau đó cửa phòng bị gõ vang.

- Ai đó?

Người quản lý cau mày hỏi.

- Ta.

Giọng nói ưu nhã của Nguyệt Thấm Lan vang lên.

- Thư ký đại nhân!

Đôi mắt của người quản lý trợn tròn, hắn vội vã đứng lên rồi chạy tới mở cửa.

- Cọt kẹt ~~~

Cửa được mở ra, Nguyệt Thấm Lan liếc nhìn nam nhân bên trong rồi cất bước đi vào phòng làm việc.

Người quản lý ngượng ngùng nói:

- Thư ký đại nhân đến đây nên báo trước một tiếng cho ta biết, như vậy ta còn có thể đi xuống nghênh đón, lần này là ta thất lễ rồi.

- Không cần đâu, ta chỉ nói chút chuyện rồi lập tức đi ngay.

Nguyệt Thấm Lan nói không chút để ý.

Cô lấy ra bản kế hoạch thăng cấp Siêu Thị Huyền Vũ rồi đưa cho người quản lý, tiếp tục nói:

- Ngươi xem cái này một chút.

- Đây là cái gì thế?

Người quản lý vội vã tiếp nhận bằng hai tay, mở ra nhìn kỹ.

Mấy phút sau, trên mặt hắn lộ ra biểu cảm bừng tỉnh, ngước mắt nhìn về phía Nguyệt Thấm Lan.

Nguyệt Thấm Lan nâng mắt nghiêm mặt nói:

- Về công việc lắp đặt thiết bị thăng cấp Siêu Thị Huyền Vũ lần này, ta muốn đích thân ngươi mang thuộc hạ làm việc, chỉ cho ngươi năm ngày, mau chóng hoàn thành.

- Vâng, xin đại nhân yên tâm.

Người quản lý đáp với thần sắc nghiêm túc.

- Có một vài vấn đề chi tiết ta cần thảo luận với ngươi.

Nguyệt Thấm Lan vươn tay cầm lấy bản kế hoạch, lật hai trang rồi nói tỉ mỉ.

Người quản lý chăm chú lắng nghe, mọi người thảo luận xấp xỉ một giờ đồng hồ mới quyết định phương án sửa chữa thăng cấp cuối cùng.

Xưởng Trang Trí có rất nhiều Phú Năng Trân Châu chuyên dùng để xây dựng phòng ốc, trong đó có Phú Năng Trân Châu chế tác lưu ly, cho nên thời gian năm ngày hoàn thành cải tạo là vừa đủ.

Sau khi Nguyệt Thấm Lan và Ly Nguyệt rời đi, người quản lý Xưởng Trang Trí nhanh chóng triệu tập thuộc hạ, thảo luận phân công công việc như thế nào.

…..

Cung điện, khu Trung Ương

Trên ghế sô pha trong chính sảnh, Hi Bối Kỳ nằm với một tư thế quái dị, đầu rũ xuống bên mép sô pha.

- A ~~~

Hi Bối Kỳ kéo giọng kêu rên một tiếng, thoạt nhìn như có tâm sự phiền não nào đó.

Một bóng đầu rơi trên mặt cô, Hồ Tiên nhìn xuống cô gái Ma Cà Rồng, quyến rũ hỏi:

- Hi Bối Kỳ, có chuyện gì thế, nhìn ngươi chẳng có chút tinh thần gì cả.

- Chị Hồ Tiên, ngươi trở lại rồi?

Hi Bối Kỳ chớp mắt màu vàng kim, ngẩng đầu lên rồi ngồi bật dậy.

Cô vuốt tóc ra sau, nhìn về phía cô gái đuôi hồ ly.

Hồ Tiên liếc nhìn cô gái Ma Cà Rồng một cái rồi nói:

- Ta xong việc rồi, trở lại đây nghỉ ngơi hai ngày.

Hi Bối Kỳ lẩm bẩm:

- Ồ, ta còn tưởng rằng Mục Lương không ở đây thì ngươi sẽ không trở về đấy.

Hồ Tiên giơ tay gõ đầu cô gái Ma Cà Rồng, tiếp tục hỏi:

- Ngươi vẫn chưa trả lời vấn đề của ta, mới vừa rồi than ngắn thở dài cái gì thế?

- Không có chuyện gì đâu, ta hơi đau răng thôi.

Hi Bối Kỳ há miệng, lộ ra chiếc răng nanh sưng đỏ.

- Đau răng?

Hồ Tiên hơi nhướng mày.

Trên mặt nàng lộ ra thần sắc hồ nghi, dò hỏi:

- Dạo gần đây ngươi đã ăn bao nhiêu kẹo thế?

- Chỉ có một chút thôi...

Hi Bối Kỳ hơi chột dạ nhìn ngó khắp nơi, không dám đối diện với ánh mắt của cô gái đuôi hồ ly.

Hồ Tiên tức giận nói:

- Mục Lương đã nói rồi mà, có thể ăn kẹo nhưng không thể ăn quá nhiều, nếu không sẽ bị đau răng, thậm chí là sâu răng.

- Ta không có ăn nhiều nha...

Hi Bối Kỳ chột dạ chống chế.

Hồ Tiên hơi nâng cằm lên, hỏi:

- Không ăn nhiều của ngươi là bao nhiêu hả?

Hi Bối Kỳ gãi ót cười xấu hổ, không có trả lời.

Hồ Tiên híp mắt lại, bóp má cô gái Ma Cà Rồng, uy hiếp:

- Nếu ngươi không nói thật thì ta sẽ gọi Diêu Nhi qua đây.

- A a a, ta nói, ngươi nhẹ tay một chút.

Đôi mắt màu vàng kim của Hi Bối Kỳ trừng lớn, hàm răng cũng sưng đỏ, khuôn mặt nhỏ nhắn nhíu lại.

Lúc này, Hồ Tiên mới buông tay ra, buồn cười nhìn chằm chằm cô gái Ma Cà Rồng, chờ đợi đối phương trả lời.

- Cũng… Chỉ khoảng mười cây kẹo que thôi.

Hi Bối Kỳ có chút chột dạ mà nhìn khắp nơi, sau đó cúi đầu nói với giọng lí nhí

Đôi mắt đỏ rực của Hồ Tiên trừng lớn, tai hồ ly run lên, chất vấn:

- Ngươi không cần hút máu nữa phải không, cho nên mới muốn vứt hàm răng đi? Sao có thể ăn nhiều kẹo như vậy chứ?

Hi Bối Kỳ nhỏ giọng nói:

- Ta cảm thấy buồn chán cho nên lấy chút kẹo ăn, ai ngờ bất tri bất giác đã ăn nhiều như vậy.

- Ta cảm thấy ngươi thích ăn đòn hơn.

Hồ Tiên trợn trắng mắt.

- Chị Hồ Tiên, ta đau răng~

Hi Bối Kỳ làm nũng.

Bạn cần đăng nhập để bình luận