Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 1404: Mặt Hàng Khan Hiếm



Mục Lương nhắc nhở một câu:

- Hồ Tiên, nhớ phải hỏi giá cả của nước hoa ở nơi đó.

- Ta biết.

Hồ Tiên cũng không quay đầu lại, chỉ khoát tay áo nói một câu.

Cô gái tai hồ ly đi rồi, Mục Lương bắt đầu chế tác những loại nước hoa khác.

Anh lấy ra mấy mảnh vỏ trái cây, dựa theo phương pháp đồng dạng tiến hành xử lý, cuối cùng được một bình nhỏ tinh dầu cam.

- Mùi hương này cũng rất thơm.

Đôi mắt đẹp của Ly Nguyệt sáng lên.

So với hương hoa, cô càng thích mùi của các loại trái cây hơn, thoáng ngửi một cái đã khiến người ta không nhịn được hít sâu thêm mấy hơi.

- Ta cũng thích.

Mục Lương mỉm cười.

Dù sao anh cũng là đàn ông, hương hoa thơm thật nhưng không nhẹ nhàng khoan khoái, thấm vào ruột gan như mùi quả cam.

- Ngươi thì sao, thích loại hương nào?

Mục Lương nhìn về phía Vệ Ấu Lan.

- Hương hoa.

Vệ Ấu Lan dịu dàng nói.

Mục Lương nhướng mày, không ngoài dự kiến nói:

- Quả nhiên, chắc nên làm thêm vài loại nước hoa có mùi hoa cỏ.

Nước hoa có mùi hoa cỏ mới là loại hương được những người phụ nữ ưa thích nhất, hàng hoá phải đón đầu thị hiếu của người tiêu dùng mới mong bán được với giá tốt.

- Ừm, nên làm nhiều chủng loại, nhưng nước hoa có mùi hoa cỏ sẽ bán được nhiều nhất.

Ly Nguyệt gật đầu đồng ý.

- Vậy các ngươi cảm thấy một lọ nước hoa bán giá bao nhiêu đồng Huyền Vũ thì hợp lý?

Mục Lương ôn hoà hỏi.

……….

- Giá cả sao...?

Ly Nguyệt nhíu mày, trong lòng cô thầm tính toán giá cả của nước hoa, đôi mắt xinh đẹp thi thoảng lại nhìn chằm chằm vào bình ngọc lưu ly trong tay Mục Lương, rồi nhẹ nhàng nói:

- Mục Lương, vẫn nên chờ tới khi Hồ Tiên quay lại từ chỗ Bạch Sương, hỏi rõ ràng giá cả của nước hoa bên vùng đất mới rồi mới định giá.

- Ừm, đúng là nên hỏi Bạch Sương trước mới đúng.

Mục Lương chậm rãi gật đầu.

Anh buông bình nước hoa vị cam trong tay xuống, chuẩn bị mang những phần tài liệu còn lại đều làm thành nước hoa, xem loại hương vị nào có mùi hương dễ chịu nhất.

Vệ Ấu Lan và cô gái tóc bạch kim nghiêm túc quan sát, thi thoảng lại ra tay giúp đỡ anh.

Tiểu hầu gái còn cầm theo sổ ghi chép công việc, ghi chép hết quá trình chế tác nước hoa, còn vẽ mấy sơ đồ đơn giản để minh hoạ nữa.

Không bao lâu sau, phòng làm việc đã tràn ngập các loại mùi, những loại mùi hương nồng nàn hỗn hợp lại cùng một chỗ, thật dễ khiến cho người ta choáng váng đầu.

Bên kia, Hồ Tiên mang theo nước hoa mùi hoa tươi, gõ vang cửa phòng Bạch Sương.

Cộc cộc cộc...

- Tiểu thư Bạch Sương, có bên trong không?

Hồ Tiên mị hoặc hỏi.

- Chị Hồ Tiên, ta có, vào đi.

Bên trong phòng truyền ra giọng của Bạch Sương, rất nhanh cửa phòng đã mở ra.

Cô đã sống trong cung điện được hơn một tháng, đã trở nên cực kỳ quen thuộc với cô gái tai hồ ly, xưng hô cũng thay đổi từ các hạ thành chị.

Hồ Tiên mị hoặc hỏi:

- Trời còn sáng mà, tại sao không ra ngoài chơi một chút?

- Gần đây ta đang đọc sách.

Bạch Sương nghiêng người để cho cô gái tai hồ ly vào phòng, rồi giơ tay chỉ vào cuốn sách đang đặt trên mặt bàn.

Hồ Tiên đi vào phòng, hoá ra cuốn sách đó chính là mạo hiểm du ký do Ngải Lỵ Na viết.

- Ngươi cũng thích xem mạo hiểm du ký?

Hồ Tiên kinh ngạc hỏi.

Bạch Sương trong trẻo giải thích:

- Cảm thấy hơi nhàm chán nên ta tìm vài cuốn sách đọc, ta cảm thấy cuốn này rất thú vị, nội dung thực hấp dẫn ta.

- Rất tốt.

Hồ Tiên cong khóe môi.

Bạch Sương nhớ tới cái gì nên vội vàng hỏi:

- Chị Hồ Tiên, nội dung trong cuốn sách này đều là thật sao?

Hồ Tiên cười gật đầu:

- Ừm, là thật.

Đôi mắt Bạch Sương sáng lên, tán thưởng nói:

- Hoá ra đều là sự thật, những trải nghiệm trước kia của Ngải Lỵ Na thật thú vị.

Hồ Tiên cười cười, giơ lên nước hoa trong tay, nói mục đích tới đây:

- Ngươi xem nước hoa này thế nào?

Bạch Sương sửng sốt, trừng lớn đôi mắt đẹp kinh ngạc nói:

- A, thành Huyền Vũ cũng có nước hoa?

- Đương nhiên.

Hồ Tiên cười gật đầu, nhưng cũng không giải thích nhiều.

Bạch Sương thật cẩn thận nhận lấy bình ngọc lưu ly, nhẹ nhàng mở nắp bình, sau đó ngửi được một mùi hương hoa rất đặc biệt.

- Chị Hồ Tiên, nước hoa này của ngươi, rất... Rất thơm.

Đôi mắt đẹp màu tím của Bạch Sương loé sáng, hưng phấn nói:

- Thơm hơn nước hoa trước kia ta dùng nhiều, đây là lần đầu tiên ta gặp được loại nước hoa như vậy.

Hồ Tiên đã nắm được một chút tin tức về nước hoa ở vùng đất mới.

Miệng cô khẽ cười, thản nhiên hỏi:

- Vậy nước hoa này và nước hoa ở vương quốc Hải Đinh các ngươi, loại nào tốt hơn?

Bạch Sương nghiêm túc nói:

- Đương nhiên là bình nước hoa này, loại nước hoa ta dùng trước kia không thể so sánh được với nó.

- Khác nhau ở điểm nào vậy?

Hồ Tiên cười hỏi.

- Tuy nước hoa trước kia ta dùng cũng thơm, nhưng không được thơm như vậy, nhạt hơn vài phần, còn có một chút mùi kỳ lạ.

Bạch Sương nghiêm trang nhận xét, thở sâu một hơi để mùi hương thấm đẫm khoang mũi rồi tiếp tục nói:

- Mùi hương trong bình nước hoa này rất thuần khiết, không có mùi khác lạ, cũng không gay mũi.

Hồ Tiên có chút đăm chiêu gật đầu, lại hỏi:

- Vậy bình nước hoa tốt hơn tất cả những loại nước hoa có trong vương quốc Hải Đinh các ngươi?

Bạch Sương lộ ra lửa nóng trong mắt nói:

- Đương nhiên, ta là người cực kỳ yêu thích nước hoa, đã thử qua hơn ba trăm loại, rất nhiều loại còn phải mua từ các vương quốc khác, nhưng không có loại nào so được với bình nước hoa này.

Đôi mắt đẹp của Bạch Sương cứ nhìn chằm chằm vào bình ngọc lưu ly trong tay, giống như vừa gặp được bảo vật chỉ thấy một lần trong đời.

Bạch Sương là công chúa của vương quốc Hải Đinh, không lo ăn không lo mặc, vậy nên cô có sở thích sưu tập nước hoa, tựa như quốc vương Hải Đinh thích gốm sứ vậy.

Hồ Tiên mị hoặc hỏi:

- Ta rất tò mò, lọ nước hoa quý nhất ngươi từng mua trị giá bao nhiêu tinh thạch ma thú?

Bạch Sương nghiêng đầu suy nghĩ rồi trong trẻo nói:

- Lọ nước hoa quý nhất là dùng quan hệ ngoại giao mua được từ một nơi cực kỳ xa xôi, trị giá ba trăm viên tinh thạch ma thú cấp một.

- Một lọ nước hoa lại đắt như vậy?

Đôi mắt đẹp của Hồ Tiên hơi hơi nở to, chỉ một lọ nước hoa thôi mà, không thể uống cũng không có thể phòng thân và tăng lên thực lực, lại bán được với giá cao như thế.

- Nói đến ta lại bực mình, đắt như vậy nhưng chỉ dùng được vài lần, hương thơm đã biến chất.

Bạch Sương nghiến răng tức giận nói.

- Dùng được bao lâu?

Hồ Tiên kinh ngạc hỏi.

Nước hoa có giá ba trăm viên tinh thạch ma thú, lại chỉ dùng được vài lần, quá xa xỉ rồi.

- Không đến một tháng, để càng lâu, mùi càng thối.

Bạch Sương buồn bực nói:

- Có lẽ do ta không biết cách bảo quản, nhưng nước hoa kia cũng không thơm như bình này.

- Thật sự là...!

Hồ Tiên giật giật khóe mắt, ánh mắt cô nhìn cô gái tóc tím ánh mắt mang theo một chút cổ quái.

Bạch Sương thở dài, hơi hồi tưởng một chút rồi tiếp tục nói:

- Nước hoa rất hiếm có, một năm chỉ bán ra khoảng một trăm bình, nếu không phải có người quen biết, ta cũng không mua được.

Hồ Tiên nhướng mày, cô đã nắm được cách thức buôn bán cửa hàng nước hoa rồi, rõ ràng vùng đất bên kia là một thị trường khan hiếm, cũng bởi số lượng ít, nên giá nước hoa mới cao như vậy.

Bạn cần đăng nhập để bình luận