Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 2085: Không Sao, Ta Muốn Ở Bên Ngươi Một Lúc



- Hy vọng không cần ta phải giết gà dọa khỉ.

Mục Lương nhìn chăm chú vào một loạt tên trong danh sách, ai sẽ là con gà kia đây?

Dựa vào tin tức đã thu thập thời gian gần đây, trong đám quý tộc tới tham gia đại điển kiến quốc có rất nhiều người xuất thân là hải tặc, bản chất không phải kẻ an phận.

Khi hải tặc quá chán ngán cuộc sống nhảy nhót trước mũi đao, phần lớn đều sẽ lựa chọn bỏ tiền mua tước vị quý tộc, nhanh chóng biến hóa trở thành tầng lớp cao quý.

Khi Ly Nguyệt trở về thì Mục Lương đã ghi nhớ toàn bộ tên cũng như bối cảnh thế lực của nhóm vương thất, quý tộc, như vậy sẽ dễ bề ứng đối tình huống phát sinh vào ngày mai, thì anh quay đầu dặn dò:

- Ngươi đi gọi Tuyết Cơ về đây, ngày mai bảo cô ấy dùng Máy Quay Phim quay chụp lại toàn bộ hành trình đại điển kiến quốc và nghi thức duyệt binh, sau đó phát lên trên TV.

- Vâng.

Ly Nguyệt lại rời đi thư phòng lần nữa.

Mục Lương nhéo mũi, đảo mắt một vòng như đang suy nghĩ thứ gì đó, anh còn bỏ sót chuyện gì không?

Đại điển lập quốc vô cùng quan trọng, mọi việc đều không thể lơ là.

Khi Ly Nguyệt trở về còn bưng theo một ấm trà tinh thần nóng hổi.

Mục Lương nghĩ tới điều gì đó, khóe môi cong lên:

- Bên đại lục cũ cũng sẽ có rất nhiều người tới đây, không ít người quen đâu.

- Ừm, phần lớn những người từng tham gia Hội Nghị Thánh Địa đều sẽ đến đây.

Ly Nguyệt chậm rãi gật đầu.

Cô hỗ trợ tiếp đãi người của đại lục cũ tại một bên khác của trạm xe lửa Chủ Thành, tách biệt với nhóm vương thất, quý tộc ở đại lục mới.

- Áo Cách Tư Cách không đến đây à?

Mục Lương đột nhiên hỏi.

- Áo Cách Tư Cách thành Vạn Yêu không có tới, nhưng Phong Thanh Lang tới.

Ly Nguyệt nhẹ giọng đáp.

Mục Lương hơi nhướng mày:

- Phong Thanh Lang thành Vạn Yêu, không biết Hồ Tiên có muốn gặp hắn một chút không.

Anh biết tin thành Vạn Yêu đã bị tiêu diệt, chỉ là không tin Áo Cách Tư Cách đã chết rồi.

- Chắc cô ấy sẽ không quan tâm đâu.

Ly Nguyệt nhẹ giọng mở miệng.

- Ừm, không quan trọng.

Mục Lương nhàn nhạt nói.

Ấn tượng của anh đối với Phong Thanh Lang chỉ dừng lại khi hắn đi tiếp Hồ Tiên, đối phương và hầu gia Viêm Tượng đứng chung một chỗ, thoạt nhìn rất nhỏ yếu.

- Thành Dạ Nguyệt cử ai đến đây?

Mục Lương lại hỏi.

Ly Nguyệt suy nghĩ một chút, lắc đầu nói:

- Thành Dạ Nguyệt không có ai tới.

Mục Lương hơi nhướng mày, thành Dạ Nguyệt không có ai tới?

- Có thể vì Hi Bối Kỳ ở đây, cho nên bọn họ cảm thấy không cần lại phái người qua đây tham gia.

Ly Nguyệt suy đoán nói.

- Ừm, có lẽ là vậy.

Mục Lương nói không chút để ý.

Ly Nguyệt lại nói:

- Kim Phượng cũng tới, cô ấy vốn dĩ muốn gặp ngươi, nhưng ngươi quá bận rộn nên bị ta cản lại.

- Không sao, tìm không thấy cũng không có gì, nếu có chuyện lớn thì cô ấy sẽ không rời đi chỉ vì bị ngươi chặn lại.

Mục Lương gật đầu nói.

Kim Phượng là thành chủ thành Phượng, Mục Lương còn thiếu cô ấy một nhân tình.

Trước đây khi xây dựng căn cứ trung chuyển tại thành Phượng, anh có nhờ cô ấy hỗ trợ chăm sóc căn cứ, đại giới chính là thiếu cô ấy một nhân tình.

Ly Nguyệt nhẹ giọng nói:

- Hạ Khoa Phu cũng tới, tối nay sẽ đến hội báo công tác của căn cứ trung chuyển, ngươi muốn gặp hắn không?

- Gặp một lần đi.

Mục Lương ôn hòa nói.

- Vâng.

Ly Nguyệt dịu dàng gật đầu.

Mục Lương nhìn về phía cô gái tóc bạc, ôn hòa nói:

- Ngươi bận bịu cả ngày rồi, đi nghỉ ngơi một chút đi, ngày mai sẽ không có thời gian để thảnh thơi đâu.

Mấy ngày qua, Ly Nguyệt bận trước bận sau, hôm nay là ngày thoải mái nhất của cô trong đoạn thời gian gần đây.

- Không sao, ta muốn ở bên ngươi một lúc.

Đôi môi hồng của Ly Nguyệt khẽ mở.

- Được.

Đôi mắt đen láy của Mục Lương lóe sáng, giơ tay nhẹ nhàng vuốt xuôi mũi của cô gái tóc bạc.

Khuôn mặt của Ly Nguyệt ửng đỏ, an tĩnh rũ mắt xuống.

………

Thành Huyền Vũ, năm giờ chiều.

- Mục Lương, Mục Lương ~~~

Giọng nói thanh thúy của Nguyệt Phi Nhan vang lên ở bên trong cung điện.

Cô cầm một bức tranh trong tay, hào hứng gõ cửa thư phòng.

- Cộc cộc cộc ~~~

- Vào đi.

Giọng nói của anh truyền ra từ trong thư phòng.

Nguyệt Phi Nhan đẩy cửa mà vào, quơ quơ bức tranh trong tay rồi đi tới trước mặt anh, hưng phấn nói:

- Mục Lương, quốc kỳ mà ngươi muốn ta thiết kế đã hoàn thành rồi, mau nhìn thử.

- Ồ, ta xem một chút.

Mục Lương đặt bút xuống, vươn tay tiếp nhận bức tranh trong tay cô gái tóc đỏ.

Thành Huyền Vũ muốn tuyên bố thành lập vương quốc Huyền Vũ, quốc kỳ đại biểu ý nghĩa trọng đại, cho nên phải dụng tâm thiết kế.

Sau khi Mục Lương có suy nghĩ này, anh đã bảo mọi người trong cung điện thiết kế quốc kỳ, cuối cùng chọn ra một quốc kỳ để sử dụng.

Mục Lương ôm tâm trạng chờ mong mở ra bức tranh của Nguyệt Phi Nhan, đập vào mắt là một màu đỏ thẫm, vị trí trung tâm vẽ một biểu tượng đơn giản hình rùa đen.

Anh nhìn biểu tượng rùa đen kia rồi im lặng một hồi lâu, miệng há mấy lần nhưng vẫn không thể nói nên lời.

- Đây chính là quốc kỳ mà ngươi vẽ à?

Anh chậm rãi cất tiếng hỏi.

Trong mắt của Nguyệt Phi Nhan lộ sự mong đợi, hỏi:

- Hì hì, có phải nó rất đẹp không?

Mục Lương tò mò nói:

- Trước không bàn chuyện đẹp hay không, ngươi giải thích cho ta một chút, tại sao lại muốn vẽ như thế?

Nguyệt Phi Nhan ngây thơ nói:

- Không phải ngươi nói sao, chỉnh thể quốc kỳ phải là màu đỏ, sau đó vẽ một ít đồ án có ý nghĩa đặc biệt hoặc ý nghĩa đại biểu.

Mục Lương liếc nhìn bức tranh trong tay, cười khổ hỏi:

- Cho nên ngươi vẽ Rùa Đen?

- Đây là Tiểu Huyền Vũ nha, chẳng lẽ ngươi không nhận ra sao?

Nguyệt Phi Nhan phồng má, giải thích:

- Thành Huyền Vũ chúng ta được xây ở trên lưng Tiểu Huyền Vũ, sau này cũng là căn cơ của vương quốc Huyền Vũ, vẽ Tiểu Huyền Vũ trên quốc kỳ là quá thích hợp rồi.

- Đây là Tiểu Huyền Vũ à.....?

Mục Lương nhìn con rùa đen ngã chổng vó trên mặt cờ, hoàn toàn không có chỗ nào giống Tiểu Huyền Vũ cả!

Nguyệt Phi Nhan nghiêm mặt nói:

- Chậc, quả nhiên ngươi không có nhận ra, ta vẽ giống vô cùng mà, ngay cả Hi Bối Kỳ đều nói rất giống!

- Hi Bối Kỳ cũng nói rất giống sao...?

Mục Lương đột nhiên có loại dự cảm xấu, chẳng lẽ quốc kỳ mà Hi Bối Kỳ vẽ có trình độ tương tự như vậy sao?

Anh ngẫm nghĩ lại, bản thân đã thiết kế được ba loại quốc kỳ mới, nếu như người trong cung điện không có thiết kế tốt thì đành phải dùng thiết kế của anh vậy.

Nguyệt Phi Nhan ngây thơ nói:

- Nơi nào không giống chứ, ngươi nói đi, ta trở về chỉnh sửa một chút.

Mục Lương tìm từ uyển chuyển:

- Nếu như muốn chỉnh sửa thì đại khái là ngươi nên vẽ lại toàn bộ.

Anh không nhịn được dở khóc dở cười, nếu treo quốc kỳ như vậy lên sợ là sẽ bị người của các vương quốc khác cười đến rụng răng.

- A, thật sự rất xấu sao?

Đôi mắt của Nguyệt Phi Nhan trừng lớn, lộ ra thần sắc không thể tin được.

- Không phải xấu, chỉ là làm quốc kỳ không quá thích hợp thôi.

Mục Lương ôn hòa nói.

Bạn cần đăng nhập để bình luận