Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 1146: Lệnh Bài Ra Vào



Anh chỉ đùa một chút, vậy mà người phụ nữ tao nhã kia đã nghĩ tới chuyện đắp nặn ra hình tượng của Cục Quản Lý khiến cho người khác sinh lòng kính sợ.

- Không cần vội, chờ tới khi ngươi rảnh rỗi lại đi cải tạo.

Nguyệt Thấm Lan tao nhã cười.

- Được.

Mục Lương ôn nhã cười.

Anh tiếp tục xây dựng Cung điện, hoàn thiện thêm rất nhiều chi tiết, ví dụ như nhà vệ sinh và vấn đề thoát nước thải, cần đặt những ống dẫn liên tiếp tới khu Trung Ương.

- Y nha…

Tinh Linh Sinh Mệnh nâng tay lên, ống dẫn ngọc lưu ly được vỏ cây bao vây lại, nhìn đẹp hơn rất nhiều.

- Mục Lương, chuyện lên xuống hàng ngày rất cần thiết, đâu phải ai cũng biết bay.

Hồ Tiên kiều mỵ nói.

- Có thể tạo một cái thang vận chuyển giống khu Trung Ương.

Nguyệt Thấm Lan đề nghị.

- Ta có ý tưởng khác.

Khóe miệng Mục Lương cong lên, lần thứ hai anh nhìn về phía Tiểu Tinh Linh.

- Y nha?

Linh Nhi chớp chớp con ngươi xanh biếc.

………

- Linh Nhi, ngươi thử xem, ngươi có làm như vậy được không...?

Mục Lương đem ý tưởng trong lòng truyền lại cho Tinh Linh Sinh Mệnh.

- Vâng!

Tiểu Tinh Linh ngoan ngoãn gật đầu, sau đó cô bé vỗ cánh bay lên, đi tới nơi liên kết giữa nhánh cây thật lớn và thân cây, đôi tay nhỏ bé đặt lên trên thân cây.

Màu hào quang xanh biếc lóe lên, một mầm cây rất nhỏ phá vỏ cây lộ ra, Tinh Linh Sinh Mệnh vung tay lên, mầm cây sinh trưởng rất nhanh.

Tới khi mầm cây trưởng thành đạt tới độ dài trăm mét có hình dạng giống một sợi dây, nó đã to lớn như bắp chân con người, trên đầu nhánh cây là những chiếc lá khổng lồ, mỗi phiến lá đều có kích thước đạt tới tám mét.

- Quao…

Tinh Linh Sinh Mệnh vỗ bàn tay nhỏ bé, lá cây bên cạnh từ từ cuộn lên, cô bé biến những chiếc lá cây thành hình dạng cái bát, để chúng có thể mang theo đồ vật một cách an toàn.

Cô khống chế sợi dây di chuyển lên xuống dọc theo thân cây, cả quá trình chúng đều di chuyển rất vững vàng.

Nguyệt Thấm Lan chợt nổi lên một ý tưởng, cô giật mình nói:

- Mục Lương, về sau mỗi ngày chúng ta lên xuống Trà Thụ Sinh Mệnh đều dựa vào sợi dây này sao?

- Ngươi đã đoán đúng rồi.

Khóe môi Mục Lương cong lên.

Sợi dây này sẽ do Tinh Linh Sinh Mệnh khống chế, cung cấp cho mọi người một phương tiện di chuyển.

- Mục Lương, mau thử cho mấy người Tiểu Lan lên đây đi.

Mễ Nặc khẩn cấp thúc giục.

- Được.

Anh cười rồi nhìn về phía Tiểu Tinh Linh.

- Y nha!

Tinh Linh Sinh Mệnh huơ huơ đôi tay nhỏ bé.

Ngay sau đó, sợi dây linh hoạt buông xuống mặt đất, dừng lại trước mặt mấy cô hầu gái nhỏ.

Mễ Nặc cúi đầu nhìn về phía mấy cô gái bên dưới, la lớn:

- Chị Ly Nguyệt, tiểu Lan, mau đứng lên lá cây.

- Thú vị!

Ly Nguyệt chớp chớp con ngươi bạch kim, cất bước đi tới.

- Cuối cùng cũng có thể lên nhìn.

Ngải Lỵ Na đầy chờ mong cũng đi lên theo.

Sau khi mấy cô gái đứng vững, sợi dây bắt đầu gấp khúc về phía trước, bộ phận lá cây chuyển động lên nhánh cây, rất giống cách hoạt động của thang cuốn.

- Trên này thật rộng lớn!

Đôi mắt đẹp hồng nhạt của Ngải Lỵ Na tỏa sáng, cô vội vàng bước ra khỏi lá cây, và chạy lên nhánh cây.

- Về sau, chúng ta sẽ sống trên này!

Vệ Ấu Lan và Ba Phù đưa mắt nhìn nhau, trong lòng hai người chấn động không thôi. Tiểu hầu gái đi vào bên trong cung điện, tỏ ra cực kỳ kích động đi dạo để quen thuộc hoàn cảnh.

- Thật đẹp…

Ngải Lỵ Na lộ ra vẻ mặt cực kỳ hâm mộ, cô cũng muốn ở lại nơi này.

Trong bộ đội U Linh, chỉ có Ly Nguyệt ở trong Cung điện, còn những người khác ở lại ký túc xá tầng sáu.

- Các ngươi có thể mang những thứ cần dùng lên đây.

Mục Lương ôn hòa nói.

Sau đó, anh vươn tay, từ lòng bàn tay anh xuất hiện ngọc lưu ly, tiếp theo chúng ngưng tụ thành mấy cái lệnh bài.

Lệnh bài có hình lục giác, một mặt là phù điêu vẽ Tinh Linh Sinh Mệnh, mặt khác là bức hoạ đơn giản của Trà Thụ Sinh Mệnh .

- Mục Lương, đây là cái gì?

Hồ Tiên tò mò hỏi.

- Lệnh bài ra vào, chỉ người có lệnh bài này mới được Linh Nhi dùng dây mang lên đây.

Mục Lương ôn nhu giải thích. Sau khi anh nói xong, lại mỉm cười nói tiếp:

- Đương nhiên, các ngươi không cần, lệnh bài này không chuẩn bị cho những người sống ở đây.

- Đại nhân, cho ta một cái đi.

Đôi mắt Ngải Lỵ Na đầy trông mong nhìn Mục Lương.

- Lấy đi.

Anh hất hất cằm ra hiệu. Chuyện phân phát lệnh bài này, anh để cho cô gái tao nhã làm.

Anh nhìn về phía đỉnh đầu, khoảng cách từ nhánh cây dưới chân anh tới tán cây còn một đoạn rất xa, anh đang suy nghĩ xem nên xây dựng thêm cái gì ở trên mặt.

Du du du…

Ưng Lửa từ đỉnh đầu bay qua, sau đó nó bay vào trong tán cây khổng lồ.

Sau khi tiến hoá, Trà Thụ Sinh Mệnh đã đủ khổng lồ, vì vậy những con thú thuần dưỡng của Mục Lương đều thích ở trong tán cây của nó.

Trên tán cây, Ưng Lửa và Rồng Dung Nham Khổng Lồ, có thể làm cho kẻ địch muốn tiếp cận không trung thành Huyền Vũ phải khiếp sợ.

Trà Thụ Sinh Mệnh đã trở nên quá khổng lồ, anh đã không còn biện pháp xây dựng lá chắn ngọc lưu ly nữa, vì vậy sự an toàn của nội thành đành phải giao cho những động vật thuần dưỡng.

Mục Lương nghĩ nghĩ, thân thể anh lần thứ hai bay lên trời, đi lên vị trí hai mươi mét trên nhánh cây thì dừng lại

Anh muốn xây dựng sân huấn luyện ở nơi này, ngày sau nơi này sẽ dùng để thí nghiệm linh khí và vũ khí mới, sẽ không dùng tới không gian nhỏ hẹp bên trong phòng làm việc nữa. Đồng thời, nếu đám người Ly Nguyệt cần huấn luyện cũng có thể tự do huấn luyện ở trong này, trình độ riêng tư rất cao.

Trừ những mục đích đó, nơi này còn có thể trở thành nơi đáp xuống cho Ưng Lửa, Rồng Dung Nham Khổng Lồ và các loài động vật thuần dưỡng khác.

- Dùng mây đen để xây dựng chắc là ổn.

Hai tròng mắt của Mục Lương sáng lên, số lượng lớn mây đen lập tức xuất hiện dưới chân anh, chúng rất nhanh đã ngưng tụ thành một đám mây rộng ngàn mét tạo thành một khoảng sân.

Cái sân mây mù được liên kết với thân cây, khiến cho nó có thể di động theo Trà Thụ Sinh Mệnh .

Mục Lương dẫm lên đám mây, nhưng đám mây này rất mềm xốp, hiển nhiên không thích hợp với những hạng mục huấn luyện hằng ngày.

- Rắc thêm một tầng ngọc lưu ly là được.

Anh lần thứ hai thi triển năng lực Điều Khiển Tinh Thể, ngọc lưu ly bao trùm trên cái sân mây mù, cứ như vậy, mọi hoạt động sẽ diễn ra trên mây mù, không đến nỗi bị chìm vào bên trong.

Anh tiếp tục dùng ngọc lưu ly tạo nên vòng bảo hộ, vòng bảo hộ cao hai mét bao vây mây mù, chỉ chừa ra một khe hở đi tới thân cây, cũng tiện cho mọi người rời đi.

Vì thế, Mục Lương lại dùng mây mù và ngọc lưu ly tạo ra thêm một bậc cầu thang, nối liền sân mây mù với cung điện.

- Nên xây dựng thêm một bể bơi giữa không trung.

Đôi mắt của Mục Lương chợt lóe lên tia sáng, bên cạnh sân huấn luyện mây mù, anh lại phát triển thêm một khoảng sân mây mù nữa, nhưng cái sân này nhỏ hơn rất nhiều, nó chỉ dài năm mươi mét, rộng mười mét.

Bên ngoài tầng mây mù lần thứ hai bị ngọc lưu ly bao trùm, anh còn dùng ngọc lưu ly tạo ra một bức tường vây cao hai mét, không cho nước tràn ra bên ngoài.

- Nguyên tố nước ngưng tụ.

Mục Lương ý niệm vừa động, nguyên tố nước không trung bắt đầu ngưng tụ, biến thành những giọt nước rơi vào bên trong bể bơi.

Nơi này là biển khơi, cho nên nguyên tố nước nồng đậm tới vô cùng vô tận, rất nhanh đã đổ đầy nước vào bể bơi.

Bạn cần đăng nhập để bình luận