Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 1370: Ếch Xào Sả Ớt! Ếch Nướng Cay!



Chừng mười phút sau, Cao Thao mang tin tức từ khu vực Trung Ương gửi tới.

Sắc mặt của hắn có chút cổ quái, chần chừ nói:

- Đại tổng trưởng, thành chủ đại nhân nói chúng ta bắt loại ma thú biển này nhiều một chút.

- A, vì sao?

Đại An Ti nghe vậy không khỏi sửng sốt hỏi lại.

Cao Thao giải thích:

- Thành chủ đại nhân nói thịt của loại ma thú biển này không tệ, có thể ăn được.

-....

Đại An Ti co giật khóe miệng, sắc mặt cô khó chịu giống như ăn phải phân ruồi.

Cầm Vũ nhịn không được mà cười khẽ một tiếng, không ngờ lại bị cô đoán trúng rồi.

Đại An Ti thở dài, buồn bực nói:

- Cái thứ xấu xí như vậy thì có gì ngon chứ...?

Cao Thao giải thích:

- Tiểu hầu gái nói là thành chủ đại nhân bảo có thể làm thành món ếch nướng cay và ếch xào sả ớt.

Đại An Ti dấu hỏi đầy đầu, ếch nướng cay là cái gì? Ếch xào sả ớt là cái gì?

- Ta đã biết.

Cô khẽ thở dài một hơi rồi vội vàng ra lệnh thuộc hạ đi bắt thêm ma thú biển.

- Vừa rồi ta đã nói cái gì ấy nhỉ?

Cầm Vũ khoanh hai tay trước người.

Đại An Ti lắc đầu nguầy nguậy, rất có cốt khí nói:

- Hừ, dù sao thì ta cũng sẽ không ăn nó.

Nhưng vào một ngày không xa, người nào đó lại thề thốt rằng ếch xào sả ớt là món ngon nhất thế giới mà mình từng ăn.

………..

Cộc cộc cộc....

Vân Hân giơ tay gõ cửa thư phòng, nàng đẩy cửa bước vào, chớp chớp đôi mắt sáng ngời và có thần, nói:

- Đại nhân, đến giờ ăn sáng rồi.

- Ừ, ta biết rồi.

Mục Lương ôn hòa đáp lại.

Anh đặt văn kiện trên tay xuống rồi đứng dậy đi ra ngoài.

Khi hai người bước vào nhà ăn thì Nguyệt Thấm Lan, Mễ Nặc và những người khác đã ngồi vào chỗ của mình.

- Thành chủ đại nhân.

Vệ Ấu Lan và các tiểu hầu gái đồng thanh chào hỏi.

- Ừ.

Mục Lương khẽ gật đầu, ngồi xuống chủ vị.

Hồ Tiên quyến rũ nói:

- Ngươi càng ngày càng bận rộn, bây giờ còn không nhớ rõ thời gian ăn sáng.

Mễ Nặc đặt trứng gà ba màu đã bóc vỏ vào chén của anh, hồn nhiên nói:

- Mục Lương vẫn luôn rất bận rộn.

- Cũng không đến nỗi nào đâu.

Mục Lương cười một tiếng, giơ tay xoa đầu cô gái tai thỏ ngoan ngoãn.

Anh đưa tay ra hiệu, ôn hòa nói:

- Mọi người dùng cơm đi.

- Vâng.

Các cô gái đồng thanh đáp lại, từng đôi đũa duỗi ra, tiếng nhấm nuốt liên tục vang lên trong nhà ăn.

Hồ Tiên nuốt thức ăn trong miệng xuống, quyến rũ hỏi:

- Mục Lương, ta nghe nói bên Thiên Môn Lâu đưa thịt ma thú biển tới, ngươi dự định làm gì với chúng?

- Nấu nướng bình thường là được rồi, hoặc làm thành lẩu khô cũng không tệ.

Mục Lương nói với giọng rõ ràng.

Khi Thiên Môn Lâu đưa ma thú biển đến Trung Ương, đúng lúc Mục Lương đang ở trong cung điện, anh đích thân kiểm tra thịt ma thú biển, phát hiện nó rất giống thịt ếch ở kiếp trước, không có độc, có thể ăn được.

Ba Phù ngoan ngoãn nói:

- Chúng ta đã học xong rồi, bữa tối hôm nay sẽ có món lẩu khô ma thú biển.

- Thật khiến cho người ta chờ mong.

Đôi mắt đẹp của các cô gái sáng lên, món ăn có thể được Mục Lương khen ngợi thì nhất định sẽ rất ngon.

Nguyệt Thấm Lan quay đầu ưu nhã nói:

- Mục Lương, hôm nay Tiểu Huyền Vũ sẽ rời khỏi kênh Sương Mù phải không?

- Ừ, ta đoán là chúng ta có thể rời đi vào xế chiều.

Mục Lương gật đầu rồi ôn hoà đáp.

- Quá tốt rồi, không biết vùng đất mới có thứ gì thú vị không?

Đôi mắt màu xanh lam của Mễ Nặc sáng lên, chờ mong cuộc sống sau khi tiến vào đại lục mới.

- Khi nào đến vương quốc Hải Đinh thì ta sẽ dẫn ngươi đi chơi.

Mục Lương cười nói, vươn tay sờ lỗ tai thỏ của Mễ Nặc.

- Vâng.

Mễ Nặc hưng phấn gật đầu lia lịa.

Hồ Tiên hơi nhướng mày, bĩu môi nói:

- Ngươi cũng phải mang bọn ta theo nữa.

- Được rồi, mọi người cùng đi.

Mục Lương cười một tiếng.

Bữa sáng kết thúc vào nửa tiếng sau, các cô gái đều bắt đầu bận rộn đi làm việc.

Mục Lương đi đến thư phòng, Nguyệt Thấm Lan chậm nửa bước đi theo sau.

Hai người trở lại thư phòng, Mục Lương tiếp tục xử lý công việc, Nguyệt Thấm Lan ngồi ở bên cạnh phê duyệt các hạng số liệu khác nhau do Cục Quản Lý Nội Thành và Cục Quản Lý Vệ Thành báo cáo lên.

Cộc cộc cộc….

Tiểu hầu gái gõ cửa thư phòng.

- Vào đi.

Mục Lương đáp một câu mà không ngẩng đầu.

Tiểu Mật đẩy cửa đi vào thư phòng, nhỏ giọng nói:

- Đại nhân, tiểu thư Tuyết Cơ truyền tin tức trở về.

- Nói đi.

Mục Lương hơi ngẩng đầu ra hiệu, chiếc bút chì trên tay vẫn thoăn thoắt vẽ vẽ viết viết.

- Đội tàu của Mậu Đạt lại bị hải tặc công kích, lần này vận khí tốt hơn, bọn họ gặp được đám hải tặc có thực lực không mạnh, thành công đánh lùi đối phương.....

Tiểu Mật nghiêm túc nói.

- Lại gặp hải tặc nữa sao!?

Mục Lương cảm thấy bất ngờ mà ngẩng đầu lên.

Sau khi đội tàu của Mậu Đạt rời khỏi kênh Sương Mù, bọn họ đã chạm trán bốn đợt hải tặc, tần suất này không tính là thấp.

Tiểu Mật gật đầu nói:

- Tiểu thư Tuyết Cơ đã nói như vậy...

Cây bút chì trên tay Mục Lương gõ nhẹ lên mặt bàn, anh thấp giọng lẩm bẩm:

- Có vẻ bên kia không yên ổn hơn những gì ta nghĩ.

Nguyệt Thấm Lan nhíu mày, ưu nhã nói:

- Bọn họ chỉ mới rời đi kênh Sương Mù được vài ngày mà đã gặp phải bốn đoàn hải tặc, như vậy có thể an toàn đến đất liền sao?

- Chuyện đó không quan trọng, quan trọng là Tuyết Cơ có thể đến nơi an toàn.

Mục Lương nhàn nhạt nói.

Nguyệt Thấm Lan tán đồng:

- Cũng đúng, thực lực của Tuyết Cơ không yếu, hơn nữa cô ấy còn mang theo một túi Phú Năng Trân Châu, chắc sẽ không quá khó khăn để nàng ấy tránh thoát đợt tập kích của hải tặc.

Mục Lương suy nghĩ một chút, quay đầu nói:

- Nhắc nhở bên Sơn Hải Quan rằng đại lục mới có rất nhiều hải tặc, dặn dò bọn họ tăng cường lưu ý tình huống xung quanh.

- Vâng.

Tiểu Mật ngoan ngoãn gật đầu sau đó xoay người rời đi thư phòng.

Nguyệt Thấm Lan nhẹ nhàng nói:

- Mục Lương, đại lục mới có nhiều hải tặc như vậy, sau này chúng ta có nên từ chối không cho bọn họ vào thành không?

- Không cần, trong hải tặc cũng có người giàu có.

Mục Lương cười lắc đầu.

- Có lý.

Nguyệt Thấm Lan chớp chớp đôi mắt màu xanh nước biển.

Mục Lương nhàn nhạt nói:

- Nếu bọn hải tặc dám gây sự ở Phố Buôn Bán, vậy thì bắt lại rồi tống vào ngục giam, vừa vặn bên mỏ muối đang thiếu người.

- Ta hiểu rồi.

Nguyệt Thấm Lan ưu nhã gật đầu, cô chợt nhớ tới cái gì đó, đề nghị:

- Nói tới Mỏ muối, thành Vạn Yêu đã bị tiêu diệt, chúng ta có thể tiếp quản mỏ muối ở đó.

Mục Lương suy nghĩ một chút rồi gật đầu nói:

- Ta sẽ để cho Mộc Phân Thân đến đó một chuyến.

Thành Vạn Yêu tương đối gần rừng Vạn Khô, vừa vặn có thể để Mộc Phân Thân ở căn cứ trung chuyển thành Phi Điểu đi qua.

Trữ lượng muối của thành Vạn Yêu đủ để thành Huyền Vũ sử dụng trong mấy trăm năm.

Nguyệt Thấm Lan thanh thúy đề nghị:

- Chúng ta cũng có thể phái người tới đóng giữ, khai thác xong rồi lại mang đi.

- Không cần, cứ để Mộc Phân Thân dọn đi là được.

Một tia sáng lóe lên trong mắt Mục Lương.

Nguyệt Thấm Lan vươn tay gom mái tóc dài màu xanh nước biển sang một bên, gật đầu nói:

- Như vậy cũng tốt.

Mục Lương nhắm mắt lại, im lặng câu thông và truyền tin tức cho Mộc Phân Thân ở thành Phi Điểu.

Bạn cần đăng nhập để bình luận