Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 418: Vé Máy Bay

- Ầm ầm !
Sáng sớm, bầu trời một màu u ám, lọt vào trong tầm mắt là những đám mây màu xám như trước đây.
Rùa Đen thức dậy, bốn chân chống lên thân thể như một ngọn núi, mang theo Thành Huyền Vũ tiến về phía thành Dạ Nguyệt.
Ở Tam Tinh Lâu trong Phố Buôn Bán.
Hạ Lạc mở mắt ra, xốc lên cái chăn, hai tay giơ cao duỗi lưng một cái.
- A ha !
Cô bối rối chép miệng cái, khóe mắt có mấy giọt nước mắt, liền dùng bàn tay lau đi.
Hạ Lạc lay động cánh chim màu cam, đè ép một đêm, hơi tê tê.
- Không biết anh hai đã dậy chưa?
Cô nhỏ giọng thầm thì một câu, rồi nhìn quanh trong gian phòng một vòng, trong con ngươi màu cam có hơi luyến tiếc, hôm nay là thời gian rời đi Thành Huyền Vũ.
- Thật muốn ở lại lâu dài.
Hạ Lạc bĩu môi, dùng tay cào lại mái tóc dài màu cam rối bời.
Cô rất thích căn phòng ở Tam Tinh Lâu, có giường lớn mềm mại, phong cách trang trí mới mẻ, khiến các cô gái rất ưa thích.
- Cộc cộc cộc !
Cửa phòng bị gõ vang, ngoài cửa truyền tới âm thanh của Hạ Nạp Ân.
- Hạ Lạc, tỉnh chưa?
- Dậy rồi, ta muốn tắm một chút.
Hạ Lạc vội vàng lên tiếng.
- Vậy ta chờ ở đại sảnh.
Hạ Nạp Ân nhắc nhở:
- Nhớ kỹ thu dọn đủ đồ, đừng bỏ sót.
- Vâng.
Hạ Lạc nâng miệng lên đáp lại một tiếng.
Sau đó, cô quay người tiến vào phòng vệ sinh, dùng nước sạch còn lại rửa mặt xong, súc miệng đơn giản.
- Ai da ! Lần sau lại không biết lúc nào mới có thể tới.
Trên mặt của Hạ Lạc lộ ra chút phiền muộn, quay người lại ngắm gian phòng một cái, tiếp đó thu dọn đủ đồ, lưu luyến không nỡ bước ra khỏi căn phòng.
Đi tới đại sảnh tiếp khách, Hạ Nạp Ân đã ngồi ở trên ghế chờ cô.
- Anh, đi thôi.
Hạ Lạc vui vẻ phất tay.
- Ừm.
Hạ Nạp Ân đưa tay cầm lấy cái túi sau lưng em gái, đi ra hướng ngoài Tam Tinh Lâu.
Hắn nghiêng đầu nhìn về phía em gái, ôn hòa nói:
- Đi ăn sáng trước.
- Ta muốn ăn bánh bao thịt.
Hạ Lạc dùng giọng giòn tan đáp.
- Vậy mua thêm mấy cái.
Hạ Nạp cưng chiều nở nụ cười.
Anh em Hạ gia đến Cửa Hàng Bánh Bao, vừa vặn gặp phải bánh bao mới ra lò, thế là mua đầy một túi.
- Chào buổi sáng.
Âm thanh yêu mị vang lên sau lưng hai người, Hồ Tiên bước uốn éo đi tới.
- Chị Hồ Tiên, chào buổi sớm.
Hạ Lạc nhiệt tình quơ tay chào hỏi.
- Chuẩn bị xong chưa? Ta mang các ngươi đến Máy bay Huyền Vũ.
Âm thanh yêu mị của Hồ Tiên vang lên.
Hôm nay, Máy Bay Huyền Vũ sẽ tiến hành cất cánh lần đầu tiên, mục tiêu đến chính là Thành Phi Điểu .
- Ừ, đã chuẩn bị xong.
Hạ Lạc nhẹ nhàng gật đầu nói.
- Vậy đi cùng ta.
Hồ Tiên kiều mị quay người, bảy chiếc đuôi cáo nhẹ nhàng đong đưa, làm cho tư thái của cô càng tăng thêm một phần quyến rũ.
Hạ Nạp Ân mắt nhìn mũi mũi nhìn tâm, lên tiếng hỏi:
- Tiểu thư Hồ Tiên, hàng hóa của chúng ta.
- Cũng ở bên ngoài Sơn Hải Quan, có người chuyên về vận chuyển đồ lên Máy bay Huyền Vũ cho các ngươi, không cần lo lắng.
Hồ Tiên cũng không quay đầu lại lên tiếng.
- Vậy là tốt rồi.
Hạ Nạp Ân nghe vậy yên lòng.
Anh em Hạ gia đi theo Hồ Tiên đi tới phía trước Sơn Hải Quan, phát hiện ở đây có nhiều thêm một cánh cửa, bên cạnh có treo một cái bảng hiệu.
- Phòng bán vé Máy Bay Huyền Vũ?
Hạ Lạc đọc ra dòng chữ trên tấm bảng.
- Ừm, các ngươi mua trước phiếu.
Hồ Tiên nghiêng đầu ra hiệu.
Khuôn mặt của Hạ Nạp Ân lộ ra tia ngẩn ngơ, ngạc nhiên hỏi:
- Còn cần mua vé?
- Đương nhiên, người không mua vé không thể đi lên.
Hồ Tiên liếc mắt một cái.
- Chúng ta có thể tự mình bay trở về.
Hạ Lạc hồn nhiên nói.
- Máy Bay Huyền Vũ xuất phát từ nơi này đến Thành Phi Điểu chỉ cần nửa ngày, ngươi nhất định muốn tự bay trở về?
Hồ Tiên cười tủm tỉm hỏi.
- Vẫn là nên đi máy bay tốt hơn.
Khóe miệng của Hạ Nạp Ân co quắp lại.
Từ nơi này xuất phát, lấy tốc độ phi hành của hắn, cũng cần trên dưới ba ngày mới có thể trở về Thành Phi Điểu .
Hơn nữa, hàng hóa đều ở trên máy bay, hắn không yên lòng rời khỏi hàng hóa.
Hắn đi tới trước cửa sổ, nhìn về phía nhân viên bán vé bên trong.
- Chào ngươi, là muốn đi Máy Bay Huyền Vũ sao?
Nhân viên bán vé mỉm cười hỏi.
- Đúng vậy.
Hạ Nạp Ân gật đầu.
- Trước mắt, theo chỉ thị của thành chủ, sẽ bay thẳng đến Thành Phi Điểu, giá vé chỗ ngồi phổ thông là hai mươi viên tinh thạch hung thú sơ cấp trung đẳng, chỗ ngồi cao cấp là bốn mươi viên tinh thạch hung thú sơ cấp trung đẳng.
Nhân viên bán vé lễ phép hỏi:
- Ngươi muốn chỗ ngồi cao cấp hay phổ thông?
Hạ Nạp Ân há to miệng.
Giá vé chỗ ngồi cao cấp chênh lệch rất cao so với phổ thông?
Thành Huyền Vũ thực sự là muốn bốc lột tinh thạch hung thú.
- Xin hỏi, chỗ ngồi cao cấp với phổ thông khác nhau ở chỗ nào?
Hắn dùng chất giọng buồn bực hỏi.
- Vị trí ngồi cao cấp còn rộng rãi hơn chút, thích hợp cho khách nhân giống ngài như vậy.
Nhân viên bán vé mỉm cười ra hiệu cánh chim cực lớn sau lưng Hạ Nạp Ân.
Hạ Nạp Ân im lặng.
Nhân viên này tiếp tục nói:
- Trừ cái đó ra, chỗ ngồi cao cấp còn có cung cấp một bữa ăn miễn phí.
- Vậy cho hai tấm vé cao cấp.
Hạ Nạp Ân thầm thở dài.
Hắn tình nguyện tốn thêm chút tinh thạch hung thú, cũng không nguyện ý để cho em gái chen chúc ở vị trí ngồi phổ thông.
- Được, tổng cộng tám mươi viên tinh thạch hung thú sơ cấp trung đẳng.
Nhân viên bán vé mỉm cười nói.
- Đây.
Hạ Nạp Ân lấy ra tám viên tinh thạch hung thú sơ cấp thượng đẳng, đưa cho nhân viên bán vé.
Nhân viên nhiệt tình nói:
- Vâng, cho ta xin Văn Điệp Thông Quan của người đi.
- Đây.
Hạ Lạc đưa ra Văn điệp Thông Quan, với Văn Điệp Thông Quan của anh trai mình cùng nhau đẩy lên phía trước quầy hàng.
Nhân viên bán vé lấy ra sổ đăng ký, ghi lại thông tin đăng ký của anh em Hạ gia.
Hắn kéo ra ngăn kéo dưới quầy, lấy ra hai tấm vé máy bay số hiệu Huyền Vũ đồng thời viết lên tên của hai anh em Hạ gia.
- Đây là vé máy bay, xin hãy giữ kỹ.
Nhân viên bán vé trả lại tấm vé và Văn Điệp Thông Quan cùng một lúc.
Hạ Nạp Ân thu lại Văn điệp Thông Quan, nhìn kỹ vé máy bay.
Vé máy bay cũng nhỏ như đồng Huyền Vũ, chỉ là chính diện có hình ảnh của Ưng Lửa, mặt sau có viết dòng chữ to ‘Vị trí ngồi cao cấp’.
Góc trái trên cùng của hai tấm vé, đều có một con số khác nhau, ‘1’ với ‘2’, đây là vị trí chỗ ngồi ở khoang cao cấp.
Ngoại trừ cái đó ra, vị trí ở góc dưới bên trái còn được dùng thuốc màu đặc biệt, viết lên tên của hai anh em Hạ gia.
Đây là đề phòng vé bị đánh rơi, bị những người khác nhặt được, lại đầu cơ trục lợi hoặc tự mình dùng.
Sau khi hiểu rõ thiết kế tấm vé nhỏ này, trong mắt của Hạ Nạp Ân lộ vẻ ngạc nhiên.
- Xin mời đi vào từ lối đi bên trái, có thể đi thẳng đến sảnh chờ máy bay cất cánh.
Nhân viên bán vé lên tiếng nhắc nhở.
- Vâng.
Hạ Lạc lễ phép đáp lại.
- Đi theo ta, ta mang các ngươi đến sảnh chờ.
Khóe miệng của Hồ Tiên nhấc lên, trong con mắt màu đỏ rực lóe ra ánh sáng.
Cô quay người đi vào lối đi bên trái, anh em Hạ gia liếc nhau, vội vàng cất bước đuổi kịp.
Con đường rất dài, hai bên lối đi còn có rất nhiều cửa gỗ.
Ở bên ngoài mỗi cánh cửa, có rất nhiều nhân viên người đồng phục như nhau, bên trái là nam, bên phải là nữ.
Hồ Tiên không bị ngăn lại khi đi vào trong, còn anh em Hạ gia lại bị hộ vệ ngăn lại.
- Xin mời lấy ra Văn Điệp Thông Quan với vé máy bay.
Khuôn mặt của hộ vệ nghiêm túc nói.
Hạ Nạp Ân bĩu môi, quá trình đi Máy Bay Huyền Vũ quá phiền phức.
- Đây.
Hắn đưa ra Văn Điệp Thông Quan với tấm vé.
Hộ vệ so sánh thông tin trên tấm vé với trên Văn Điệp Thông Quan, sau khi xác nhận thông tin giống nhau mới gật đầu.
Hắn đưa trả Văn Điệp Thông Quan và tờ vé, nghiêng người đưa tay ra hiệu:
- Có thể tiến vào.
Bạn cần đăng nhập để bình luận