Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 2659: Vậy Đập Gãy Chân, Trói Trở Về.

Cơ thể của Chí Hải lung lay một chút, trận chém giết vừa rồi khiến hắn kiệt sức, suýt nữa là đã té ngã trên mặt đất.

Tình huống của Phong Vũ cũng không tốt hơn là bao, toàn thân hắn ướt nhẹp bởi máu của Hư Quỷ.

Cầm Vũ gỡ mũ Khôi Giáp Lôi Đình, mái tóc màu xanh xõa xuống, mắt lạnh nhìn về phía Chí Hải và Phong Vũ.

Phong Vũ nói với giọng khàn khàn:

- Cảm ơn các hạ đã ra tay tương trợ.

Chí Hải dựa vào tường thành ngồi xuống, cười khổ một tiếng nói:

- Nếu không có các ngươi thì thành Tương Lai xong rồi.

Cầm Vũ nhìn chăm chú vào hai người, râu mép vốn dĩ có màu hoa râm bây giờ đã bị máu của Hư Quỷ nhuộm đen, thoạt nhìn có vài phần thương cảm.

Cô hờ hững nói:

- Lần này ta tới tìm các ngươi là vì bệ hạ cho mời các ngươi đến vương quốc Huyền Vũ một chuyến.

Chí Hải và Phong Vũ ngạc nhiên, tại sao Mục Lương lại đột nhiên muốn bọn họ đến vương quốc Huyền Vũ?

- Vì sao?

Phong Vũ trầm giọng hỏi.

- Cơ mật, ngươi không cần hỏi nhiều như vậy.

Cầm Vũ lạnh nhạt đáp.

Chí Hải lạnh lùng cười một tiếng, đứng lên nói:

- Vậy không còn cách nào khác, chúng ta sẽ không đi.

- Tại loại thời điểm này, thành Tương Lai không thể thiếu chúng ta.

Phong Vũ lạnh nhạt nhìn nữ nhân.

Cầm Vũ ngắm nhìn xung quanh một vòng, lạnh nhạt nói:

- Có các ngươi hay không thì thành Tương Lai vẫn sẽ bị hủy diệt, đây chỉ là vấn đề thời gian.

Phong Vũ và Chí Hải trầm mặc, bọn họ rất muốn phản bác nữ nhân nhưng trong lòng lại biết đối phương nói không sai.

Cầm Vũ tiếp tục nói:

- Với tình huống hiện tại của các ngươi, không bao lâu nữa khi đàn Hư Quỷ tiếp theo xông đến thì thành Tương Lai tất sẽ bị phá hủy.

- Ầm ầm ~~~

Giống như là nghiệm chứng lời nói của Cầm Vũ, hai bộ hài cốt khổng lồ cách đó không xa ầm ầm sụp đổ, cát bụi mịt mù bay đầy trời, cả tòa thành Tương Lai sụp hơn phân nửa.

Sắc mặt của Chí Hải càng thêm khó coi, đã không có hài cốt hung thú bảo hộ, Hư Quỷ muốn tiến công thành Tương Lai sẽ dễ dàng hơn nhiều.

- Ngươi xem đi.

Cầm Vũ hơi nhướng mày.

Chí Hải không khỏi phun ra một búng máu lớn, hai mắt suýt nữa tối sầm ngất xỉu.

- Tại sao lại có thể như vậy chứ...

Phong Vũ cong eo, nháy mắt già hơn mười mấy tuổi.

- Đây đại khái là báo ứng.

Cầm Vũ lạnh nhạt nói.

Ánh mắt của cô rơi vào nhóm linh khí hình người, từng đôi mắt trống rỗng vô hồn kia đã từng là những sinh mệnh tươi sống.

Thành công của kế hoạch "Linh Khí Cơ Thể Người" là xây dựng trên từng sinh mệnh sống, phía sau sự thành công đó là hơn mấy chục triệu người chết đi.

Cầm Vũ không hề có chút hảo cảm nào đối với hai người trước mắt, nhưng nếu Mục Lương còn cần bọn họ thì cô sẽ mang cả hai trở về.

Còn về việc sau khi trở lại vương quốc Huyền Vũ bọn họ sẽ gặp phải đãi ngộ gì thì cô không biết được rồi.

Sắc mặt của Chí Hải và Phong Vũ rất khó coi, hiển nhiên biết Cầm Vũ nói tới cái gì.

Trong lòng Phong Vũ khẽ động, nói:

- Không được, bên trong thành Tương Lai vẫn còn có rất nhiều người, nếu chúng ta đi rồi thì bọn họ chắc chắn phải chết.

- Có bao nhiêu người ở lại?

Cầm Vũ hờ hững hỏi.

- Chưa đến mười ngàn người.

Phong Vũ đáp với giọng khàn khàn.

Sau khi Hư Quỷ xuất hiện lần nữa, phần lớn người sinh hoạt trong thành Tương Lai đã lựa chọn rời đi, đến vương quốc Huyền Vũ và căn cứ trung chuyển an toàn hơn.

Sau khi Hư Quỷ tiến công thành Tương Lai, không có thương nhân hành hoang đưa tiếp tế, càng ngày càng có nhiều người lựa chọn ra đi, bởi vì không có nước và thức ăn, nếu lưu lại thì rất có thể sẽ chết.

Cầm Vũ suy nghĩ một chút, nói:

- Mười ngàn người à, vậy đều mang đi thôi.

- Cái gì?

Đôi mắt của Phong Vũ trợn to.

Cầm Vũ bình tĩnh nói:

- Ở lại chỗ này cũng là chờ chết, không bằng đi vương quốc Huyền Vũ.

Vương quốc Huyền Vũ đang thiếu nhân khẩu, cần rất nhiều người đi trồng trọt, chớ đừng nhắc tới bọn họ vừa mới xây nhiều nhà xưởng như vậy.

- Cộp cộp cộp ~~~

Tiếng bước chân truyền đến, Tân Tây nhìn chăm chú vào hai người Phong Vũ, ánh mắt kia giống như là đang nhìn hai người chết.

- Bọn họ không muốn đi à?

Cô thuận miệng hỏi.

- Ừm.

Cầm Vũ gật đầu một.

- Vậy đập gãy chân, trói trở về.

Tân Tây lạnh nhạt nói.

Cầm Vũ gật đầu nhận đồng:

- Ừm, như thế cũng tốt.

- Để ta.

Tân Tây đi tới trước một bước, uy áp Thánh giai khuếch tán và bao phủ về phía hai người Phong Vũ

- Phốc ~~~

Phong Vũ và Chí Hải hộc máu, cả người run bần bật, nhìn về phía Tân Tây với ánh mắt hoảng sợ.

- Chúng ta đi, hiện tại lập tức trở về thu dọn đồ đạc.

Chí Hải hốt hoảng nói.

Hắn cũng rõ ràng mình không thủ được thành Tương Lai, mặc dù trong lòng không cam tâm nhưng sống sót quan trọng hơn.

Phong Vũ không phản đối, trong lòng đồng dạng hiểu rõ, sau khi bọn hắn đến vương quốc Huyền Vũ thì địa vị xã hội sẽ xuống dốc không phanh, thậm chí có thể bị coi như là tù nhân.

Cầm Vũ bình tĩnh nói:

- Đi thôi, thuận tiện thông báo với người trong thành, ai muốn rời đi thì tới bên ngoài thành, trời vừa tối thì chúng ta lập sẽ tức rời đi.

- Ta biết rồi.

Phong Vũ mệt mỏi lên tiếng, xoay người đi vào trong thành.

Trong chính sảnh cung điện.

Ly Nguyệt nhìn về phía phòng làm việc, hỏi:

- Mục Lương còn chưa đi ra à?

- Vẫn chưa, đã ba ngày rồi.

Tiểu Mật lắc đầu.

Ly Nguyệt nhíu mày, lẩm bẩm nói:

- Không biết hắn đang bận rộn chuyện gì nữa....

Sau khi rời khỏi yến hội, Mục Lương bước vào phòng làm việc cho tới bây giờ vẫn chưa đi ra, ngày hôm sau mấy vị quốc vương tới bái phỏng mà hắn cũng không xuất hiện.

Mục Lương không có mặt, Nguyệt Thấm Lan và Hồ Tiên đành phải cùng nhau tiếp kiến mấy vị quốc vương kia.

Mặc dù đám người quốc vương không vui, nhưng cũng không tiện nói cái gì, dù sao thì Hồ Tiên nói cho bọn hắn biết là Mục Lương đang bế quan tu luyện, tuyệt đối không thể bị quấy rầy.

Tiểu Mật chớp mắt hỏi:

- Tiểu thư Ly Nguyệt có chuyện gì gấp sao?

Ly Nguyệt khẽ gật đầu nói:

- Là chuyện về thành Tương Lai, nhưng mà cũng không tính là đại sự.

Cầm Vũ muốn đón người dân của thành Tương Lai về vương quốc Huyền Vũ, chuyện này vốn dĩ nên xin phép Mục Lương một chút, nhưng hắn vẫn luôn ở lì trong phòng làm việc không ra ngoài, cuối cùng là Nguyệt Thấm Lan gật đầu quyết định chuyện này.

Ngoại trừ thành Tương Lai thì kết quả tuyên án ba người Dao Tây và Lưu Nhị cũng đã có.

Dao Tây bị phán xử tù có thời hạn mười năm sáu tháng và phạt tiền ba trăm ngàn đồng Huyền Vũ, bị xếp vào sổ đen, vĩnh viễn không thể bước vào vương quốc Huyền Vũ.

Không thể bước vào vương quốc Huyền Vũ đồng nghĩa với việc cô ta không có duyên với mảnh đại lục khác.

Muốn đi từ đại lục mới tới đại lục cũ, phương thức an toàn nhất hiện nay chính là ngồi phi thuyền vận chuyển.

Một khi bị xếp vào sổ đen thì sẽ không được sử dụng tất cả hạng mục liên quan tới vương quốc Huyền Vũ, trong đó bao gồm phi thuyền vận chuyển, xe lửa, chuyển phát nhanh, v.v… ở đại lục mới.

Lưu Nhị bị phán xử tù có thời hạn một năm, phạt tiền 10 ngàn đồng Huyền Vũ, đồng dạng bị xếp vào sổ đen.

Ông nội của Dao Tây cũng bị phán xử tù có thời hạn một năm, phạt tiền 10 ngàn đồng Huyền Vũ và xếp vào sổ đen vương quốc Huyền Vũ, đồng thời sẽ không mở ra các hạng mục phục vụ thuộc vương quốc Huyền Vũ cho gia tộc của hắn.
Bạn cần đăng nhập để bình luận