Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 1722: Thị Uy Khiêu Khích



Ly Nguyệt nói khẽ:

- Mục Lương, người tên Đa Tư kia chắc còn chưa biết Tiểu Huyền Vũ đến.

- Ừ, thành Y Lê rất lớn, tin tức cũng cần thời gian để lan truyền.

Mục Lương ôn hòa nói.

Mễ Á thanh thúy nói:

- Nếu muốn toàn thành đều biết thì ít nhất cần phải chờ khoảng một, hai ngày.

- Chắc là vậy.

Mục Lương ôn hòa đáp lại một câu.

Ly Nguyệt hỏi:

- Vậy bây giờ chúng ta đi hoàng cung sao?

- Ừ.

Mục Lương ngước mắt nhìn về phía trước, cuối đường có một bức tường cao, chắc hoàng cung nằm ở phía sau nó.

Anh nắm lấy tay của Mễ Á và Ly Nguyệt rồi trực tiếp biến mất trong ánh mắt ngỡ ngàng của dân chúng xung quanh.

Khi ba người xuất hiện lần nữa thì đã ở phía sau bức tường cao, cũng chính là nội thành của thành Y Lê, đây là chỗ ở của vương thân quốc thích, chiếm bốn mươi phần trăm diện tích đất của thành Y Lê.

- Đường phố nơi này rộng rãi hơn nhiều.

Ly Nguyệt ngắm nhìn bốn phía, phát hiện đường đi nơi này rộng chừng mười mét, mặt đất cũng tương đối sạch sẽ hơn bên ngoài thành.

Hai bên đường là từng bức tường cao khoảng hai, ba mét, đó là tường bao quanh sân, hiển nhiên đây là Khu dân cư.

- Nơi đó có phải hoàng cung không?

Mễ Á nhìn về phía trước, nàng thấy một tòa nhà cao hơn mười mét và có tường bao quanh.

- Những tòa nhà lầu kia chắc được xây từ Thép Tím.

Mục Lương nói.

Anh nghe Đa Tư kể rằng các kiến trúc cung điện ở thành Y Lê đều được xây dựng bằng Thép Tím, vì vậy chúng cực kỳ kiên cố, có thể xây cao hơn mười mét.

Chính vì đặc điểm này mà ba người Mục Lương dễ dàng tìm được hoàng cung.

Ly Nguyệt nhìn về phía anh:

- Chúng ta có nên mua chút Thép Tím mang về không?

- Đương nhiên, nhưng sẽ không dễ mua đâu.

Mục Lương bình thản nói.

Anh nhớ tới lời của bà lão ở Xóm Nghèo, Thép Tím rất khó mua được.

- Chúng ta qua đó nhìn một chút.

Mục Lương cất bước đi về phía trước.

Ly Nguyệt và Mễ Á đuổi theo, trên đường đi ba người gặp rất nhiều người, số đông đều ăn mặc như người làm hoặc nô lệ, tất cả đều cúi gằm mặt vội vàng đi nhanh.

- Đây chắc là tôi tớ của những tên quý tộc kia.

Mễ Á thấp giọng nói.

Cô thấy nhiều nô lệ đi lại khập khiễng, thân hình gầy gò, rõ ràng đã trải qua những việc không tốt.

- Quý tộc không có nhiều người tốt đâu.

Ánh mắt Ly Nguyệt lóe lên tia sáng lạnh.

Mễ Á tán đồng gật đầu, lại nói:

- Đa Tư chắc là... Coi như không tệ.

Ánh mắt của Ly Nguyệt lấp lóe, nàng quay đầu trêu chọc:

- Vậy ta bảo Mục Lương giúp ngươi đi làm mai, để ngươi gả cho hắn, thế nào?

- Không cần.

Mễ Á lập tức từ chối mà không cần suy nghĩ.

- Vì sao?

Ly Nguyệt dùng bả vai đụng vào cô gái tai mèo, ánh mắt của cô mang theo ý cười.

Mễ Á lặng lẽ nhìn Mục Lương, nàng xụ mặt và nghiêm túc nói:

- Hắn không đủ ưu tú, trừ phi giống như Mục Lương, như vậy có lẽ ta sẽ đồng ý kết hôn.

- Nói vậy không bằng nói thẳng là ngươi muốn gả cho Mục Lương đi.

Ly Nguyệt cười nói.

- Cũng không phải là không được.

Gương mặt xinh đẹp của Mễ Á ửng đỏ, nói những lời này với giọng điệu đùa cợt.

Mục Lương dở khóc dở cười, hai người này lại lôi anh ra để đùa giỡn, suýt nữa thì anh đã tưởng là thật rồi.

Trong khi hai cô gái trêu đùa nhau thì ba người đã đi tới bên ngoài tường cao hoàng cung, chẳng mấy chốc đã nhìn đến cổng chính vương cung.

Ở cổng chính có bốn tên Kỵ Sĩ đang đứng canh gác, hơn nữa lưu ý đến ba người Mục Lương.

Kỵ Sĩ nhíu mày quát lớn:

- Hoàng cung là nơi quan trọng, không có chuyện gì thì mau rời đi!

Ánh mắt của Ly Nguyệt trở nên lạnh lẽo, cô lạnh lùng nói:

- Các ngươi mau đi vào thông báo, thành chủ chúng ta muốn gặp quốc vương của các ngươi.

- Thành chủ?

Các Kỵ Sĩ nghe vậy liền quan sát Mục Lương tới, ngay lập tức bị thu hút bởi bộ quần áo sang trọng của đối phương.

- Các hạ là thành chủ của thành nào?

Một tên Kỵ Sĩ hỏi.

- Thành Huyền Vũ.

Ly Nguyệt đáp thay Mục Lương.

- Thành Huyền Vũ?

Kỵ Sĩ lắc đầu, giọng điệu trở nên lạnh hơn, nói:

- Chưa từng nghe qua, quốc vương chúng ta không phải là hạng người gì nói muốn gặp thì gặp, các ngươi mau mau rời khỏi đây đi!

Mễ Á lạnh nhạt nói:

- Mục Lương, chúng ta trực tiếp đi vào đi, đừng nói nhảm với bọn hắn nữa.

Mục Lương khẽ hất hàm, bình tĩnh nói:

- Không vội, ta muốn quốc vương Lan Lư Ba đích thân đi ra nghênh đón chúng ta.

Anh hơi chuyển động suy nghĩ, khí thế kinh khủng lập tức khuếch tán ra ngoài giống như hồng thủy mãnh thú, sau đó ồ ạt xông vào trong vương cung.

Thủ vệ Kỵ Sĩ ngã xụi lơ trên mặt đất, kinh hoàng nhìn ba người Mục Lương.

Anh đã khống chế cường độ uy áp của khí thế, bằng không thì bốn tên Kỵ Sĩ này đã sớm chết bất đắc kỳ tử ngay tại chỗ.

Trong vương cung, tất cả mọi người đều bị ảnh hưởng bởi uy áp khí thế của Mục Lương, sắc mặt ai nấy đều tái nhợt nhìn ra bên ngoài hoàng cung.

- Kẻ nào to gan như vậy?

Hai mắt của Nhị vương tử trợn tròn, loạng choạng ngã xuống giường.

Người hắn tràn đầy mồ hôi, người phụ nữ bên cạnh hắn đã ngất đi.

Quốc vương Lan Lư Ba có tám người con, bảy nam một nữ, mà Nhị vương tử là người được sủng ái nhất.

Trong đại điện nghị sự của vương cung, quốc vương Lan Lư Ba đang đàm luận cùng với công tước và các hầu tước.

- Sản lượng Thép Tím tháng này thế nào rồi?

Trên chủ vị, quốc vương Lan Lư Ba rũ mắt xuống, ngón tay gõ nhẹ lên tay vịn của ghế.

Đây là một người đàn ông ngoài sáu mươi tuổi, đầu tóc bạc trắng, dáng người béo như lợn, nếp nhăn nơi khóe mắt dường như có thể kẹp một con ruồi.

Quốc vương Lan Lư Ba, một Kỵ Sĩ cấp 9 trung cấp.

Sau khi trở thành quốc vương thì hắn không thể duy trì thân hình tráng kiện như lúc làm Kỵ Sĩ, càng ngày càng phì ra.

Ngồi ở bên dưới hắn là Đại Kỵ Sĩ trưởng và công tước Mạch Tang, sau đó là ba tên hầu tước.

- Bệ hạ, sản lượng Thép Tím tháng này là tám trăm thạch.

Công tước Mạch Tang cung kính đáp.

Thạch là đơn vị được người dân thành Y Lê dùng để tính trọng lượng, một thạch tương đương với một tấn.

- Tám trăm thạch, vậy thì mang bán mười thạch, còn lại cất giữ đi.

Quốc vương Lan Lư Ba nhàn nhạt nói.

- Vâng.

Công tước Mạch Tang cúi đầu, hắn hiểu rõ quốc vương lại muốn đè hàng, thuận tiện gia tăng giá bán Thép Tím.

Đối ngoại sẽ nói là sản lượng quá ít, như vậy giá cả sẽ đắt hơn, đây là điều bọn hắn vẫn làm trong vài năm qua.

Quốc vương Lan Lư Ba còn muốn nói điều gì đó, nhưng ngay sau đó lại bị cắt ngang bởi một uy áp khổng lồ xuất hiện đột ngột.

- Kẻ nào ngoài đó?

Quốc vương Lan Lư Ba chấn động tinh thần, đôi mắt hắn trợn to đứng dậy.

Hắn cảm nhận được sự uy hiếp, trong lòng có chút lo lắng.

Kỵ Sĩ trưởng đứng bật dậy, sợ hãi nói:

- Ai to gan như vậy, dám tự tiện phóng thích khí thế trong vương cung?

- Khí thế này không đơn giản, hình như còn mạnh hơn cả bệ hạ.

Hầu tước cau mày nói.

- Chẳng lẽ có người tiến đánh hoàng cung?

Công tước Mạch Tang hoảng sợ nói.

Bạn cần đăng nhập để bình luận