Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 2500: Chúng Ta Không Phải Chúa Cứu Thế

Vương quốc Tây Hoa, trên một tảng đá lớn bằng phẳng trong núi.

An Kỳ ôm bụng, cô đã ăn no chín phần, bụng hơi phình lên rồi.

- Không ăn nữa à?

Mục Lương đặt đũa xuống, nhìn trong nồi vẫn còn canh.

- Ợ ~~~

An Kỳ ợ một cái, đỏ mặt lắc đầu nói:

- Ta quá no rồi, nếu ăn nữa sẽ nôn ra hết, như vậy rất lãng phí.

Đây là lần đầu tiên nàng ăn no nhất trong suốt mấy năm qua, trước kia đều ở trong trạng thái có ăn là may mắn lắm rồi, không chết đói là được.

- Ừm.

Lúc này Mục Lương mới thu hồi nồi canh vào trong không gian tùy thân.

Bọn hắn tiến vào vương quốc Tây Hoa đã được một ngày, càng ngày càng gần vương thành Tây Hoa.

An Kỳ đứng lên, ngây thơ nói:

- Mục Lương ca ca, chúng ta lên đường thôi.

Mục Lương ôn hòa hỏi:

- Không nghỉ ngơi thêm một chút sao?

An Kỳ lắc đầu, nghiêm mặt nói:

- Không cần đâu, nếu ta nghỉ ngơi nữa thì sẽ có thêm nhiều người bị Hư Quỷ giết chết.

- Làm hết sức mình nghe theo thiên mệnh, chúng ta không phải là Chúa Cứu Thế.

Mục Lương bình thản nói.

An Kỳ chớp mắt, trong lòng nói thầm một câu: Nhưng mà Mục Lương ca ca chính là Chúa Cứu Thế của ta nha.

Cô bé thanh thúy hỏi:

- Mục Lương ca ca, ngươi còn muốn nghỉ ngơi à?

- Không cần, lên đường thôi.

Mục Lương nắm tay bé gái, mang theo cô tiến hành Nhảy Vọt Ám Ảnh.

- Ông ~~~

Sau mấy lần Nhảy Vọt Ám Ảnh, sắc mặt của An Kỳ hơi chút trắng bệch, nhưng mà đã tốt hơn nhiều so với trước lúc ăn quả Tinh Thần.

- Cần nghỉ ngơi không?

Mục Lương đánh một quả cầu nguyên tố sinh mệnh nhỏ vào trong cơ thể cô bé.

- Không cần đâu.

An Kỳ đáp với thần sắc kiên nghị.

- Vậy ta tiếp tục đây.

Mục Lương gật đầu một cái, lại mang theo cô bé tiến hành Nhảy Vọt Ám Ảnh.

Mười phút sau, hai người dừng lại lần nữa, lần này là bởi vì đã tới mục đích.

Mấy ngày trước, Mục Lương đã nhận được tin tức từ Khu Vực Trung Ương, nói là phát hiện vết tích hoạt động của Hư Quỷ ở một tòa thành gần biển thuộc vương quốc Tây Hoa, tảng lục thực lớn chết héo không rõ nguyên nhân.

- Mục Lương ca ca, chúng ta thật sự không đi nhầm chỗ chứ?

Đôi mắt của An Kỳ trợn to, nhìn một vùng hoang vu tiêu điều trước mặt, có chút nghi ngờ mình đi nhầm chỗ.

Mục Lương lạnh lùng nhìn mặt đất nám đen, không hề cảm nhận được khí tức sinh mệnh.

Tòa thành ven biển đã từng phồn hoa giờ đây biến thành một vùng đất cằn cỗi, toàn bộ tường thành sụp đổ, ngược lại nhà cửa và đường phố bên trong lại không hư hại nhiều.

Lục thực xung quanh đều héo rũ, liếc mắt nhìn lại chỉ có một màu khô vàng và sự tĩnh mịch đáng sợ.

Nơi như vậy khó trách An Kỳ cho rằng mình đã đi nhầm chỗ.

- Tới chậm một bước rồi.

Mục Lương trầm giọng nói.

Hắn mang theo cô bé từ trên trời giáng xuống, rơi vào con đường tĩnh lặng, trước mặt chính là tòa thành đã biến thành phế tích.

- A ~~~

An Kỳ đột nhiên kinh ngạc thốt lên một tiếng, sắc mặt trắng bệch nhìn về phía trước.

Nơi đó có mấy thi thể ngã xuống, toàn thân cháy đen, nhìn giống như xác khô da bọc xương.

- Sợ à?

Mục Lương bình tĩnh hỏi.

An Kỳ cắn răng, lấy dũng khí nói:

- Ta còn ổn...

Mục Lương nhìn về trước đó, trầm giọng nói:

- Có rất nhiều thi thể như vậy bị chôn vùi ở dưới phế tích này, có thể là mấy chục ngàn hoặc thậm chí là mấy trăm ngàn người đều chết ở nơi đây.

Sắc mặt của An Kỳ trắng bệch, mấy lời này khiến làm cô cảm thấy sợ hãi và bi thương.

- Mục Lương ca ca, ta có chút khó chịu.

Cô bé cắn môi dưới, nước mắt rơi lã chã.

Mục Lương xoa đầu cô, bình thản nói:

- Thế giới này vốn dĩ là cá lớn nuốt cá bé, chỉ có trở nên cường đại thì mới có thể bảo vệ những thứ mà mình muốn bảo vệ.

An Kỳ khóc thút thít, nhỏ giọng nói:

- Ta sẽ trở nên mạnh mẽ.

Ánh mắt của Mục Lương lấp lóe, không nói thêm gì nữa.

Hắn sử dụng Lĩnh Vực Sinh Mệnh bao trùm thổ địa xung quanh, tìm kiếm sinh mệnh còn tồn tại.

An Kỳ an tĩnh nhìn, vành mắt vẫn còn đỏ hoe.

Nửa giờ sau, Mục Lương lắc đầu, thở dài nói:

- Không có ai sống sót.

An Kỳ nhìn thổ địa nám đen, nhỏ giọng hỏi:

- Mục Lương ca ca, sau này nơi đây đều sẽ như vậy sao?

- Không đâu.

Ánh mắt của Mục Lương chợt loé lên, tạo ra Lĩnh Vực Sinh Mệnh bắt đầu tinh lọc thổ địa, tiêu trừ khí tức mà Hư Quỷ lưu lại.

- Ông ~~~

Sinh mạng khí tức bao phủ mặt đất, vệt sáng màu xanh lục xuất hiện, bầu trời hạ mưa nhỏ.

- Rào rào ~~~

Nước mưa làm ướt thổ địa, chồi non phá đất chui lên, màu xanh lại một lần nữa bao trùm mặt đất, khí tức sinh mệnh trở nên nồng nặc.

Khi lục thực vừa cao tới nửa mét thì Mục Lương thu hồi Lĩnh Vực Sinh Mệnh, việc sinh trưởng còn lại phải do chính bọn nó nỗ lực.

- Oa ~~~

Cái miệng nhỏ của An Kỳ mở to, sợ ngây người trước cảnh tượng giống như Thần Tích kia.

- Đi thôi, chúng ta tìm xem Vua Hư Quỷ đã đi đâu.

Mục Lương vỗ vai thiếu nữ.

- Tốt.

An Kỳ gật đầu thật mạnh.

Cô bé nhắm mắt lại, cảm thụ vị trí của Vua Hư Quỷ.

Mục Lương an tĩnh chờ đợi, so với việc bản thân chạy loạn khắp nơi, chi bằng để An Kỳ tìm ra phương hướng đại khái, như vậy có thể tiết kiệm rất nhiều thời gian.

Hắn mới vừa kiểm tra thi thể xung quanh, người chết đã được hai ngày.

An Kỳ mở mắt ra, chỉ về phía Bắc rồi nói:

- Mục Lương ca ca, Hư Quỷ đang ở hướng này.

- Đi thôi.

Mục Lương nắm tay cô bé, thi triển Nhảy Vọt Ám Ảnh vọt rời đi tòa thành ven biển.

Sau mấy lần Nhảy Vọt Ám Ảnh, cô bé không khống chế được mà nôn mửa liên tục, sắc mặt càng thêm tái nhợt.

- Nghỉ ngơi một chút đi.

Mục Lương dừng lại, giơ tay vỗ lưng cô.

An Kỳ mất mát nói:

- Mục Lương ca ca, là do ta quá yếu.

- Ngươi còn nhỏ, không cần phải suy nghĩ nhiều như vậy.

Mục Lương bình thản nói.

- Mục Lương ca ca….

Hai mắt An Kỳ đẫm lệ.

- Đừng khóc.

Mục Lương nhéo má bé gái, thi triển năng lực điều dưỡng cơ thể của cô.

An Kỳ nức nở vài tiếng rồi giơ tay lau nước mắt, nói:

- Mục Lương ca ca, chúng ta tiếp tục lên đường thôi.

Mục Lương suy nghĩ một chút, lấy ra một chiếc phi thuyền vận chuyển cỡ nhỏ từ trong không gian tùy thân, sau đó gọi thiếu nữ tiến vào.

Đôi mắt to tròn của An Kỳ sáng ngời, lập tức bị hấp dẫn bởi phi thuyền vận chuyển, vươn tay sờ soạng ghế ngồi, lại ghé sát cửa sổ lưu ly nhìn ra bên ngoài.

Mục Lương điều khiển phi thuyền vận chuyển cất cánh, bay về phía trước với tốc độ cực nhanh, như vậy thì An Kỳ vừa có thể tiếp tục lên đường vừa có thể nghỉ ngơi.

- Ông ~~~

Tốc độ của phi thuyền vận chuyển không chậm, ngồi bên trong khoang thuyền vẫn còn có thể cảm nhận được cảm giác đẩy lưng, thiếu nữ thích ứng một hồi mới quen với loại cảm giác này.

- Ngủ một lát đi.

Mục Lương ôn hòa nói.

- Ta không buồn ngủ.

An Kỳ lắc đầu, kiên trì cảm ứng vị trí của Vua Hư Quỷ, không ngừng chỉnh lại hướng đi.

Mục Lương không khuyên can nữa, trưởng thành là cần ma luyện ý chí, dù sao thì đóa hoa trong nhà ấm không sẽ không chịu nổi gió táp mưa sa.

Chỉ có lục thực trải qua mưa dông gió giật mới có thể nở ra đóa hoa tươi đẹp nhất.

Trên mặt An Kỳ lộ ra thần sắc kiên nghị, cảm ứng vị trí của Vua Hư Quỷ.

Bạn cần đăng nhập để bình luận