Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 1649: Không Nhỏ, Trễ Nữa Thì Sẽ Khó Lập Gia Đình

Hi Bối Kỳ phụ họa nói:

- Ta cũng nghĩ Mục Lương sẽ thích.

Ngải Lỵ Na thở phào, thầm nghĩ:

- Vậy thì ta sẽ không đổi quà, dù sao ta không thể nghĩ ra món quà nào khác.

- Đúng, cứ vậy đi.

Hi Bối Kỳ liền vội vàng gật đầu.

Ngải Lỵ Na nhìn thiếu nữ tóc xanh, ánh mắt lóe lên nói:

- Vậy để cho ta đoán quà của ngươi.

- Ngươi đoán đi.

Ny Cát Sa bình tĩnh nói.

- Quần áo?

Ngải Lỵ Na thử dò xét nói.

Thiếu nữ tóc xanh lắc đầu.

Ngải Lỵ Na nhăn mày lại, lẩm bẩm:

- Không phải y phục, hay là đồ ăn?

- Cũng không phải.

Ny Cát Sa lại lắc đầu.

Ngải Lỵ Na ngạc nhiên nói:

- Cũng không phải, vậy thì là cái gì?

- Không nói cho ngươi, tự mình đoán đi.

Ny Cát Sa bình chân như vại nói.

- Hừ, ta cũng không muốn biết.

Ngải Lỵ Na quay đầu sang chỗ khác, trong lòng rất phiền muộn, mình rất dễ hiểu hay sao?

Bạch Sương mím môi thành đường thẳng, quyết định trở về chuyến thành Tát Luận sau bữa ăn, đến Vương Cung tìm quà tặng cho Mục Lương.

Tâm tư cửa Tố Cẩm cũng không ở trên bàn cơm, cũng đang suy nghĩ nên tặng gì cho Mục Lương.

- Giá mà thành Tấn Nguyên ở gần đây thì tốt.

Cô than nhẹ một tiếng.

Bây giờ, cô ở thành Huyền Vũ, toàn bộ thành Huyền Vũ đều thuộc về Mục Lương, phải ở chỗ này tìm được món quà thích hợp tặng hắn lễ vật thì có chút khó khăn.

Phòng ăn đột nhiên an tĩnh lại, chúng có những suy nghĩ khác nhau, tất cả đều nghĩ về ngày lễ tình nhân và quà tặng.

- Sau ngày lễ tình nhân thì Tết Nguyên Tiêu cũng đến rồi.

Nguyệt Thấm Lan ưu nhã nói.

- Tết Nguyên Tiêu cũng tặng quà sao?

Mễ Nặc ngẩng đầu lên.

Nguyệt Thấm Lan lắc lắc đầu nói:

- Không cần, nhưng Tết Nguyên Tiêu sẽ ăn sủi cảo với bánh trôi. Các tiểu hầu gái đang học cách làm bánh trôi.

……….

Thành Huyền Vũ, trên chuyến tàu từ cổng nội thành ra ngoại thành.

Bạch Sương ngồi gần cửa sổ, hai mắt trống rỗng, suy nghĩ không biết nên chuẩn bị quà gì cho Mục Lương.

- Cái gì thì tốt đây?

Cô nhẹ giọng nỉ non, có chút cáu kỉnh, trong lòng gạch bỏ rất nhiều món quà, cảm thấy tặng cho Mục Lương thì không thích hợp.

- Hỏi mẹ vậy.

Bạch Sương quyết định, cảm thấy mẹ mình sẽ biết nam nhân thích gì.

Sau đó không lâu, xe lửa lái vào trạm xe lửa ở khu buôn bán, thiếu nữ chờ tất cả hành khách xuống xe, mớ chậm rì rì xuống xe, không muốn chen chúc với những hành khách khác.

- Thật nhiều người.

Bạch Sương kiểm tra khăn che mặt để tránh bị nhận ra và gây ra những rắc rối không đáng có. Cô rời trạm xe lửa, xuyên qua Úng Thành yên tĩnh đi tới Phố Buôn Bán, người chung quanh như sóng triều, náo nhiệt như thường ngày.

Bạch Sương nắm thật chặt ống tay áo, liếc nhìn Trung tâm Huyền Vũ cao ngất, sau đó đi về Sơn Hải Quan. Bởi vì quá nhiều người, nên khi nàng đi ra Sơn Hải Quan đã là mười lăm phút sau.

Cô quen cửa quen nẻo rời Sơn Hải Quan, dọc theo cầu thang xuyên qua Huyền Không Các rời thành Huyền Vũ.

Ở trên cây cầu mây, có xe thú thành Tát Luận, những xe thú này là của tư nhân đến thành Huyền Vũ đón khách.

Bạch Sương tìm một chiếc xe thú gần nhất, nhẹ giọng nói:

- Ta đến Vương Cung thành Tát Luận.

Người đánh xe đánh giá thiếu nữ tóc tím, giả vờ khổ sở nói:

- Đường đến Vương Cung rất dài, cần một tệ bạc.

- Đây, xuất phát ngay đi.

Bạch Sương không suy nghĩ nhiều, lấy ra một tệ bạc ném cho người đánh xe, sau đó đẩy cửa bước lên xe.

Hắn nhếch miệng cười, trong lòng cười nở hoa, hôm nay kiếm được một món tiền lớn rồi.

- Vâng.

Người đánh xe nắm dây cương lên, điều khiển sừng thú thay đổi phương hướng, dọc theo đại đạo mây mù chạy như bay. Sau một tiếng, xe thú mới dừng bên ngoài Vương Cung.

Cọt kẹt ~~~

Sắc mặt Bạch Sương trắng bệch, đẩy cửa xuống xe, ngồi xe lâu quá khiến hai chân như nhũn ra. Cô thở phào nhẹ nhõm, cởi khăn che mặt đi đến đại môn Vương Cung.

- Công chúa.

Ở cổng chính Vương Cung, hộ vệ giữ cửa cung kính hành lễ.

- Ừm.

Bạch Sương thuận miệng lên tiếng, cũng không quay đầu lại mà đi vào Vương Cung, ở chỗ không người bắt đầu chạy vội, hào hứng chạy đến chính điện.

- Công chúa điện hạ, chạy chậm một chút, cẩn thận ngã.

Có thị nữ thấy được, vội vã lên tiếng nhắc nhở.

- Lui xuống.

Bạch Sương khoát tay áo, bước tiến không ngừng.

Lão sư dạy lễ nghi xuất hiện, chặn lại nói:

- Công chúa điện hạ, ngày hôm nay có khách nhân, không thể thất lễ.

- Có khách nhân, ai vậy?

Bạch Sương dừng lại, mặt hơi đỏ nhìn phía ma ma.

Lão sư lễ nghi giải thích:

- Là quốc vương với đại vương tử vương quốc Tây Hoa.

- Tới làm gì vậy?

Bạch Sương nhăn chân mày.

Lão sư lễ nghi lắc đầu, cung kính nói:

- Chuyện này ta cũng không rõ.

- Ta đi xem thử.

Bạch Sương tò mò xoay người, chạy về phía Thiên Điện tiếp đãi tân khách.

- Công chúa điện hạ, chú ý hình tượng.

Lễ nghi lão sư bất đắc dĩ hô lớn.

- Đã biết.

Bạch Sương cũng không quay đầu lại, phất tay một cái, cước bộ vẫn như cũ không ngừng. Vẻ mặt lão sư lễ nghi bất lực.

Đạp đạp đạp ~~~

Bạch Sương hào hứng đi tới Thiên Điện, trước khi bước vào đã nghe thấy tiếng nói chuyện bên trong, là tiếng của cha cô và một người đàn ông khác.

Quốc vương Hải Đinh bình tĩnh nói:

- Tuổi Bạch Sương còn nhỏ, tạm thời không có ý đính hôn.

Một giọng nam hùng hậu khác vang lên:

- Theo như ta được biết, công chúa Bạch Sương đã mười sáu bảy tuổi rồi, đã đến tuổi kết hôn.

- Mới mười sáu mười bảy, vẫn còn nhỏ.

Quốc vương Hải Đinh lạnh nhạt nói.

Giọng nam hùng hậu lần nữa vang lên:

- Không nhỏ, trễ nữa thì sẽ khó lập gia đình.

Quốc vương Hải Đinh hờ hững nói:

- Chuyện này không cần lo lắng, Bạch Sương chúng ta không để ý những điều này.

- Bàn về hôn sự của ta?

Bạch Sương ngẩn người.

Tề Nhĩ Nạp híp đôi mắt lại, ngoài cười nhưng trong không cười nói:

- Ha hả, ngươi cảm thấy Đức Đức Đa Nhĩ không xứng với công chúa các ngươi?

- Lời này của các hạ thì không đúng, không phải là vấn đề xứng hay không, chỉ là bọn hắn cũng chưa từng thấy mặt nhau, sợ rằng tính cách không hợp.

Quốc vương Hải Đinh lắc đầu, vẫn lạnh nhạt như cũ.

Lão rất muốn trở mặt, trong lòng thầm nghĩ Bạch Sương phải gả cho Mục Lương, làm sao có thể gả cho Đức Đức Đa Nhĩ.

Lão thấy, thành Huyền Vũ cũng không kém hơn Tây Hoa, nhất là thực lực Mục Lương, còn có luyện khí sư cao cấp của thành Huyền Vũ, cùng với luyện dược sư có thể luyện chế ma dược không có tác dụng phụ, những thứ này lão đều xem trọng.

Tề Nhĩ Nạp mỉm cười nói:

- Tính cách Đức Đức Đa Nhĩ rất tốt, điểm ấy các hạ có thể yên tâm.

- Hừ, ta sẽ không gả cho Đức Đức Đa Nhĩ gì đó.

Bạch Sương nghe không nổi nữa, thở phì phò đi vào Thiên Điện. Cô đi vào Thiên Điện, thấy ba người ngồi bên trong, chủ vị là cha cô, ngồi ở bên trái là Tề Nhĩ Nạp cùng Đức Đức Đa Nhĩ.

Tề Nhĩ Nạp với Đức Đức Đa Nhĩ quay đầu nhìn thiếu nữ tóc tím, sau khi thấy dung mạo của cô, hai người đều sửng sốt, đáy mắt hiện lên kinh diễm.

Quốc vương Hải Đinh sửng sốt một chút, sắc mặt lão vui mừng nói:

- Sương nhi, ngươi trở về lúc nào?

- Ta vừa về, nghe lão sư Thính Tạp Kiều nói có khách nhân tới, nên ta tới xem một chút.

Bạch Sương giải thích.

Bạn cần đăng nhập để bình luận