Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 2268: Hừ, Vậy Thì Hắn Cũng Không Nhớ Ngươi.

- Ào ào ~~~

Các tiểu hầu gái đổ thêm nước ấm vào trong bồn tắm, bởi vì đuôi hồ ly rất hút nước.

Hồ Tiên dựa vào mép bồn tắm, lười biếng nói:

- Xoa đuôi giúp ta đi.

- Vâng.

Tiểu Mật cuốn tay áo lên, nhấc một chiếc đuôi hồ ly ra khỏi mặt nước, sau đó bỏ chút nước gội vào trong lòng bàn tay, cẩn thận xoa nắn lông đuôi trắng tinh.

Tiểu Tử nhấc lấy một chiếc đuôi hồ ly khác, tỉ mỉ chà lau.

Một lần cô gái đuôi hồ ly tắm rửa thì phải cần bốn tiểu hầu gái hỗ trợ, mỗi người xoa hai cái đuôi mới có thể đảm bảo rửa sạch.

Khuôn mặt xinh đẹp của Hồ Tiên ửng đỏ, nhìn bốn tiểu hầu gái hì hục tắm đuôi cho mình, không khỏi cảm thán:

- Đuôi nhiều cũng thật là phiền não.

Tiểu Mật thành thật nói:

- Nhưng chúng nó rất đẹp nha.

- Đúng vậy, Mục Lương cũng rất thích.

Hồ Tiên cười quyến rũ.

Các tiểu hầu gái nghe vậy càng ra sức xoa tắm đuôi hồ ly, thứ nào mà bệ hạ yêu thích thì phải đối đãi cẩn thận.

Hồ Tiên giơ tay lên, vóc nước tưới lên trên tóc, mỗi sợi tóc đều óng ánh trong suốt.

Tiểu Tử khen ngợi:

- Đại nhân, làn da của ngươi thật tốt.

- Vậy à, nhưng không trẻ tuổi bằng các ngươi.

Hồ Tiên giơ tay lên, nhẹ nhàng nắm cằm của Tiểu Tử.

- Thế nhưng ngài rất xinh đẹp nha.

Tiểu Tử chớp đôi mắt nói.

- Ha ha, cái miệng thật ngọt.

Hồ Tiên cười quyến rũ vài tiếng.

Cô gái đuôi hồ ly tắm hơn một tiếng mới kết thúc, sau khi dùng khăn lông lau khô thì phải dùng máy sấy, lúc đó mới có thể làm cho bộ lông xõa tung.

Cô lười biếng tựa ở trên giường gỗ, các tiểu hầu gái dùng máy sấy cẩn thận thổi khô từng cái đuôi của cô.

Máy sấy là do Mục Lương chế tạo, dùng ma pháp trận hệ hỏa và hệ phong cấp 3 là có thể làm được, cách chế tạo đơn giản hơn tủ lạnh và lò nướng rất nhiều.

- Vù vù vù ~

Máy sấy không lớn, chỉ bằng cánh tay của người trưởng thành, tạo hình cũng rất giống máy sấy tóc thường thấy ở Lam Tinh.

Tiểu Tử cầm lược, vừa chải vừa sấy đuôi, nói:

- Đại nhân muốn uống chút gì không?

- Không uống.

Hồ Tiên lười biếng xua tay.

- Vậy được rồi.

Tiểu Tử lên tiếng.

Nửa giờ sau, toàn bộ tám chiếc đuôi của Hồ Tiên đã được thổi khô hoàn toàn, độ xoã tung cao hơn một bậc so với trước khi chưa tắm rửa.

- Không tệ.

Hồ Tiên hài lòng gật đầu, lắc eo nhỏ đi trở về chính sảnh, nằm trên ghế sa lon mở TV, chọn một bộ phim điện ảnh mới bắt đầu xem.

- Hồ Tiên đại nhân.

Một lúc sau, Lạc Bố Lạc Nhi đi tới bên cạnh cô gái đuôi hồ ly.

- Có chuyện cứ nói.

Hồ Tiên lên tiếng mà không quay đầu lại, ánh mắt vẫn dán chặt vào TV.

Lạc Bố Lạc Nhi ân cần đấm chân cho cô gái đuôi hồ ly, hỏi:

- Ngày mai khi nào chúng ta đến Thành Buôn Bán Sơn Hải vậy?

- Nói đi, ngươi định làm gì.

Đáy mắt của Hồ Tiên hiện lên ý cười.

Lạc Bố Lạc Nhi thành thật nói:

- Ta muốn đi xem Lưu Tâm huấn luyện đến đâu rồi.

- Thế nào, ngươi cũng muốn tham gia đại hội thể dục thể thao à?

Hồ Tiên cười hỏi.

Lạc Bố Lạc Nhi nghiêm mặt nói:

- Không có, ta không có thời gian, ta cũng không có hứng thú, chỉ là quan tâm bạn bè nha ~~~

- Mới đó mà đã trở thành bạn tốt rồi.

Hồ Tiên hơi nhướng mày, cô gái tóc cà phê vừa mới quen biết Lưu Tâm chưa được vài ngày.

- Hai ta nói chuyện rất hợp.

Lạc Bố Lạc Nhi kiên trì nói.

Hồ Tiên búng trán Lạc Nhi, quyến rũ nói:

- Được rồi, cho ngươi nghỉ tới giữa trưa, sau bữa trưa phải trở về Thành Buôn Bán Sơn Hải, còn rất nhiều sự tình phải xử lý.

- Vâng, ngài là tốt nhất!

Lạc Bố Lạc Nhi nghe vậy lập tức vui vẻ ra mặt.

- Đừng quấy rầy ta xem phim.

Hồ Tiên xua tay, lực chú ý thả lại trên TV.

- Vâng!

Lạc Bố Lạc Nhi cười đáp, đứng dậy hào hứng rời đi.

……….

Trong phòng làm việc, Mục Lương thao túng tinh thạch ma thú trong tay, đây là chiếc vòng cổ bản sao chép của Lưu Tâm.

Trước mặt anh là bàn điều khiển tràn đầy bản vẽ, tất cả đều là ma pháp trận.

- Còn phức tạp hơn trong tưởng tượng nữa.

Ánh mắt của Mục Lương lấp lóe, cầm bút lên kéo qua một trang giấy mới, vẽ ra từng đường nét tinh mịn ở bên trên.

Anh đang cố gắng vẽ lại ma pháp trận không gian trong tinh thạch ma thú từng chút một, muốn dựa vào phương thức này để học được ma pháp trận hoàn chỉnh.

Ma pháp trận trong tinh thạch ma thú còn phức tạp hơn trong tưởng tượng của anh rất nhiều, đây là một tổ hợp do mười mấy ma pháp trận không gian cấp 8 và cấp 9 tạo thành.

- Xem ra trước hết phải học được tất cả ma pháp trận nhỏ.

Mục Lương hiểu rõ, muốn vẽ được toàn bộ kết cấu của ma pháp trận Vương giai trước mắt này không phải là chuyện một ngày hay hai ngày là xong.

Anh đắm mình ở trong phòng làm việc một hồi lâu, học xong hai loại ma pháp trận hệ không gian cấp 9 và ba loại cấp 8.

- Còn lại để ngày mai nghiên cứu tiếp thôi.

Mục Lương thu hồi tinh thạch ma thú thu, đứng dậy rời đi phòng làm việc.

Anh đi ra bên ngoài, Thanh Vụ canh giữ ở trước cửa vội vã đứng thẳng người, ngoan ngoãn hành lễ:

- Bệ hạ.

Mục Lương nhàn nhạt gật đầu, hỏi:

- Hai ngày này có xảy ra chuyện quan trọng gì không?

Thanh Vụ thanh thúy báo cáo:

- Lão Sâm đã đồng ý tiếp nhận nhiệm vụ, hiện tại đang trên đường đến thành Hồng Âu.

Mục Lương chậm rãi gật đầu:

- Ừm, hy vọng lão có thể giải quyết hết bốn con Hư Quỷ kia, như vậy ta sẽ bớt rất nhiều việc.

Chỉ cần Hư Quỷ đi đại lục mới đều chết, như vậy sau này có Hư Quỷ xuất hiện thì cũng không liên lụy tới vương quốc Huyền Vũ nữa rồi.

Mục Lương tắm rửa đơn giản một chút rồi trở lại thư phòng, nhìn một chồng văn kiện cao ngất trên mặt bàn, nhận mệnh ngồi xuống và bắt đầu phê duyệt. Anh tập trung xử lý hết sự vụ chất đống trong thời gian ngắn nhất, khi Nguyệt Thấm Lan tới đây thì có thể lấy đi, không cần chờ đợi.

Anh đứng dậy rời đi thư phòng, ngửi được mùi hương bay ra từ phòng bếp, biết các tiểu hầu gái bắt đầu chuẩn bị bữa trưa.

Diêu Nhi ngoan ngoãn nói:

- Bệ hạ, cơm trưa sắp xong rồi.

- Không vội, Ly Nguyệt và những người khác đâu?

Mục Lương tựa ở cạnh cửa hỏi.

Diêu Nhi ngây thơ trả lời:

- Tiểu thư Ly Nguyệt còn chưa trở lại, tiểu thư Phi Nhan và tiểu thư Hi Bối Kỳ hẳn là sắp trở về rồi.

- Mục Lương, ngươi nhớ ta phải không?

Giọng nói của Hi Bối Kỳ vang lên phía sau lưng Mục Lương.

Anh quay đầu nhìn lại, cô gái Ma Cà Rồng kích động chạy vào chính sảnh, đôi mắt màu vàng óng tỏa sáng.

- Ngươi suy nghĩ nhiều rồi.

Nguyệt Phi Nhan đi theo sau vào cung điện, tạt một gáo nước lạnh cho cô gái Ma Cà Rồng tỉnh lại.

- Ha ha ha ha.

Mục Lương không khỏi bật cười.

Hi Bối Kỳ liếc xéo cô gái tóc đỏ, nũng nịu nói:

- Hừ, vậy thì hắn cũng không nhớ ngươi.

- Ta không thèm để ý.

Nguyệt Phi Nhan hất cằm lên.

Hi Bối Kỳ cười chế nhạo:

- Thật vậy chăng? Ta không tin.

Nguyệt Phi Nhan gỡ mũ giáp Khôi Giáp Chu Tước xuống, trợn trắng mắt nói:

- Tin hay không tùy ngươi thôi.

Mục Lương xua tay nói:

- Được rồi, mọi người đi rửa mặt rồi chuẩn bị ăn cơm trưa.

- Vâng!

Hi Bối Kỳ và Nguyệt Phi Nhan lên tiếng đáp lại, vừa đấu võ mồm vừa đi về phía Thiên Điện.

Bạn cần đăng nhập để bình luận