Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 2187: Ta Không Sợ, Cha Ta Hiểu Ta Nhất.



Hai người tới tầng thứ ba phi thuyền, nơi này là nơi vui chơi giải trí, một phần khu vực chỉ mở ra với hành khách phòng riêng hạng nhất.

Phi thuyền đã được tiến hành cải tạo vài lần, hiện tại thì bố trí bên trong rất khác biệt so với chiếc phi thuyền vận chuyển đầu tiên, nó đã tiến hành ưu hoá toàn phương diện, việc sắp xếp tuyến di chuyển và gian phòng càng trở nên hợp lý hơn.

Bên trong nhà ăn tầng ba đã có không ít người mua đồ ăn, nơi tập trung người nhiều nhất là các quầy hàng bán hủ tiếu xào, hủ tiếu nước, mì chua cay và các loại bún.

- Ăn cái gì bây giờ?

Linh Vận ngây thơ hỏi.

Lăng Hương thanh thúy nói:

- Ta muốn ăn hủ tiếu xào, lại thêm một chén súp rau.

- Ngươi tìm chỗ ngồi, ta đi mua.

Linh Vận dặn dò.

Nhà hàng trên phi thuyền có bố cục giống như quảng trường mỹ thực ở Địa Cầu, nó được tạo thành từ những quầy hàng xếp xung quanh, ở chính giữa là khu vực ăn uống công cộng.

Lăng Hương gật đầu đáp:

- Vâng.

Linh Vận đi đến quầy hàng, đợi hơn mười phút mới đến lượt cô chọn món ăn, mua giúp bạn thân một phần hủ tiếu xào và súp rau.

Cô quay đầu nhìn lại những quầy hàng khác, ở đâu cũng có rất nhiều người xếp hàng chọn món, vì vậy xoay người lại mua thêm một phần giống như Lăng Hương, không tính toán lại đi xếp hàng lần nữa.

Nhân viên phục vụ hỗ trợ bưng đồ ăn tới bàn, đưa kèm chén đũa và muỗng.

Lăng Hương nuốt nước miếng:

- Thơm quá.

Linh Vận ôn hòa nói:

- Ăn đi, ăn xong chúng ta đi lên boong thuyền ngắm cảnh, có vẻ như sắp nhìn thấy lục địa rồi.

- Ừ.

Lăng Hương tiếp nhận đũa muỗng mà Linh Vận đưa tới, gắp một ít hủ tiếu xào rồi cho vào miệng.

- Oa, ngon quá đi.

Đôi mắt đẹp của Linh Vận cong lên, gương mặt lộ ra vẻ vô cùng thỏa mãn.

Nửa giờ sau, hai người ăn uống no đủ rời nhà ăn, bước lên cầu thang đi tới boong thuyền.

Bên ngoài bức tường lưu ly là bầu trời mờ tối, thoạt nhìn trầm lặng, không có chút sinh khí, ánh nắng bị tầng mây dày ngăn trở.

- Không có ánh nắng.

Linh Vận ngẩng đầu lên.

Lăng Hương lẩm bẩm:

- Đúng vậy, bầu không khí cũng rất trầm lặng.

- Ong ong ong ~~~

Tốc độ của phi thuyền đang tăng nhanh hơn, gió bị bức tường lưu ly cách trở khiến các hành khách không cảm giác được tốc độ của nó.

- Biển ở nơi này quá tối.

Lăng Hương đi tới sát biên giới tường lưu ly rồi nhìn xuống mặt nước bên dưới.

- Hình như nó gọi là nước mặn, không gọi là biển.

Linh Vận nói.

- Ta cảm thấy hai thứ giống nhau, chỉ là cách gọi khác mà thôi.

Lăng Hương nói không chút để ý.

Linh Vận gật đầu nhận đồng:

- Có lẽ vậy.

Hai người đều cảm thấy rất hứng thú với tất cả mọi thứ tại đại lục cũ, dựa vào vòng bảo hộ bắt đầu thảo luận.

Linh Vận đột nhiên hưng phấn hô to:

- A! Ta thấy lục địa rồi.

- Ta cũng nhìn thấy!

Đôi mắt của Lăng Hương lóe sáng, cuối tầm mắt xuất hiện sát biên giới lục địa.

- Cuối cùng cũng đến đất liền rồi.

Linh Vận cảm thán.

Lăng Hương mềm mại nói:

- Không biết lúc nào có thể đến căn cứ trung chuyển.

Lần này, phi thuyền có nhiệm vụ vận chuyển vật phẩm đến hai tòa đại thành, đích đến cuối cùng là căn cứ trung chuyển tại thành Phượng, sau khi dừng lại một ngày thì sẽ lên đường trở về vương quốc Huyền Vũ.

Lăng Hương và Linh Vận dự định đi dạo chơi trong các tòa thành khi phi thuyền dừng lại, cuối cùng theo nó trở về vương quốc Huyền Vũ.

- Ta cũng không biết.

Linh Vận lắc đầu.

Linh Vận nhìn về phía đất liền, đột nhiên nói:

- Không biết hiện tại cha và mọi người thế nào rồi?

- Ngươi lo lắng à?

Lăng Hương quay đầu nhìn bạn thân.

Linh Vận nói một cách đương nhiên:

- Tất nhiên rồi, chẳng lẽ ngươi không lo lắng sao?

- Đúng là ta có lo lắng, nhưng có Mục Lương ở đó rồi, cho nên sẽ không có vấn đề gì lớn.

Lăng Hương nhún vai, vỗ vai bạn thân, trịnh trọng nói:

- Ngươi nên lo lắng cho mình trước đi, sau khi trở về vương quốc Huyền Vũ thì có bị cha ngươi phát hiện hay không?

Linh Vận hất cằm lên, phách lối nói:

- Nói cứ như là ngươi không sợ vậy!

- Ta không sợ, cha ta hiểu ta nhất.

Lăng Hương đáp với giọng điệu chắc chắn.

Trong mắt Linh Vận lộ ra một tia xem thường, hỏi:

- Hừ, lần trước ta đi tìm ngươi chơi còn bị cha ngươi đuổi theo đánh đấy, ngươi xác định hắn hiểu ngươi nhất?

Lăng Hương mạnh miệng nói:

- Dĩ nhiên rồi, chẳng phải trong phim đã nói đánh là thương, mắng là yêu sao? Cha chỉ là quá thương yêu ta thôi.

- Vậy thì để ta thương yêu ngươi một chút.

Linh Vận nhếch miệng cười, nói xong giơ tay lên muốn vỗ mông bạn thân.

Lăng Hương vội vã hô to:

- Dừng lại, ngươi đừng làm rộn!

Linh Vận trợn trắng mắt, đi đến ghế dài cạnh vòng bảo hộ rồi ngồi xuống.

Lăng Hương ngồi cạnh cô bạn thân, quay đầu hỏi:

- Ngươi nghĩ chúng ta sẽ gặp phải Hư Quỷ không?

Linh Vận lại lắc đầu lần nữa:

- Ta không biết, nhưng không phải trong phim nói là Hư Quỷ chỉ xuất hiện khi Huyết Nguyệt thôi sao?

- Lỡ như xảy ra bất ngờ thì sao? Không được rồi, mới nghĩ đến khả năng này mà ta đã sợ không đi nổi rồi.

Lăng Hương rụt cổ lại.

Linh Vận trợn trắng mắt:

- Ngươi thật nhát gan.

Lăng Hương không chịu thua, nói:

- A, nếu như gặp phải Hư Quỷ, ta khẳng định người đầu tiên chạy trốn chính là ngươi.

- Không có chuyện đó đâu, ta rất mạnh.

Linh Vận chống nạnh, nhìn chằm chằm bạn thân.

- Không đùa với ngươi nữa.

Lăng Hương bĩu môi, đứng lên tiếp tục nhìn về phía đại lục cũ.

Tốc độ của phi thuyền không giảm, đất liền càng ngày càng gần, đã có thể nhìn thấy các dãy núi và lục địa cằn cỗi.

Linh Vận dò đầu hỏi:

- Tại sao lại không thấy một chút màu xanh vậy?

Lăng Hương nhẹ giọng nói:

- Thì giống như trong phim thôi, đất liền nơi này thiếu nước và thiếu cây xanh.

Linh Vận bĩu môi nói:

- Hy vọng tòa thành nơi này không khiến ta phải thất vọng, nếu phong cảnh giống như bây giờ thì còn không bằng ở trên phi thuyền.

- Vậy không được, tới cũng đã tới rồi, phải đi ra ngoài dạo chơi một chút chứ.

Trong mắt Lăng Hương lộ vẻ khinh bỉ.

- Phải phải phải, nghe lời ngươi.

Linh Vận đáp qua loa lấy lệ.

Hai người lại bắt đầu đấu võ mồm, tính cách cả hai đều kiêu ngạo, cho nên không ai nhường ai.

…….

Mục Lương ngồi trên long ỷ, mặt bàn trước mặt bày một hòn đá màu bạc lớn chừng quả đấm.

Một thanh niên để tóc dài đứng trước bàn, hắn xoa xoa tay, nói:

- Mục Lương các hạ, đây là một hòn đá có làm thế nào cũng không hư.

Hôm nay là ngày thứ hai nhóm Mục Lương đến Thánh Thành.

- Ngươi chắc chắn chứ?

Mục Lương hơi nhướng mày.

- Ngạch...

Thanh niên tóc dài do dự một chút, cuối cùng vẫn là gật đầu một cái.

Mục Lương nghe vậy cầm hòn đá màu bạc lên, tung hứng trên tay.

- Lạch cạch ~~~

Hòn đá màu bạc nện vào lòng bàn tay phát ra từng tiếng trầm đục khiến cho trái tim của thanh niên tóc dài cũng trở nên thấp thỏm không thôi.

- Nếu ngươi đã nói hòn đá này có làm gì cũng không hư tổn, vậy thì ta phải thử một lần mới được, nếu nó thật sự không hư hại thì ta sẽ mang ngươi rời khỏi đây.

Bạn cần đăng nhập để bình luận