Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 1270: Ai Còn Dám Nháo Sự, Ném Toàn Bộ Ra Bên Ngoài



Trên đỉnh lá chắn ngọc lưu ly, hư quỷ cấp thấp đã phân tán ra, giống như bọn chúng đang nghênh đón quân chủ.

Phanh! Một âm thanh nặng nề vang lên, một thân hình đang bị gió cát vờn quanh đột nhiên xuất hiện trên đỉnh lá chắn ngọc lưu ly, nó có ba cái sừng gấp khúc cong lên trên.

Khặc khặc khặc...

Nhóm hư quỷ cấp thấp hưng phấn rít gào, sau đó bọn chúng cực kỳ ngoan ngoãn quỳ gối nằm sấp trên mặt đất đầy thuần phục.

- Hư quỷ cấp chín!

Sắc mặt Hạ Khoa Phu nhất thời trầm xuống.

- Tại sao có thể...?

Sắc mặt của Hạ Nạp Ân và Hạ La Thái đồng thời kịch biến, thân thể hai người sợ run không ngừng. Đây chính là hư quỷ cấp chín, sự tồn tại có thể giết sạch thành Phi Điểu.

Ánh mắt Hạ Nạp Ân đầy chờ mong nhìn về phía Hạ Khoa Phu, gấp giọng hỏi:

- Cha, hiện tại chúng ta nên làm sao bây giờ?

Hạ Khoa Phu khàn giọng nói:

- Đừng hoảng hốt, trước tiên cứ xem tình huống lại nói sau.

Phanh!

Bên tai mọi người vang lên tiếng vang nặng nề, lá chắn ngọc lưu ly thật lớn kịch liệt chấn động. Hạ Khoa Phu vội vàng ngẩng đầu, hư quỷ cấp chín đang huy quyền công kích lá chắn ngọc lưu ly.

- Cha, nếu cứ tiếp tục như vậy chắc chắn không ổn.

Hạ La Thái gấp giọng nói.

Hạ Khoa Phu đen mặt, đầu của lão nhanh chóng vận chuyển, cố gắng tìm một biện pháp giải quyết. Bên trong căn cứ trung chuyển, nhóm dân chúng cũng luống cuống.

- Trời đất, hư quỷ có vào được không?

- Ai đó mau tới cứu chúng ta, ta còn chưa muốn chết!

-...

Căn cứ trung chuyển đã loạn thành một đoàn, nhóm dân chúng bắt đầu thối lui về phía sau căn cứ trung chuyển, nơi đó là khu vực của Trà Thụ Tinh Thần và Thuỷ Tinh Ngư.

Thủ vệ nghiêm mặt cao giọng hô:

- Đứng lại, phía trước là trọng địa của căn cứ trung chuyển, các ngươi không được đi tới!

- Hiện tại bên ngoài không an toàn, mau cho chúng ta đi vào.

Có thành dân hoảng sợ gầm rú.

- Đúng vậy, đừng có ích kỷ như vậy. Ta khẳng định bên trong rất an toàn, nhanh cho chúng ta đi vào.

- Đúng vậy vì sống sót.

Có người âm mưu kích động cảm xúc của mọi người, muốn nhân dịp này tạo nên bạo loạn huỷ đi trật tự bên trong căn cứ trung chuyển.

Cùm cụp…

- Người nào còn tiếp tục đi về phía trước, sẽ chết!

Thủ vệ giơ lên quân nỗ trong tay, dây nỏ đã được kéo căng.

- Hừ, ai dám tiếp tục làm loạn, vứt toàn bộ ra ngoài cho hư quỷ ăn!

Tiếng hừ lạnh vang lên bên tai những dân chúng đang kích động bạo loạn. Hạ Khoa Phu với vẻ mặt âm trầm, lia ánh mắt đầy lạnh lẽo về phía thành dân.

- Thành chủ, chúng ta không muốn chết!

Có người to gan mở miệng.

Hạ La Thái bĩu môi, lạnh lùng nói:

- Ngươi cho là khi hư quỷ công tiến vào, các người trốn vào đó sẽ an toàn ư?

Hạ Nạp Ân nhìn về phía Khắc Mã, nghiêm mặt nói:

- Ai còn dám nháo sự, ném toàn bộ ra bên ngoài.

- Vâng!

Tuần vệ Khắc Mã cung kính gật đầu. Răng rắc...

Âm thanh nứt gãy vang lên, hấp dẫn sự chú ý của mọi người.

Hạ Khoa Phu vội vàng ngẩng đầu nhìn lên, hư quỷ cấp chín vẫn đang đứng trên lá chắn ngọc lưu ly.

Nó há cái miệng thật lớn, ngưng tụ ra năng lượng màu đỏ sậm, cuối cùng phun ra một ngụm năng lượng oanh kích lên lá chắn ngọc lưu ly.

Răng rắc…

Lá chắn ngọc lưu ly xuất hiện những vết rách cực kỳ nhỏ, mang tới cảm giác nó sẽ vỡ vụn bất cứ lúc nào. Điều này làm cho mọi người trong căn cứ trung chuyển trở nên cực kỳ kinh hoàng, bầu không khí tràn đầy khủng hoảng rất nhanh đã khuếch tán ra.

- Cha, lá chắn ngọc lưu ly sắp không chịu nổi.

Hạ Nạp Ân run rẩy, sự sợ hãi ở sâu trong trong lòng khiến cho hắn chỉ hận không thể lập tức chạy trốn.

- Ta đi ngăn cản nó.

Hạ Khoa Phu thở sâu, bốn cánh chim trắng noãn sau lưng lão dang rộng.

Hạ Nạp Ân thất thanh hô:

- Cha, ngoài đó rất nguy hiểm.

Thành chủ Thành Phi Điểu chỉ có thực lực cấp tám cao cấp, chắc chắn đánh không lại hư quỷ cấp chín, huống chi bên ngoài còn hơn mười ngàn con hư quỷ cấp thấp. Nếu lão đi ra ngoài, nhất định chỉ còn một con đường chết.

Hạ Khoa Phu nghiêm mặt nói:

- Không còn cách nào khác, cũng không thể đứng đây chờ tới khi hư quỷ công tiến vào, nếu như vậy, tất cả mọi người ở đây sẽ chết hết.

Sắc mặt Hạ La Thái thay đổi, hắn gấp giọng nói:

- Cha, đừng đi!

Hạ Khoa Phu nhìn thấy hai đứa con, thầm than một tiếng, nếu bọn chúng đều là cao thủ cấp tám thì tốt biết mấy. Lão thở sâu, nghiêm mặt nói:

- Các ngươi triệu tập tuần vệ, chuẩn bị chống đỡ hư quỷ tiến công.

Hạ Khoa Phu chỉ bỏ lại một câu, thân thể lão lập tức bay lên trời, lao ra ngoài căn cứ trung chuyển.

- Cha!

Hai tròng mắt của Hạ Nạp Ân và Hạ La Thái phiếm hồng, trong lòng bọn họ đang lo lắng vạn phần.

- Mở cổng!

Hạ Khoa Phu đứng ở trước cửa lớn của căn cứ trung chuyển.

- Vâng.

Người cường hóa đang làm thủ vệ do dự một chút, nhưng cuối cùng hắn vẫn chuyển động bánh răng thật lớn, kéo ròng rọc tổ hợp mở ra cửa lớn của căn cứ trung chuyển.

Ầm vang rầm rầm...

Cổng lớn của căn cứ mở ra một khe hở, cũng đủ để cho Hạ Khoa Phu rời đi.

Đồ ăn... Hư quỷ cấp thấp rít gào, tay chân chúng bấu vào cửa lớn, muốn thừa dịp này vọt vào căn cứ trung chuyển.

- Cút ra ngoài cho ta.

Hạ Khoa Phu nổi giận gầm lên một tiếng, dùng sức vỗ đôi cánh thật lớn của mình, khiến cho hư quỷ cấp thấp đều bay ngược ra ngoài.

Lão cất bước ra khỏi căn cứ trung chuyển, thân thể lập tức bị gió cát bên ngoài nuốt hết, trong âm thanh gầm rú của hư quỷ, cửa lớn phía sau từ từ đóng lại.

Rầm rầm...

Cổng lớn của căn cứ trung chuyển quá mức nặng nề cho nên tốc độ đóng cửa rất chậm chạp, khiến cho hơn mười con hư quỷ cấp thấp nhân cơ hội này tiến vào căn cứ trung chuyển.

Hạ Nạp Ân và Hạ La Thái cố nén bi thương, dẫn dắt tuần vệ bao vây đánh chết những con hư quỷ xâm nhập căn cứ. Đại thiên sứ trưởng và nhị thiên sử trưởng đều là cao thủ cấp bảy, đánh chết hư quỷ cấp thấp cũng không khó.

………..

Hạ Khoa Phu quay đầu đưa mắt nhìn cánh cửa lớn đang đóng dần, trong đáy mắt hắn chứa đầy bi thương và không nỡ.

Khặc khặc khặc...

Lão thở sâu, bất chất bi thương trong lòng, bởi vì lúc này đàn hư quỷ cấp thấp đã lao về phía hắn.

Hạ Khoa Phu giương cánh, chỉ trong thời gian một lần hô hấp, lông chim mềm mại đã trở nên cứng rắn như lá sắt, dễ dàng chém giết đám hư quỷ cấp thấp đang tới gần.

Lão rung cánh, thân thể bay lên trời, thẳng đến con hư quỷ cấp chín đang ở trên lá chắn ngọc lưu ly.

Khặc khặc khặc...

Hư quỷ cấp chín dừng công kích lá chắn ngọc lưu ly, nó quay đầu nhếch miệng nhìn về phía Hạ Khoa Phu, rít gào một tiếng rồi vỗ cánh đón đầu hắn.

Hạ Khoa Phu trầm mặt, vỗ cánh linh hoạt tránh cú đánh chính diện, rồi lật tay một cái rút ra đao xương bên hông, dùng hết toàn lực chém về phía hư quỷ cấp chín.

Đây là một kiện linh khí trung cấp, là linh khí đã làm bạn nhiều năm bên cạnh lão.

Lão biến sắc, đao xương trong tay không truyền đến cảm giác va chạm, cũng có nghĩa rằng một đao này đã chém vào khoảng không.

Phanh!

Không đợi lão phản ứng lại, cái đuôi của hư quỷ cấp chín đã hung hăng đánh trúng sau lưng Hạ Khoa Phu làm cho miệng lão phun máu tươi bay ngược ra ngoài.

Bạn cần đăng nhập để bình luận