Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 1442: Ánh Mắt Bạch Sương Nhìn Mục Lương Rất Lạ



…………

- Các ngươi muốn chúng ta đến sống ở thành Huyền Vũ, chỉ cần công việc thì sẽ có thức ăn và nhà ở?

Đám người đưa mắt nhìn nhau, trên mặt đều tràn đầy hồ nghi.

- Đúng vậy.

Ly Nguyệt gật đầu.

- Ngươi gạt chúng ta….

Một thiếu niên nhỏ giọng thì thầm.

- Ta lừa các ngươi để làm gì?

Mục Lương bình tĩnh hỏi.

- Gạt chúng ta để….

Thiếu niên há to miệng, phát hiện bản thân thật sự không có gì đáng giá để bị lừa.

Nhưng ngay sau đó, một thiếu niên khác lại nghiêm túc nói:

- Các ngươi muốn gạt chúng ta trở thành nô lệ.

- Không cần thiết, các ngươi gầy như vậy không thể bán được giá tốt.

Mục Lương lắc đầu, giọng điệu nhàn nhạt nói sự thật.

- Đáng giận.

Thiếu niên nhìn cánh tay và đôi chân gầy guộc của mình, hắn không cách nào phản bác, trong lòng tràn đầy mất mát.

- Những gì Mục Lương các hạ nói đều là sự thật.

Bạch Sương đột nhiên lên tiếng.

- Đây…. Đây là công chúa điện hạ!!

Bà Hồ kinh ngạc lên tiếng, vội vàng run rẩy muốn quỳ xuống hành lễ.

- Đó là công chúa điện hạ và nhị vương tử điện hạ.

Lúc này, đám người khu Ổ Chuột mới phát hiện Bạch Sương và Mai Đặc trong đám người, mọi người lập tức muốn quỳ xuống hành lễ.

- Không cần hành lễ.

Bạch Sương vội vàng nói.

- Cám ơn công chúa điện hạ.

Bà Hồ càng câu nệ hơn.

Bạch Sương nghiêm túc nói:

- Ta từng đến thành Huyền Vũ, nơi đó rất tốt, các ngươi đến đó cuộc sống sẽ tốt hơn ở đây rất nhiều.

Bạch Sương là công chúa, lời nói của cô có độ tin cậy cao hơn đối với người dân ở đây.

Bà Hồ nhìn về phía Mục Lương, cẩn thận hỏi:

- Đại nhân, chúng ta có thể tới đó xem trước không?

Mục Lương bình tĩnh nói:

- Đương nhiên, các ngươi có thể tuyển ra một vài người cùng chúng ta trở về thành Huyền Vũ, sau đó quyết định muốn đi hay không cũng không muộn.

- Ta muốn đi.

Các thiếu niên giơ tay lên.

- Ai muốn thì đi theo ta.

Ly Nguyệt vung tay lên.

Chỉ trong chốc lát, có hai mươi người đi tìm cô gái tóc bạc để báo danh.

Mục Lương nhìn về phía Bách Biến Ma Nữ, phân phó:

- Tuyết Cơ, ngươi mang mấy người lưu lại nơi đây và phân phát chỗ cơm nắm còn lại cho những người khác, tiếp tục tuyên truyền về thành Huyền Vũ.

- Vâng.

Tuyết Cơ cung kính gật đầu.

Mục Lương quay đầu nói:

- Chúng ta đi hợ Nô Lệ.

- Vâng.

Ly Nguyệt gật đầu, đi theo Mục Lương lên xe ngựa.

Bạch Sương kinh ngạc hỏi:

- A? Mục Lương, ngươi muốn mua nô lệ sao?

- Ừ, chúng ta đi trước xem một chút.

Mục Lương gật đầu.

………..

- Bạch Sương!?

Mai Đặc hô một câu rồi ngây ngốc nhìn em gái đi theo Mục Lương.

- Nhị ca, ngươi ở lại đây hỗ trợ đi, ta theo Mục Lương đến chợ Nô Lệ.

Bạch Sương quay lại và vẫy tay.

Mai Đặc co giật khóe miệng, hắn bất đắc dĩ nhắc nhở một câu:

- Chợ Nô Lệ rất rối loạn, ngươi phải chú ý an toàn đấy.

- Có Mục Lương ở đây, ta sẽ không có chuyện gì đâu.

Bạch Sương cười tươi như hoa, xoay người lại đi theo anh vào trong xe do Sói Mặt Trăng kéo.

Sói Mặt Trăng gầm nhẹ một tiếng, lôi kéo xe ngựa rời đi khu Ổ Chuột.

- Chợ Nô Lệ ở hướng bên này.

Bạch Sương chỉ đường.

Diêu Nhi khống chế Sói Mặt Trăng thay đổi phương hướng chạy về phía chợ Nô Lệ.

Chợ Nô Lệ và khu Ổ Chuột nằm ở hướng ngược lại, cho nên xe ngựa phải đi ngang qua toàn bộ thành Tát Luận.

Trong xe, Mục Lương quay đầu hỏi:

- Rời đi lâu như vậy mới trở về, không cần ở bên cạnh cha mẹ ngươi sao?

Bạch Sương lắc đầu, hồn nhiên nói:

- Buổi tối gặp bọn họ cũng không muộn, ban ngày hai người đều bận rộn, thủy triều ma thú vừa qua, có rất nhiều chuyện phải lo liệu.

Thành Tát Luận vẫn đang ở trong giai đoạn xây dựng lại, có rất nhiều việc phải làm.

- Ra là vậy….

Mục Lương chậm rãi gật đầu.

Bạch Sương tò mò hỏi:

- Mục Lương, ngươi muốn mua nô lệ để làm gì?

- Trồng trọt.

Mục Lương thuận miệng đáp một tiếng.

Nếu hắn đã có ý định mua nô lệ, đương nhiên là sẽ sử dụng bọn họ cho một số công việc đơn giản, ví dụ như đi trồng trọt hoặc làm công nhân ở xưởng lắp ráp dây chuyền.

Bạch Sương sửng sốt một chút, ngạc nhiên nói:

- A, ngươi muốn mua nô lệ để trồng trọt sao?

- Đúng vậy.

Mục Lương gật đầu khẳng định.

Bạch Sương như suy nghĩ gì đó, nói:

- Vậy thì phải mua những người khoẻ mạnh mới được, nhưng loại nô lệ này rất rẻ, không cần nhiều kim tệ là đã có thể mua được rất nhiều.

- Ừ, ta muốn đi xem trước.

Mục Lương gật đầu.

Ly Nguyệt khẽ liếc nhìn Bạch Sương, ánh mắt của đối phương khi nhìn Mục Lương rất kỳ quái, rất giống dáng vẻ khi Vưu Phi Nhi và Hi Bối Kỳ nhìn anh ấy.

- Chị Ly Nguyệt, có chuyện gì vậy?

Bạch Sương quay đầu nhìn về phía cô gái tóc bạc.

- Không có việc gì.

Ly Nguyệt bình tĩnh lắc đầu.

Bạch Sương thanh thúy hỏi:

- Chị Ly Nguyệt, ta vẫn luôn muốn hỏi bộ giáp mà ngươi đang mặc là do ai chế tạo thế, nó thật sự rất xinh đẹp!

- Cái này là do Mục Lương chế tạo.

Ly Nguyệt nhẹ nhàng đáp.

- A, thật sao?

Đôi mắt đẹp của Bạch Sương mở to.

- Ừ.

Mục Lương lên tiếng.

Bạch Sương đảo mắt một vòng, hồn nhiên nói:

- Mục Lương, ta cũng muốn một bộ giáp giống như vậy, thế thì phải cần bao nhiêu tinh thạch ma thú?

Mục Lương lắc đầu, nhàn nhạt nói:

- Xin lỗi, tài liệu chế tạo khôi giáp U Linh đã hết.

Khóe môi của Ly Nguyệt hơi cong lên, cô biết anh đang từ chối khéo Bạch Sương.

Khôi Giáp U Linh là bộ giáp chuyên dụng cho Bộ Đội Đặc Chủng U Linh, sao có thể tùy tiện cho người ngoài được.

- Như vậy sao….!

Trên mặt Bạch Sương lộ ra vẻ tiếc nuối, nhưng vẫn chưa từ bỏ ý định, tiếp tục hỏi:

- Vậy nếu ta có thể tìm được tài liệu tương tự, ngươi có thể giúp ta chế tạo một bộ khôi giáp chứ?

Mục Lương bình tĩnh nói:

- Có thể, phí luyện khí là một viên tinh thạch ma thú cấp 8.

- Được.

Bạch Sương không có suy nghĩ nhiều, lập tức đáp ứng, lại nhớ tới lời căn dặn của cha mình, quay đầu hỏi:

- Mục Lương, thành Huyền Vũ dự định dừng lại ở vương quốc Hải Đinh bao lâu thế?

- Ngắn thì một tháng, lâu là nửa năm.

Mục Lương ôn hòa trả lời.

Anh còn có rất nhiều chuyện muốn làm ở vương quốc Hải Đinh, trước mắt thì anh vẫn chưa quen thuộc đại lục mới, phải dừng lại thì mới có thời gian để điều tra thêm tin tức, hiểu thêm về mảnh đại lục mới này, đồng thời có thể mở rộng công việc buôn bán.

Vương quốc Hải Đinh chỉ là nơi khởi điểm, nơi này có rất nhiều cơ hội kiếm lấy tinh thạch ma thú, cho nên có thể ở lại lâu hơn một chút.

Được.

Bạch Sương chớp chớp đôi mắt màu vàng tím, nàng có thể quay lại nói chuyện này với cha mình.

Trong lòng cô ước gì Mục Lương có thể ở lại vương quốc Hải Đinh càng lâu càng tốt, như vậy cô có thể thường xuyên nhìn thấy anh.

Trong xe yên tĩnh một hồi, Bạch Sương lại tìm một chủ đề khác và lôi kéo Mục Lương tán dóc.

Anh chợt nhớ tới cái gì đó, quay đầu hỏi:

- Phải rồi, tiểu thư Bạch Sương, ngươi biết nơi nào có bán Đá Ma Pháp không?

Anh nghe Bạch Sương nói qua, nếu một người muốn trở thành Ma Pháp Sư thì trước tiên cần phải có linh tính.

Linh tính là căn nguyên của sức mạnh siêu phàm, đồng thời nó cũng quyết định loại hình ma pháp nào mà một người có thể học và thi triển.

Bạn cần đăng nhập để bình luận