Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 2073: Phát Hiện Người Xấu



Khi Mục Lương sửa sang văn kiện xong xuôi thì gọi tiểu hầu gái tới, phân phó nàng ấy đưa đến Cục Quản Lý, sau đó sẽ có người riêng đưa đi mỗi tòa Vệ Thành.

Anh bưng ly trà đã nguội lạnh, nhiệt độ lòng bàn tay lên cao, trà nguội biến thành trà nóng, sau đó hơi cúi đầu nhấp một miếng.

Mục Lương hơi rũ mắt, mặt bàn còn bày mấy phần kế hoạch còn dang dở, tất cả đều là do anh viết.

Trong thư phòng bỗng hiện lên một tia ánh sáng xanh, sau đó Tinh Linh Sinh Mệnh xuất hiện ở trước mặt Mục Lương.

- Linh Nhi.

Anh nở nụ cười.

Linh Nhi điềm nhiên nói:

- Cha, ta tìm được người xấu hút nguyên tố sinh mệnh lần trước rồi.

- Ở đâu?

Mục Lương hơi nhướng mày.

Cuối cùng thì Hắc Ma Pháp Sư trà trộn trong thành đã lộ chân tướng rồi sao.

- Đang đi dạo ở bên ngoài.

Linh Nhi ngây thơ nói.

- Đối phương trông như thế nào?

Mục Lương cảm giác hứng thú hỏi.

Linh Nhi thanh thúy đáp:

- Một cô gái, không có xinh đẹp như mọi người trong cung điện, dung nhan rất bình thường, giống như đồ nhà quê.

- Ngươi học được từ hình dung này ở đâu vậy hả?

Mục Lương co giật khóe mắt.

Linh Nhi cười tươi như hoa nói:

- Từ trong TV nha.

-....

Anh cạn lời, không nói gì được nữa.

- Cha, có cần bắt cô ta lại không?

Linh Nhi vung tay nhỏ hỏi.

Mục Lương suy nghĩ một chút, lắc đầu nói:

- Không cần, cứ theo dõi trước đi, khi nào cô ta làm chuyện xấu rồi bắt cũng không muộn.

- Vâng!

Linh Nhi ngoan ngoãn gật đầu.

Mục Lương ôn hòa hỏi:

- Rượu hoa đã ủ xong chưa?



- Xong rồi nha, cha muốn nếm thử một chút không?

Linh Nhi thanh thúy hỏi.

- Đương nhiên rồi.

Đôi mắt đen nhánh của Mục Lương sáng lên.

- Vậy thì cha đi theo ta.

Linh Nhi cười duyên nói.

Cô hóa thành một mảnh ánh sáng xanh rồi biến mất, giống như chưa từng xuất hiện.

Mục Lương khẽ cười một tiếng, cơ thể cũng biến mất khỏi thư phòng.

Khi anh xuất hiện lại thì đã ở bên trong thân cây Trà Thụ Sinh Mệnh, trước mặt chính là Suối Sinh Mệnh.

Anh vừa mới xuất hiện thì đã ngửi được một mùi hương thấm vào ruột gan, làm người ta mê say.

- Thơm quá.

Anh hít một hơi thật sâu.

- Cha, mau tới đây nha!

Linh Nhi xuất hiện trên đỉnh đầu của anh, có một cái hang trên vách cây bên cạnh nàng.

Mục Lương bay lên tới bên cạnh Tinh Linh Sinh Mệnh, ngửi được một mùi rượu nồng nặc hơn.

Linh Nhi phất tay một cái, vách động trên cây trở nên lớn hơn, lộ ra rượu hoa bên trong.

Đó là một vũng rượu tỏa ra ánh sáng màu bạc, chỉ mới liếc nhìn một cái đã nhận ra đây không phải là vật tầm thường, nó tản mát ra hương vị khiến người ta khó quên.

Rượu trong hang động rất nhiều, ít nhất có thể rót đầy mười chum lớn.

Linh Nhi ngắt lấy một chiếc lá xanh rồi cuốn thành một cái ly hình dùi đơn giản, sau đó dùng nó múc rượu và đưa cho Mục Lương:

- Cha, mau nếm thử xem.

- Được.

Mục Lương tiếp nhận ly lá, nhìn rượu hoa lấp lánh ánh bạc bên trong.

Anh thử nhấp một hớp nhỏ, cảm thụ rượu tan ra ở trong cổ họng, kích thích đầu lưỡi.

Hầu kết của Mục Lương nhấp nhô, nuốt xuống ngụm rượu thứ nhất, cảm giác cả người đều ấm áp hơn nhiều, trong cơ thể xuất hiện một dòng nước ấm.

Hương vị thanh mát, giống như có hàng trăm đóa hoa trong mũi…

- Rượu ngon.

Anh không khỏi thán phục một tiếng.

Chỉ mới uống một ngụm mà hắn đã cảm giác cơ thể thoải mái hơn rất nhiều, rượu không gắt, còn ngon cả rượu được sản xuất trong nhà xưởng thành Huyền Vũ.

Mục Lương uống cạn ly rượu, cảm nhận được trong rượu có khí tức sinh mệnh nồng nặc, chỉ cần uống một ly là có thể khiến tinh thần trở nên minh mẫn và kéo dài tuổi thọ, cảm thán nói:

- Rượu hoa được ủ gấp gáp đã ngon như vậy rồi, nếu tinh cất một lần nữa thì sẽ uống ngon tới cỡ nào?

- Ta cũng không biết nha, phải ủ ra tới thì mới biết được.

Linh Nhi ngây thơ nói.

Mục Lương ôn hòa nói:

- Ừm, ta sẽ lấy chỗ rượu hoa trong này, số rượu hoa còn lại thì tiếp tục lưu lại nơi đây đi.

- Vâng.

Linh Nhi mềm mại đáp.

Mục Lương lấy ra một bầu rượu lưu ly, thu hồi toàn bộ rượu trong hang động.

Linh Nhi lại phất tay một cái, vách động chậm rãi khép lại.

- Ê a ~~~

Anh nhìn về phía cành cây trên đỉnh đầu, mặt trên còn có rất nhiều nụ hoa.

Vô số Tiểu Tinh Linh bay qua lại giữa các cành lá, tất cả các nàng đều lưu lại để chưng cất rượu.

Một bộ phận Tiểu Tinh Linh đã đi lên trên tán cây, dùng lá cây làm ổ và cuộc sống tại nơi đó.

- Cha, ta đi giám sát nữ nhân kia, có việc gì thì cứ kêu ta.

Linh Nhi vung tay nhỏ nói.

- Đi thôi.

Mục Lương ôn hòa trả lời một câu.

Linh Nhi hóa thành vệt ánh sáng xanh rồi biến mất.

Anh cũng rời đi Trà Thụ Sinh Mệnh, nhưng chưa trở lại thư phòng đi đến Vệ Thành Số Tám.

Vệ Thành Số Tám là tòa thành về phim ảnh.

Mục Lương tới Vệ Thành Số Tám chủ yếu là muốn tìm Nguyệt Thấm Di.

Cô là đại sứ hình ảnh của thành Huyền Vũ, khi tuyên bố thành lập vương quốc Huyền Vũ thì sẽ phải lộ diện.

Hai ngày sau chính là đại điển kiến quốc, nhưng Nguyệt Thấm Di đã nửa tháng không có trở lại cung điện, anh không thể làm gì khác hơn là tự mình đến tìm cô ấy.

Mục Lương xuất hiện bên trong Vệ Thành Số Tám, quảng trường nơi đây đã hoàn thành, phòng ốc và kiến trúc hai bên đường đa dạng, rất nhiều nơi từng xuất hiện trên phim ảnh và kịch trong TV.

Anh đi tới Phim Trường, nhân tiện thị sát tình huống trang hoàng kiến trúc hai bên đường và tình huống xanh hóa ở Vệ Thành.

- Công tác xanh hoá không tệ.

Mục Lương hài lòng gật đầu.

Anh đi dọc theo đường phố tới phía trước, phát hiện số lượng thùng rác ven đường còn khá ít, trên mặt đường vẫn còn rác rưởi.

- Như vậy không thể được

Ánh mắt của Mục Lương lóe lên.

Anh ghi nhớ chuyện này, cất bước đi tới Phim Trường, trên đường lại phát hiện một vài vấn đề.

Vệ Thành Số Tám thực hiện công tác xanh hóa rất tốt, nhưng đã có một bộ phận lục thực sắp chết héo, đây là do lâu lắm không được tưới nước.

- Xem ra vấn đề không ít đâu.

Mục Lương khẽ nhíu mày, chuyện này cần phải để Nguyệt Thấm Lan đi xử lý, rồi đi đến Phim Trường, tìm được cô ấy đang đóng kịch TV.

- A, Mục Lương? Sao ngươi lại tới đây?

Nguyệt Thấm Di kinh ngạc thốt lên.

Mục Lương bình thản nói:

- Đã lâu rồi ngươi không trở về cung điện, cho nên ta đành phải tới tìm ngươi.

- Tìm ta sao?

Nguyệt Thấm Di sửng sốt một chút, gương mặt xinh đẹp hơi ửng hồng.

Ánh mắt của cô có chút né tránh, nhỏ giọng giải thích:

- Xin lỗi, lịch quay phim quá dày đặc, ta không cách nào rời đi được.

- Dù bận rộn thì cũng phải dành thời gian nghỉ ngơi một chút chứ.

Anh ôn hòa dặn dò.

- Không sao đâu.

Nguyệt Thấm Di lắc đầu, cười tươi như hoa nói:

- Ta rất thích công việc bây giờ, so với việc đi tìm kiếm nguyên nhân đại lục biến dị thì hiện tại nhẹ nhàng hơn nhiều.

- Ngươi thích thì được rồi.

Mục Lương mỉm cười, chuyển đề tài, nói:

- Hai ngày sau chính là đại điển kiến quốc, ta cần ngươi cùng đi lên đài.

- A? Ta còn phải lên đài nữa sao?

Đôi môi hồng của Nguyệt Thấm Di khẽ nhếch.

Bạn cần đăng nhập để bình luận